Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.4

                         

Chương 17.4: Kết tóc se duyên

(Xem mục lục)

- Em ư?

- Thông minh lắm!

Tiểu Yêu nhíu mày:

- Em có cảm giác chàng giấu giếm gì đó, mau khai báo sự thật đi!

- Bệ hạ và ta đang bàn xem khi nào thì ta có thể gọi ngài là Phụ vương.

Tiểu Yêu đỏ bừng mặt, nhưng vẫn cố ra vẻ trấn tĩnh, nàng nghiêm túc hỏi:

- Hai người có đạt được kết quả gì không?

Cảnh đưa ngón tay lên quệt mũi Tiểu Yêu, nghiêm túc đáp:

- Màu phấn má này tuy rất đẹp, nhưng nếu phối với màu áo cưới thì chưa
đủ đậm đâu.

Tiểu Yêu không nhịn nổi nữa, bật cười khúc khích, rồi vừa đưa tay lên
che mặt, vừa đấm Cảnh:

- Nói mau! Chàng không chịu nói, em bỏ đi liền, ai thèm chứ!

Cảnh nắm lấy nắm đấm của nàng, nói:

- Ta không cha không mẹ, không quyền không thế, không nhà không cửa,
không có gì ngoài tấm thân này. Nàng cũng chỉ có vài người thân. Sau khi
bàn bạc, ta và Bệ hạ đã quyết định, bốn hôm nữa là ngày lành tháng tốt,
chúng ta sẽ tổ chức một đám cưới nho nhỏ trên Triêu Vân Phong, nàng thấy
sao?

Nước mắt lưng tròng, Tiểu Yêu gật đầu:

- Vâng!

Bốn ngày sau, trên núi Hiên Viên.

Sáu ngôi mộ nằm giữa vạt đồi mọc đầy cỏ dại, hoa thơm đua nở.

Tiểu Yêu men theo con đường núi quanh co, chầm chậm cất bước lên đồi.
Nàng đứng giữa một vùng hoa dại rực rỡ sắc màu, ngước nhìn những ngôi mộ
phía xa một lúc, rồi mới lấy hết can đảm bước lại gần.

Tiểu Yêu quỳ xuống trước mộ Luy Tổ:

- Bà ơi, cháu đến thăm bà đây.

Nàng vừa lau bia mộ, vừa nói:

- Bà ơi, cháu sắp lấy chồng rồi. Cháu cũng muốn đưa chàng đến thăm bà,
nhưng Phụ vương cháu bảo trước ngày cử hành hôn lễ, cháu và chàng không
được gặp nhau. Ngày mai cháu sẽ đưa chàng tới thăm bà.

Tiểu Yêu lặng lẽ nhổ cỏ trên ngôi mộ, bất giác, nước mắt tuôn trào. Từ
nhỏ đến lớn, mỗi lần đi viếng mộ, nàng đều đi cùng Chuyên Húc. Có hắn ở
bên, nàng sẽ vơi bớt đau buồn. Đây là lần đầu nàng đi viếng mộ một mình,
bao kỉ niệm xưa cũ bỗng nhiên ùa về…

Lúc bà ngoại hấp hối, mẹ và bác gái của nàng túc trực bên giường bà suốt
đêm. Dì Chu Du sắp xếp để nàng và Chuyên Húc ngủ chung giường, cho dì
tiện chăm sóc. Dù Tiểu Yêu cũng hiểu rằng bà ngoại sắp chết, nhưng vì
chưa bao giờ trải qua sinh ly tử biệt, nên nàng không có nhiều cảm xúc
với cái chết. Chuyên Húc thì khác, huynh ấy đã tận mắt chứng kiến mẹ
mình tự vẫn. Vừa chào đời huynh ấy đã được bà đón về nuôi. Nên tình cảm
huynh ấy dành cho bà rất sâu sắc. Huynh ấy sợ hãi và buồn bã hơn Tiểu
Yêu rất nhiều. Đêm đêm, huynh ấy thường giật mình tỉnh giấc, vì sợ bà sẽ
bỏ ra đi lúc huynh ấy ngủ say. Mỗi lần bừng tỉnh sau cơn mê, huynh ấy
không sao ngủ tiếp được nữa. Có lúc chỉ là vô tình, nhưng cũng có lúc
Tiểu Yêu bị huynh ấy cố ý đánh thức. Đã thành thói quen, mỗi lần bị đánh
thức, Tiểu Yêu lại ôm chặt Chuyên Húc, vỗ nhẹ vào lưng huynh ấy, dỗ dành
huynh ấy như cách mà mẹ thường dỗ dành nàng. Mặc dù buồn ngủ díu cả mắt,
nàng vẫn ngâm nga những câu ca dao quen thuộc.

Đêm đó, Chuyên Húc lại giật mình tỉnh giấc. Mặc xong y phục, huynh ấy
lay nàng dậy:

- Bà sắp chết rồi.

Huynh ấy cầm sẵn áo khoác cho Tiểu Yêu.

Nhưng Tiểu Yêu buồn ngủ quá, cứ rúc vào chăn ấm:

- Huynh gặp ác mộng phải không, để muội hát cho huynh nghe.

Chuyên Húc bảo:

- Tiểu Yêu, ngoan nào, đừng ngủ nữa! Muội phải ăn mặc chỉnh tề đi gặp bà
lần cuối, đừng để bà lo lắng. Sau này…

Chuyên Húc vừa nói vừa khóc.

Tiểu Yêu vội vàng bật dậy, vừa mặc áo vừa nói:

- Đứng khóc, muội dậy rồi đây.

Tiểu Yêu chọc Chuyên Húc:

- Huynh mau nước mắt thật đấy, nhìn muội này, muội có bao giờ khóc đâu.

Chuyên Húc xấu hổ quay mặt đi. Tiểu Yêu vội chữa:

- Chỉ có trời biết, đất biết, huynh biết, muội biết, muội thề không nói
với ai.

Tiểu Yêu vừa mặc xong quần áo thì di Chu Du chạy vào. Dì định vào đánh
thức hai đứa, không ngờ hai đứa đã nắm tay nhau chờ sẵn ở cửa. Dì không
suy nghĩ nhiều, dắt hai đứa ra ngoài:

- Chúng ta đi gặp Hoàng hậu nương nương nào. Các cháu hãy nhớ, lát nữa
nương nương nói gì, các cháu đều phải lắng nghe và ghi nhớ.

Vào phòng bà, mẹ và bác gái mỗi người ẵm một đứa đặt hai bên giường.

Bà ngoại đặt tay Tiểu Yêu vào tay Chuyên Húc:

- Các cháu là những đứa trẻ ngoan ngoãn, nhưng quá ư bất hạnh. Dù người
đời đối xử với các cháu ra sao, các cháu không được quên, các cháu là
người thân thiết nhất của nhau. Dù xảy ra bất cứ chuyện gì, các cháu
cũng không được bỏ rơi nhau, phải biết quan tâm, săn sóc lẫn nhau. Trong
cuộc đời, chỉ cần có một người là chỗ dựa, là người mà ta có thể tin
cậy, thì khó khăn thử thách nào, ta cũng vượt qua được.

Bà ngoại vừa dứt lời, cơn ho dữ dội ập đến, bàn tay gầy guộc của bà xiết
chặt tay Chuyên Húc và Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu thầm nghĩ, chết tức là sẽ ngủ mãi, không bao giờ tỉnh lại. Nếu
vậy từ nay về sau, bà ngoại sẽ không kể chuyện cho nàng nghe nữa, cũng
không bênh nàng khi nàng bị Chuyên Húc bắt nạt nữa… Nghĩ vậy, nước mắt
nàng chảy xuống như mưa.

Nàng gọi:

- Bà ơi, bà đừng chết, cháu không muốn bà chết…

Chuyên Húc không hề khóc, huynh ấy trầm tĩnh như người lớn. Huynh ấy nói
với bà:

- Cháu xin ghi nhớ lời bà dạy.

Bà ngoại nhìn Tiểu Yêu chăm chú, chờ đợi câu trả lời của nàng. Nhưng
nàng không hiểu những lời bà vừa nói có ý nghĩa gì. Nàng chỉ biết khóc:

- Bà ơi, cháu không muốn bà chết, không muốn bà chết…

Bà ngoại định nói gì đó, nhưng cơn ho dữ dội lại ập đến, khiến bà không
thể nói những câu hoàn chỉnh. Chuyên Húc cuống quít, bẹo tai Tiểu Yêu.
Tiểu Yêu đau quá, đưa tay lên giữ tai và im bặt, không khóc nữa. Chuyên
Húc nhìn nàng, rành rọt bảo:

- Bà bảo rằng: “Chúng ta là những đứa trẻ ngoan ngoãn, nhưng bất hạnh.
Dù người đời đối xử với chúng ta ra sao, chúng ta không được quên mình
là người thân thiết nhất của nhau. Dù xảy ra bất cứ chuyện gì, cũng
không được bỏ rơi nhau, phải biết quan tâm, săn sóc lẫn nhau.” Muội nhớ
chưa?

Tiểu Yêu rơm rớm nước mắt, nhưng không dám gào khóc nữa, nàng ngoan
ngoãn gật đầu.

Chuyên Húc nói:

- Muội nhắc lại cho bà nghe đi.

Tiểu Yêu nhắc lại lời Chuyên Húc vừa nói. Bà ngoại nắm tay họ, nhìn họ
trân trân, dường như có muôn ngàn lời muốn nói, nhưng sau rốt bà chỉ nói
với Chuyên Húc:

- Chuyên Húc, không được để kẻ khác bắt nạt em cháu. Cháu phải bảo vệ
Tiểu Yêu.

Chuyên Húc trịnh trọng thưa:

- Cháu nhớ rồi thưa bà, cháu sẽ bảo vệ em cháu.

Tiểu Yêu hậm hực, Chuyên Húc đánh không lại nàng, lẽ ra phải là nàng bảo
vệ huynh ấy, không cho ai bắt nạt huynh ấy mới phải.

Bà ngoại sai dì Chu Du đưa họ ra ngoài để bà nói chuyện riêng với mẹ và bác.

Đứng ngoài cửa chờ một lúc, Tiểu Yêu và Chuyên Húc bỗng nghe thấy tiếng
khóc của bác gái từ trong phòng vọng ra. Chuyên Húc kéo Tiểu Yêu chạy
vào, bất chấp sự cản giữ của dì Chu Du. Tiểu Yêu thấy bà đã khép mắt,
yên giấc.

Chuyên Húc quỳ sụp xuống, nhưng huynh ấy không rơi một giọt nước mắt
nào, mà kiên cường mím chặt môi.

Tiểu Yêu gọi bà mãi nhưng không thấy bà đáp lại, thế là nàng òa khóc nức nở…

Cánh tay ai đó chìa ra giúp Tiểu Yêu dọn dẹp nốt đám cỏ dại còn lại.
Tiểu Yêu ngẩng lên, trong làn nước mắt nhạt nhòa, nàng trông thấy Chuyên
Húc.

Hắn tỏ ra rất mực điềm tĩnh, bờ môi mím chặt, hệt như hồi nhỏ. Bất giác,
bao nhiêu nỗi niềm trào dâng trong lòng, Tiểu Yêu gục đầu vào bia mộ bà
ngoại, òa khóc nức nở.

Chuyên Húc cúi đầu nhổ cỏ, xong xuôi, hắn đến bên Tiểu Yêu, véo tai nàng:

- Thôi thôi, đừng khóc nữa. Muội cứ khóc mãi như thế, bà nội lại tưởng
ta ép muội lấy chồng đấy.

Tiểu Yêu bịt tai, ngẩn ngơ nhìn Chuyên Húc.

Chuyên Húc quay mặt đi, tới trước mộ bác cả, quỳ xuống, lạy ba lạy, rồi
quay sang lạy dì Chu Du ba lạy. Sau đó, hắn tiếp tục miệt mài nhổ cỏ.
Tiểu Yêu gạt nước mắt, nàng bước tới, quỳ xuống vái lạy, rồi quay ra lau
bia mộ.

Ai lo việc của người ấy, không ai nói với ai câu nào. Tiểu Yêu thi
thoảng nhìn trộm Chuyên Húc, nhưng hắn không buồn nhướn mày.

Dọn xong cỏ và lau sạch bia mộ của bác cả, bác gái, Chuyên Húc quay sang
lau dọn mộ của bác hai. Tiểu Yêu đi theo hắn, nàng quỳ lạy bác hai, rồi
tiếp tục công việc lau bia mộ.

Xong xuôi, nàng ngồi xếp bằng trên đất, Chuyên Húc vẫn khom lưng, miệt
mài dọn cỏ.

Tiểu Yêu cắn môi, quyết định lên tiếng:

- Đêm đó, sao huynh biết bà sắp ra đi?

Từ sau buổi tối hôm ấy, họ trải qua bao sóng gió, bao đau thương, bao ly
biệt, nên Tiểu Yêu đã quên không hỏi hắn.
 

Chương trước : 17.3 -- Chương sau: 17.5


1937 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.9 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.9
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.7

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 17, Dong Hoa, truongtuongtu, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat