Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.2

                         

Chương 15.2: Lòng chưa nguôi yên

(Xem mục lục)


Ngân ra dấu tay:

- Tiểu Yêu không có ý định buông tha bản thân, lẽ ra cô ấy không thể sống sót, nhưng không rõ vì cơ thể cô ấy kháng độc tốt, hay vì nguyên nhân nào khác, mặc dù cô ấy đã ngừng thở, đã chết, nhưng điều kỳ lạ là trái tim cô ấy vẫn còn đập. Theo như tình hình hiện nay, thì có lẽ Tiểu Yêu sẽ chìm vào giấc ngủ vĩnh cửu. Thần không có cách nào khiến cô ấy tỉnh lại, nhưng có hai người có thể làm được việc đó.
- Ai?

- Một vị là Vương Mẫu ở Ngọc Sơn. Nghe nói bà ấy tinh thông trận pháp, có lẽ sẽ giải được trận pháp trên vỏ sò và giúp Tiểu Yêu tỉnh lại. Một vị nữa chính là người mà lần trước cứu Tiểu Yêu thoát chết khi thần phán đoán cô ấy đã lìa đời.
Chuyên Húc ra lệnh:

- Chuẩn bị xe mây, lập tức đi Ngọc Sơn.

Tiêu Tiêu và Ngân đưa mắt nhìn nhau. Tuy biết rằng không thể khuyên can Bệ hạ lúc này, nhưng họ không thể không lên tiếng:

- Bệ hạ vừa tỉnh lại, sức khỏe còn rất yếu, không nên đi ngay, xin hãy nghỉ ngơi một ngày rồi mai lên đường.

Chuyên Húc nhìn Tiểu Yêu đăm đắm, lạnh lùng bảo:

- Nửa canh giờ sau xuất phát!

Tiêu Tiêu cúi đầu thưa:

- Vâng!

Họ đi suốt ngày đêm không ngơi nghỉ. Đến Ngọc Sơn, Chuyên Húc để ám vệ vào thông báo, hắn muốn gặp Vương Mẫu.

Chỉ lát sau, một người đàn ông vận y phục màu đen vội vã ra đón. Người đó có cặp mắt hồ ly lúng liếng đa tình, và khi cất giọng thì thanh âm êm  ái, du dương, mê hoặc lòng người, xua tan mọi nỗi mệt nhọc của đoàn khách phương xa vừa tới. Tệ Quân nói:

- Tôi và Liệt Dương đang bàn với nhau đến Thần Nông Sơn đón Tiểu Yêu về chơi, không ngờ cậu lại tới đây. Chuyên Húc, sai rồi, phải gọi ngài là Bệ hạ chứ! Ngọc Sơn vốn không quan tâm đến chuyện trần gian, tuy có nghe Bệ hạ đã thống nhất Đại hoang, nhưng không rõ thực hư ra sao. Tiểu Yêu có theo ngài tới đây không?
Chuyên Húc muốn cười, nhưng trước mặt Tệ Quân, hắn không thể giả vờ, hắn mỏi mệt nói:

- Tiểu Yêu cũng tới, nhưng… muội ấy bị ốm, ta tới Ngọc Sơn cậy nhờ Vương mẫu cứu giúp.

Tệ Quân nhìn vỏ sò màu trắng mà đám thị vệ khiêng trên vai, thu lại vẻ cười khi nãy, nghiêm nghị nói:

- Mời theo tôi.

Tệ Quân vừa đi vừa nói khẽ với Chuyên Húc:

- Lần trước khi ngài và Tiểu Yêu tới đây, Vương mẫu đã nói, người chỉ sống được vài trăm năm nữa. Mấy năm gần đây, sức khỏe Vương mẫu suy giảm nghiêm trọng, người thường mất trí nhớ. Đôi lúc không biết mình đang ở đâu. Tôi và Liệt Dương không dám rời người nửa bước. Mấy ngày trước, khi Vương mẫu đang trong trạng thái minh mẫn, người đã bàn bạc với chúng tôi về việc truyền ngôi cho đời Vương mẫu kế tiếp. Chúng tôi sợ rằng Vương mẫu sắp đi xa, nên muốn đi đón Tiểu Yêu về, để con bé được tiễn người lên đường.
Chuyên Húc thấy lòng buồn ảo não, vẫn biết sinh lão bệnh tử là vòng luân hồi tất yếu của đời người, nhưng khi phải chứng kiến những người thân quen của mình lần lượt ra đi, hắn không tránh khỏi cảm giác trống trải, thê thiết.
Tệ Quân nói:

- Lúc này Vương mẫu đang rất tỉnh táo, nên nhờ người kiểm tra tình trạng sức khỏe cho Tiểu Yêu ngay.

Vương mẫu mình hạc sương mai, gầy guộc héo hon, nhưng sắc mặt vẫn rạng rỡ. Sau khi nghe Chuyên Húc trình bày, bà lệnh cho Liệt Dương mở nắp vỏ sò. Vỏ sò màu trắng chầm chậm mở ra, Tiểu Yêu hệt như một viên ngọc trai giấu mình nhiều năm trong vỏ sò khổng lồ. Vương mẫu kiểm tra sức khỏe của Tiểu Yêu, sau đó quan sát bùa chú trên vỏ sò một lát, bà phát hiện ra, đó là trận pháp giúp duy trì mạng sống. Không biết Chuyên Húc làm thế nào có được bảo bối quý hiếm này. Vương mẫu phất tay, đậy nắp vỏ sò lại, căn dặn Liệt Dương:
- Đặt vỏ sò xuống đáy Dao Trì.

Chuyên Húc thất kinh, vội vã ngăn Liệt Dương lại:

- Vương mẫu!

Vương mẫu nở nụ cười hiếm hoi, ôn tồn bảo:

- Ta không hồ đồ đến nỗi giết người của Bệ hạ trước mặt ngài đâu. Huống hồ, Tiểu Yêu là đứa trẻ ta đã nuôi dưỡng bảy mươi năm.

Chuyên Húc thở phào:

- Người khỏe mạnh cũng không thể ở lâu dưới đáy Dao Trì, huống hồ Tiểu Yêu còn yếu như vậy… Ta không biết những năm qua Tiểu Yêu đã gặp phải chuyện gì, nhưng cơ thể nó…

Vương mẫu chợt hiểu, thì ra Chuyên Húc không hề hay biết chuyện này, không rõ vì Tiểu Yêu không muốn nói, hay vì ngay cả bản thân Tiểu Yêu cũng không hay biết. Dù là nguyên nhân gì, bà cũng không nên nhiều lời.

- Ta cũng không biết phải nói thế nào, nhưng ta chắc chắn cơ thể của Tiểu Yêu không sợ nước. Tiểu Yêu đã ngừng thở, nếu không nhờ vỏ sò này, trái tim con bé sớm đã ngừng đập. Đưa nó xuống đáy Dao Trì sẽ chỉ có lợi cho sức khỏe của nó mà thôi.

Chuyên Húc không ngăn cản Liệt Dương nữa, nhưng hắn tự mình nhấc bổng vỏ sò, đi về hướng Dao Trì. Vương mẫu trông theo Chuyên Húc, bà thấy xúc động khi nhìn dáng vẻ lo lắng, đau khổ của hắn.

Chuyên Húc đặt vỏ sò xuống đáy Dao Trì theo sự chỉ dẫn của Vương mẫu.

Vương mẫu nửa đùa nửa thật, thử lòng hắn:

- Liệt Dương có một viên ngư đan, nếu Bệ hạ không yên tâm, có thể ngậm ngư đan và xuống kiểm tra.

- Được!

Chuyên Húc không ngần ngại, nhận lấy viên ngư đan và nhảy xuống Dao Trì.

Trên bờ, mọi người đưa mắt nhìn nhau.

Nửa canh giờ sau, Chuyên Húc mới trồi lên mặt nước, bay đến trước mặt Vương mẫu, thành khẩn nói:

- Xin Vương mẫu giúp Tiểu Yêu tỉnh lại.

Vương mẫu nói:

- Ta không có cách nào đánh thức Tiểu Yêu, ta chỉ có thể phán đoán, với tình trạng như hiện nay, nó sẽ không chết. Có thể con bé sẽ ngủ hai, ba mươi năm rồi tỉnh, có thể là hai, ba trăm năm hoặc lâu hơn nữa.

Tệ Quân và Liệt Dương rất lo cho Tiểu Yêu, nhưng khi biết nàng sẽ tỉnh lại, họ thấy yên tâm hơn. Họ sống trên Ngọc Sơn, năm tháng không có nhiều ý nghĩa, đôi khi họ bế quan tu luyện cả mấy chục năm, nên họ cảm thấy hai, ba trăm năm chỉ như thoáng qua. Nhưng Chuyên Húc thì khác, hai, ba trăm năm là bao vật đổi sao dời, bãi bể nương dâu, bao nhiêu vui buồn, chia ly, thậm chí là cả cuộc đời. Vừa tỉnh lại, Chuyên Húc đã phải lặn lội ngày đêm để đến Ngọc Sơn. Lúc này, nghe bảo rất có thể mấy trăm năm nữa Tiểu Yêu cũng không tỉnh lại, hắn chao đảo, chực ngã. Tiêu Tiêu vội chạy lại đỡ hắn.
Vương mẫu bỗng nhiên không nói không rằng bỏ đi mất, Liệt Dương hóa thành Lang điểu màu trắng, đuổi theo bà.

Tệ Quân nói với Chuyên Húc:

- Vương mẫu lại đãng trí rồi. Để ta đưa ngài về nghỉ ngơi. Nhưng Ngọc Sơn vốn có quy định, không cho phép đàn ông ở lại quá lâu, nhiều nhất là ba đêm. Ba ngày sau, mời Bệ hạ rời khỏi đây.

Tiêu Tiêu bất mãn:

- Vậy ngài và Liệt Dương thì sao?

Tệ Quân chớp chớp cặp mắt hồ ly tinh quái:

- Chúng tôi không phải đàn ông, tôi là cáo, Liệt Dương là chim.

Tiêu Tiêu đỏ mặt, vội nhìn đi hướng khác.

Chương trước : 15.1 -- Chương sau: 15.3


1088 view
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.10 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.10
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.9 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.9
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 11.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 11.2

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 15, Dong Hoa, truongtuongtu, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat