Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2

                         

Chương 16.2 : Gặp nhau ngỡ trong mơ

(Xem mục lục)

Chuyên Húc kinh ngạc, hỏi:

- Vậy là Vương mẫu mới đã tiếp quản mọi việc ở Ngọc Sơn, nhưng vì sao chưa công bố với thiên hạ?

Thị nữ đáp:

- Mười chín sẽ công bố toàn thiên hạ. mai sẽ tổ chức nghi lễ kế vị.

Chuyên Húc cảm thấy thật kỳ quặc, có điều Vương mẫu xưa nay vẫn nổi danh là người kỳ quặc, hành xử khác thường, nên cũng không có gì phải ngạc nhiên.

Đến trước cửa cung điện, thị nữ dừng bước. Thủy Hồng ra nghênh đón, cô ấy vái chào Chuyên Húc:

- Nữ quan chấp sự Ngọc Sơn – Thủy Hồng kính chào Hắc Đế Bệ hạ!

Chuyên Húc khiêm tốn đáp lễ:

- Hôm nay là buổi đầu gặp mặt tân Vương mẫu, nhưng ta chưa kịp chuẩn bị quà mừng, xin thứ lỗi.

Thủy Hồng nói:

- Ngọc Sơn không thông báo trước, xin Bệ hạ xá cho mới phải!  mai cử hành nghi lễ, nếu Bệ hạ có thời
gian, xin hãy ở lại một vài , dự lễ xong hãy ra về.

Chuyên Húc chần chừ, do dự. Ngọc Sơn có địa vị hết sức đặc biệt, Vương mẫu lại có ơn với hắn, được mời dự lễ, đó là sự kính trọng Ngọc Sơn dành cho hắn, nhưng cuộc chiến giữa Nhục Thu và Cộng Công đang trong giai đoạn nước sôi lửa bỏng. Chuyến đi hôm nay cũng là tranh thủ thời gian, nên hắn dự định sau khi cảm tạ Vương mẫu, sẽ lập tức đón Tiểu Yêu quay về.
Thủy Hồng tiếp tục:

- Bệ hạ chưa cần quyết định ngay, đi hay ở xin cứ từ từ suy nghĩ. Xin mời!

Chuyên Húc bước qua bậc cửa, thấy gian điện sâu hun hút, ngăn thành ba lớp. Mười tám cánh cửa sổ ở hai bên nhất loạt mở rộng, một bên là ngàn dặm hoa đào bừng nở giữa trời mây, một bên là sóng xanh biển biếc, vô cùng vô tận. Không gian khoáng đạt, cảnh sắc diễm lệ.

Cách ba lớp rèm châu trĩu nặng, ở nơi tận cùng của gian chính điện, có một thiếu nữ vận y phục màu trắng, đang đứng tựa bên khung cửa, bàn tay mân mê cành đào đỏ thắm. Người đó như đang đắm chìm giữa khói sóng mênh mông, núi thẳm sông dài, giữa mây trắng lững lờ trôi, lại như đang nóng lòng đợi chờ ai đó. Ngón tay hờ hững bứt rời những cánh hoa, hoa đào rơi đầy nền đất.

Chuyên Húc thầm nghĩ, không biết vị Vương mẫu mới này có điểm gì kỳ lạ hay không.

Chuyên Húc đi đến đâu, thị nữ vén rèm châu tới đó. Thị nữ vừa vén lớp rèm cuối cùng trong gian điện, thì một trận gió ào ạt ùa vào, thổi bay những cánh hoa đào dưới chân thiếu nữ áo trắng. Hoa đào bay lượn khắp gian điện, thiếu nữ chầm chậm quay người lại.

Chuyên Húc đã chuẩn bị sẵn một nụ cười xã giao, nhưng đúng vào khoảnh khắc đó, nụ cười trên gương mặt hắn đông cứng lại. Hắn kinh ngạc gọi:

- Tiểu Yêu…

Tiểu Yêu bước tới và ngồi xuống chiếc ghế dành riêng cho Vương mẫu đặt ở giữa gian điện, giơ tay lên mời:

- Mời Bệ hạ ngồi.

Chuyên Húc đã hiểu ra mọi chuyện, nhưng hắn không muốn tin. Hắn không buồn hỏi thế nàoTiểu Yêu tỉnh lại, hắn lập tức lao đến trước mặt nàng, lo lắng hỏi:

- Tiểu Yêu, vì sao trang điểm và ăn vận như một Vương mẫu vậy?

- mai, muội sẽ là Vương mẫu.

- Muội có biết điều đó có nghĩa là gì không?

- Muội từng sống bảy mươi năm trên Ngọc Sơn, muội hiểu rõ quyết định của mình.

Chuyên Húc nổi trận lôi đình, hắn gần như quát lên:

- Vương mẫu tức là suốt đời không được rời khỏi Ngọc Sơn, suốt đời cô độc. Muội đang đẩy mình vào một nhà giam, nhà giam này sẽ giam giữ muội đến chết đó. Cho dù Cảnh đã chết, cho dù muội không ưng ta, nhưng cuộc đời muội còn rất dài. Lẽ nào muội không thể tìm được người vừa ý? Lẽ nào, trên đời này không còn bất cứ ai, bất cứ điều gì khiến muội lưu luyến hay sao?

Tiểu Yêu bình thản đáp:

- Xin mời Bệ hạ ngồi! Xin Bệ hạ hãy gọi muội là Vương mẫu. Kể từ nay sẽ chỉ có Vương mẫu Ngọc Sơn, muội không còn tên gọi nào khác.

Chuyên Húc lắc đầu, nắm tay Tiểu Yêu, kéo đi:

- Hãy theo ta đi gặp Vương mẫu, ta sẽ nói rõ với bà ấy, muội không thể Vương
mẫu, bà ấy nên chọn người khác!

Thị nữ của Ngọc Sơn chặn Chuyên Húc lại:

- Xin Bệ hạ buông nương nương ra!

Thị vệ đi sau Chuyên Húc lập tức rút binh khí.

Thủy Hồng bước vào, bình thản nói:

- Bệ hạ, nơi này là Ngọc Sơn. Ngọc Sơn xưa nay không can dự chuyện nhân gian, và người chốn nhân gian cũng không được can dự vào chuyện của Ngọc Sơn! Thiên hạ hợp rồi tan, hưng rồi suy, đã trải qua nhiều đời đế vương, nhưng Ngọc Sơn chưa bao giờ dám trái lời dạy của người xưa. Từ Bàn Cổ Đại Đế, đến Phục Hy, Nữ Oa Đại Đế, hết thảy đều kính trọng Ngọc Sơn! Hai vị Hoàng Đế và Bạch Đế cũng vậy. Vì thế, xin Hắc Đế Bệ hạ hãy tôn trọng Ngọc Sơn!

Tiểu Yêu nói với đám thị vệ của Chuyên Húc:

- Ngọc Sơn không tồn tại binh khí! Binh khí của nhân gian dẫu là thần khí đều trở nên vô tác dụng ở Ngọc Sơn. Nếu cần thiết phải dùng đến vũ lực, thì vũ khí chỉ có thể là những cành hoa đào. Vì vậy, các người hãy mau thu binh khí lại đi.

Đám thị vệ lúc này mới nhớ, đúng là có lời đồn như thế. Bọn họ liếc nhìn Chuyên Húc, rồi lục tục thu binh khí lại trong sự ngượng ngập.

Tiểu Yêu nói với thị nữ của Ngọc Sơn:

- Các ngươi cũng lui ra!

Thị nữ lập tức đứng sang bên, Thủy Hồng cũng lui ra bên ngoài bức rèm. Tiểu Yêu tỏ ra là một Vương mẫu rất mực uy nghiêm. Chuyên Húc cảm thấy toàn thân giá lạnh, như vừa trải qua một cơn ác mộng. Trái tim hắn rớt xuống, chìm dưới đáy vực sâu thẳm, vô tận.

Tiểu Yêu nói với Chuyên Húc:

- Hai trước, khi muội tỉnh lại, Vương mẫu cũng có ý định sai Thanh điểu báo tin cho huynh, nhưng muội đã ngăn lại. Ngay hôm đó, muội quyết định tiếp quản Ngọc Sơn. Vương mẫu e muội quá vội vã, bèn cho muội thêm ba Nghiệp Dư suy nghĩ, sau đó mới công bố với thiên hạ. Chuyên Húc, không ai ép muội cả, đây là quyết định của muội!

Chuyên Húc nắm tay Tiểu Yêu, càng xiết càng chặt, như thể muốn xích nàng vào cơ thể hắn, mãi không xa rời. Hắn lẩm nhẩm:

- Vì sao?

Tiểu Yêu mỉm cười, nhẹ nhàng, bình thản như thể chuyện này vốn chẳng liên quan đến nàng:

- Chuyên Húc, huynh không biết vì sao ư? Muội cũng mong muốn được như bao cô gái khác, có một mái ấm gia đình, rồi sinh con đẻ cái, sống cuộc sống hạnh phúc, bình dị. Nhưng chính huynh đã cướp đi niềm hạnh phúc đó của muội! Muội không giết được huynh, cũng không giết được bản thân mình, thậm chí muốn tránh xa huynh cũng không thể! Thiên hạ tuy rộng lớn, nhưng muội là con gái của Xi Vưu, thiên hạ tuy rộng lớn, nhưng đều là lãnh thổ của huynh. Cho dù muội thoát được sự truy sát của những dòng họ căm thù cha muội, cũng không thoát được sự truy đuổi của huynh. Chuyên Húc, huynh đã o ép muội, tước đoạt mọi chốn dung thân của muội, buộc muội trở về bên huynh.
- Chỉ cần muội không  lamf
Vương mẫu nữa, ta sẽ từ bỏ…

Tiểu Yêu lắc đầu:

- Muội mệt mỏi rồi,
ơn cho muội nghỉ ngơi!

Chuyên Húc vẫn xiết chặt tay Tiểu Yêu, cầu xin khẩn thiết:

- Chỉ cần muội không lam Vương mẫu, ta sẽ trả tự do cho muội, muội muốn đi đâu tùy ý!

Tiểu Yêu quỳ xuống, ngửa mặt nhìn Chuyên Húc:

- Xin huynh niệm tình chúng ta từng là huynh muội, hãy để muội Vương mẫu, cho muội một chốn nương thân.

Vẻ mặt nàng hết sức bình thản, trong đôi mắt đen thăm thẳm ấy, không chứa đựng tình yêu cũng không chất chứa hận thù, chỉ là một miền cô tịch, chỉ là một quyết tâm buông bỏ hết thảy mà thôi.

Đôi mắt ấy đã từng lấp lánh, tinh anh, đã từng dễ thương, đáng yêu biết nhường nào. Đôi mắt biết nói, biết yêu thích, biết kiêu hãnh, biết hy vọng, biết buồn lo, biết giận dữ, biết đau thương… Trong những cuối cùng trên Thần Nông Sơn, đôi mắt ấy chất chứa niềm căm hận.

Nhưng giờ đây, không còn gì trong đôi mắt ấy, đôi mắt trống rỗng như một giếng nước cạn khô…

Chuyên Húc sợ hãi đến mức hoàn toàn kiệt sức, hắn chao đảo, bước lùi lại phía sau. Tiểu Yêu điềm nhiên thu tay về, vẻ mặt bình thản, không mảy may xáo động. Nàng vẫn quỳ ở đó, bình tĩnh nói với Chuyên Húc:

- Xin huynh hãy bằng lòng để muội Vương mẫu.

Chương trước : 16.1 -- Chương sau: 16.3


2232 view
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.9 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.9
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 16, Dong Hoa, truongtuongtu, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat