Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.5

                         

Chương 17.5: Kết tóc se duyên

(Xem mục lục)

Chuyên Húc đáp:

- Ta cũng không rõ, lúc ấy ta giật mình thức giấc, cảm thấy bồn chồn,
hoang mang, sợ hãi, có gì đó không ổn chút nào. Lần đầu có cảm giác đó,
thì sáng sớm hôm sau ta nhận được tin cha ta chết trận. Lần thứ hai ta
có cảm giác đó, thì không bao lâu sau mẹ ta tự vẫn.

- Ra là vậy.

Dọn sạch mộ bác hai xong, Chuyên Húc đến trước mộ cha mẹ, quỳ xuống.

Tiểu Yêu ra bờ suối múc nước. Lúc quay lại, vẫn thấy Chuyên Húc quỳ
trước mộ.

Tiểu Yêu quỳ xuống, lạy ba lạy:

- Thưa bác, cháu và Chuyên Húc đến thăm hai bác đây.

Nói xong, nàng vắt kiệt nước trong miếng giẻ, bắt đầu lau bia mộ. Chuyên
Húc bảo:

- Để ta.

Tiểu Yêu đưa giẻ lau cho Chuyên Húc, còn nàng ngồi nhìn. Nghe nói, lúc
mẹ Chuyên Húc tự vẫn, máu của bác vương khắp mộ, vì thế xung quanh ngôi
mộ hợp táng của hai bác tịnh không có một bóng cỏ nào, chỉ có những bông
hoa màu đỏ rực rỡ, tươi thắm.

Chuyên Húc lau bia mộ xong, lạy ba lạy, và nói:

- Mẹ, con không giận mẹ nữa. Mẹ từng nói, nếu ngày nào đó con gặp được
người con gái khiến con muốn tặng hoa nhược mộc cho cô ấy, thì con sẽ
hiểu và cảm thông cho mẹ. Con đã gặp được cô ấy, mẹ ạ. Mẹ còn nói, phải
đưa cô ấy đến để cha mẹ xem mặt. Hôm nay, con đã đưa cô ấy đến đây, con
nghĩ cha mẹ nhất định sẽ yêu mến cô ấy.

Chuyên Húc quay lại, gọi Tiểu Yêu:

- Đến đây.

Tiểu Yêu sững sờ, hồ nghi:

- Huynh định làm gì?

Chuyên Húc xòe bàn tay, trên tay hắn là một bông hoa đỏ thắm, nhụy hoa
dài, đài hoa xếp nếp xinh đẹp, đó là một bông hoa rực rỡ, kiều diễm, như
thể vừa mới được ngắt xuống. Hoa nhược mộc là hoa của cây nhược mộc, cây
thần của tộc Nhược Thủy. Từ xưa đến nay, chỉ có tộc trưởng hoặc phu nhân
tộc trưởng tộc Nhược Thủy mới được cài loài hoa này. Tiểu Yêu vẫn nhớ,
mẹ Chuyên Húc cũng luôn cài một bông hoa như thế trên tóc, mãi cho đến
ngày bác ấy tự vẫn, bác ấy mới trao nó lại cho Chuyên Húc.

Chuyên Húc nói:

- Tiểu Yêu, muội lại đây, để cha mẹ ta nhìn muội cho rõ.

Tiểu Yêu không dám, nàng lùi lại phía sau. Chuyên Húc lạnh lùng bảo:

- Nếu muội muốn hôn lễ bị hủy bỏ thì cứ đi đi.

Tiểu Yêu tức giận, vo tròn nắm tay, nàng lết đến bên Chuyên Húc, trừng
mắt lườm hắn.

Chuyên Húc ngắm nàng một lát, rồi cài hoa Nhược Mộc lên tóc nàng, mỉm
cười, gật đầu:

- Đẹp lắm! Mẹ ơi, mẹ thấy thế nào?

Tiểu Yêu chưa kịp mở miệng thì đã bị Chuyên Húc ấn đầu xuống:

- Vái lạy đi!

Họ là hai bác của nàng, nàng dập đầu lạy họ không có gì không ổn, nhưng
cùng Chuyên Húc làm việc đó, khiến nàng có cảm giác, họ đang thực hiện
nghi thức vái lạy trong lễ thành hôn.

Tiểu Yêu hỏi:

- Chuyên Húc, rốt cuộc huynh muốn gì?

Chuyên Húc chẳng buồn để ý đến nàng, hắn đứng lên, bước tới ngôi mộ của
cô Hành, bắt đầu công việc dọn dẹp.

Tiểu Yêu muốn gỡ hoa nhược mộc xuống, nhưng đây là di vật của bác nàng…
Nàng không dám, cũng không nỡ. Nàng xông đến chỗ Chuyên Húc, vì đây là
mộ của mẹ nàng, nên nàng cảm thấy rất tự tin. Nàng quát lớn:

- Chuyên Húc, đừng giả đò câm điếc! Rốt cuộc huynh muốn gì? Hôm nay,
trước mặt mẹ muội, mẹ huynh, bà ngoại và các bác, chúng ta hãy nói rõ
mọi chuyện đi!

Chuyên Húc lạnh lùng liếc nhìn nàng:

- Chờ ta dọn sạch mộ cô Hành đã.

Cơn giận của Tiểu Yêu lập tức xẹp xuống. Nàng ngoan ngoãn ngồi nhìn
Chuyên Húc làm việc, lòng bồn chồn không yên.

Dọn xong cỏ, lau xong bia mộ, Chuyên Húc đào một cái hốc lớn bên mộ A
Hành, chôn một thanh đao xuống mộ.

Tiểu Yêu tò mò hỏi:

- Huynh chôn thứ gì vậy?

- Thanh đao cha muội thường dùng, được gọi là Xi Vưu đao. Những kẻ căm
ghét cha muội từng chém giết lẫn nhau vì muốn tranh giành thanh đao này.
Ta sai người đem đến đây, chôn cạnh mộ mẹ muội, từ nay chỉ cần tới đây
là muội có thể thăm viếng cả cha lẫn mẹ.

Tiểu Yêu xúc động, nhưng không biết phải nói gì.

Chuyên Húc dùng linh lực chỉnh trang lại ngôi mộ, sau đó hắn vẫy tay gọi
Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu quỳ trước mộ, Chuyên Húc cũng quỳ xuống. Hắn nói:

- Thưa cô chú, hôm nay Tiểu Yêu sẽ kết hôn với Đồ Sơn Cảnh. Hai người
yên tâm, cậu ta rất khá, sẽ chăm sóc Tiểu Yêu chu đáo.

Tiểu Yêu không tin vào tai mình. Chuyên Húc nói:

- Sao không vái lạy cha mẹ muội?

Tiểu Yêu và Chuyên Húc cùng nhau lạy ba lạy.

Tiểu Yêu đứng lên, nàng phải về thay y phục. Nàng chạm tay vào hoa nhược
mộc, định gỡ xuống.

Chuyên Húc nói:

- Bông hoa này đã thuộc về muội, hãy giữ gìn cẩn thận. Nó không chỉ là
thần khí, mà còn là tín vật của họ Nhược Thủy. Giữ nó, muội có thể điều
động binh lực của tộc Nhược Thủy bất cứ lúc nào.

Tiểu Yêu mềm lòng, nàng nói:

- Huynh… huynh… rốt cuộc đến để uống rượu mừng, chúc phúc cho muội, hay
là… hay là… Huynh biết rõ bác gái muốn huynh trao bông hoa này cho người
sẽ là vợ huynh kia mà…

Chuyên Húc hỏi:

- Muội có muốn lễ cưới hôm nay được diễn ra thuận lợi không?

Tiểu Yêu thẳng thắn đáp:

- Muốn!

- Chỉ cần muội hứa với ta một chuyện, thì từ nay về sau, ta sẽ chỉ là
anh trai của muội.

Tiểu Yêu lập tức nhận lời:

- Muội đồng ý!

Vừa dứt lời, nàng lập tức cốc vào đầu mình, và vội chữa:

- Nhưng huynh phải nói xem đó là chuyện gì đã.

- Hãy cài bông hoa này suốt đời.

Đơn giản vậy thôi sao? Tiểu Yêu chạm tay vào bông hoa nhược mộc trên
tóc, ngẫm ngợi một lát, đáp:

- Được, muội hứa!

- Lúc cử hành hôn lễ cũng không được gỡ xuống!

Tiểu Yêu chau mày:

- Huynh đừng quá đáng!

- Ta là vua một nước! Ta nhân nhượng nhiều rồi đó!

Ngữ khí lạnh lùng, mặt hắn không chút biểu cảm.

Tiểu Yêu giậm chân bình bịch:

- Cài thì cài! Muội sẽ coi như đó là món quà của bác gái tặng muội.

Chuyên Húc cười:

- Tùy muội! Miễn là muội luôn luôn cài nó trên tóc.

Tiểu Yêu ngẩng nhìn mặt trời:

- Giờ lành sắp đến rồi, muội phải về chuẩn bị đây.

Nói đoạn nàng chạy thục mạng quay về. Nhưng chưa được bao xa, nàng lại
chạy thục mạng trở lại. Đến trước mặt Chuyên Húc, nàng vừa thở hổn hển,
vừa hỏi:

- Từ nay về sau, huynh vẫn là anh trai muội, người anh mà bà ngoại dặn
dò phải chăm sóc muội đúng không?

- Đúng.

- Nói lời phải giữ lời đấy nhé!

Chuyên Húc đưa mắt nhìn sáu ngôi mộ của người thân:

- Ta dám nuốt lời sao?

Tiểu Yêu thè lưỡi, muốn cười, nhưng nước mắt nàng lăn dài trên má. Nàng
chìa ngón út ra, Chuyên Húc ngoắc tay nàng. Hồi nhỏ, họ thường ngoắc tay
nhau thề thốt khi cả hai dấm dúi nghịch ngợm, phá hoại thứ gì đó.

Tiểu Yêu vừa lau nước mắt, vừa quay đầu chạy. Nàng vừa chạy vừa gọi lớn:

- Chuyên Húc, đừng đến muộn!

Chuyên Húc dõi theo Tiểu Yêu, mãi cho đến khi bóng nàng khuất dạng nơi
sườn núi, hắn mới chuyển ánh nhìn về phía sáu ngôi mộ - nơi những người
thân của hắn và Tiểu Yêu an nghỉ. Đến lúc này, Chuyên Húc đã hoàn toàn
tin những lời Phong Long nói trước khi chết là sự thật. Cảnh không hổ là
người nghĩ ra kế sách “bỏ Hiên Viên Sơn, chiếm Thần Nông Sơn”. Cảnh biết
rằng, khắp trong thiên hạ này, nếu có một nơi mà Tiểu Yêu có thể cử hành
đám cưới suôn sẻ với cậu ta thì đó chỉ có thể là Hiên Viên Sơn.

Ngọn núi này lưu giữ toàn bộ kỷ niệm vui vẻ của Chuyên Húc và Tiểu Yêu
thuở nhỏ. Cũng chính tại ngọn núi này, khi vẫn chỉ là một chú nhóc, chỉ
trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Chuyên Húc đã mất cha, tận mắt chứng
kiến mẹ tự vẫn, đau đớn vì bà nội qua đời, buồn bã tiễn cô ruột lên
đường ra trận. Cũng chính tại nơi này, chú bé Chuyên Húc cô độc, bơ vơ,
bất lực đừng nhìn Tiểu Yêu bị đưa đi nơi khác. Hiên Viên Sơn rộng lớn là
thế, vậy mà không có chỗ cho Tiểu Yêu. Hắn không trách ai, chỉ giận mình
quá nhỏ bé, yếu đuối.

Khi tin tức cô Hành chết trận loan về, hắn đã quỳ trước mộ bà nội và cha
mẹ suốt đêm. Hắn biết Tiểu Yêu chắc chắn rất đau lòng. Hắn ước gì có thể
đón muội ấy về, để ngày đêm chăm lo cho muội ấy, giống như muội ấy từng
chăm sóc hắn vậy. Nhưng, hắn bỗng nhận ra ánh mắt hằn học, như muốn ăn
tươi nuốt sống hắn của người chú. Rốt cuộc hắn đã hiểu, vì sao cô hắn
bảo rằng, hắn không thể chăm sóc Tiểu Yêu.

Chính trong đêm đó, hắn đã thề với lòng mình, và thề với tất cả những
người thân yêu đã chết của hắn, rằng hắn quyết không để mất đi người
thân cuối cùng của hắn! Hắn sẽ trở nên lớn mạnh, lớn mạnh tới mức không
kẻ nào có thể phương hại đến người thân duy nhất của hắn. Hắn sẽ đến
Ngọc Sơn đón Tiểu Yêu, và sẽ bảo vệ, chăm sóc muội ấy!

Nhưng cuộc đời thật éo le, hắn quyết tâm lên đường để không đánh mất
Tiểu Yêu, nhưng khi đã vượt qua muôn trùng gian khó, trải qua vô vàn
hiểm nguy, và đến được đích cuối cùng, thì hắn lại để mất Tiểu Yêu!

Chương trước : 17.4-- Chương sau: 17.6


2159 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.7
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - đôi lời cuối của editor gọi gió Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - đôi lời cuối của editor gọi gió
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 17, Dong Hoa, truongtuongtu, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat