Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.7

                         

Chương 14.7 : Đường đời hiu quạnh, biết ngỏ cùng ai

(Xem mục lục)

Tiểu Yêu đáp:

- Em cứ trả lời đúng sự thực, là đưa thư cho người thợ rèn ở ngõ Cẩu Vỹ,trong thành Hiên Viên, ông ngoại ta chắc chắn sẽ cho hai người đi.

Thực ra, Hoàng Đế cũng rất muốn đẩy Tai Trái đi thật xa.

Miêu Phủ nói:

- Tiểu thư hãy giữ gìn sức khỏe, chúng em sẽ về nhanh thôi.

Tiểu Yêu dõi mắt nhìn theo bóng họ xa dần xa dần rồi khuất hẳn, nàng lặng lẽ thở dài. Nàng vốn định âm thầm làm một người bảo hộ của họ, vốn định để hai người phát triển quan hệ một cách tự nhiên. Nhưng sự đời biến đổi khôn lường, nàng không còn nhiều thời gian nữa, nàng đành phải nói rõ mọi chuyện, để từ nay về sau, Tai Trái và Miêu Phủ sẽ ở bên, lo lắng, chăm sóc cho nhau. Tiểu Yêu thầm chúc phúc: Tai Trái, Miêu Phủ, vĩnh biệt! Chúc hai người hạnh phúc! Hạnh phúc mà Tương Liễu không có được, ta và Cảnh cũng không đạt được, nhưng hai người nhất định sẽ giành được.
Vì sợ Tiểu Yêu sử dụng thuốc độc, Hoàng Đế đã cho nhổ sạch toàn bộ cây thuốc trong thung lũng. Nhưng, Tiểu Yêu là người rất biết cách rút kinh nghiệm từ những bài học nhớ đời. Lần trước, nàng ngã từ lưng chim hồng, toàn bộ số thuốc mang theo đã rơi sạch, lúc cần kíp không có thuốc để dùng. Vì vậy, sau khi trở về, nàng đã nghiên cứu kỹ lưỡng phương thức cất giấu thuốc để không bị rơi mất. Bông tai, vòng tay, tóc, thậm chí là y phục, chỉ cần đem ngâm trong thuốc, khi cần vẫn có thể xé ra, nhúng vào nước, là có thể thành thuốc... Năm xưa, vắt óc suy nghĩ cách thức này, mục đích là để Hoàng Đế và Chuyên Húc không cần phải lo lắng cho nàng. Không ngờ, bây giờ, nàng lại phải dùng nó để đối phó với chính họ.
Tuy từ dạo đó Chuyên Húc không một lần xuất hiện trước mặt Tiểu Yêu, nhưng nàng biết chắc, hắn có ghé qua Tiểu Nguyệt Đỉnh. Hoàng Đế nghiêm cấm Tiểu Yêu và Chuyên Húc gặp nhau, nhưng ngài không biết rằng, mọi đứa trẻ đều có những bí mật riêng của chúng mà người lớn không thể biết được. Tiểu Yêu và Chuyên Húc từ nhỏ đã cùng ăn cùng ngủ cùng chơi, họ có rất nhiều cách thức để truyền tin cho nhau.
Lại một đêm trăng tròn, Tiểu Yêu xách đèn lồng hình hoa sen trắng, vừa ngân nga hát vừa chầm chậm cất bước men theo con đường lên núi. Đám thịvệ thấy nàng đi về phía rừng phượng, nên không ngăn cản, chỉ âm thầmtheo dõi.

Ngày Tiểu Yêu và Chuyên Húc vừa đặt chân lên Thần Nông Sơn, nơi đây không có lấy một gốc phượng. Chuyên Húc đã tự tay trồng từng cây phượng trên đỉnh Tử Kim và đỉnh Tiểu Nguyệt. Trải qua hàng trăm năm, những gốc phượng đã phát triển thành rừng phượng tươi tốt. Thời kỳ đơm hoa của hoa phượng rất dài, kéo từ xuân sang thu. Khắp núi đồi, đâu đâu cũng thấy đỏ rực sắc hoa phượng. Nhìn xa, vạt rừng hệt như ráng chiều rực rỡ, lại gần thì thấy những bông hoa san sát nhau, cánh hoa lả tả rơi.
Tiểu Yêu dạo bước trong rừng, hoa phượng rớt rơi, Tiểu Yêu chìa tay đón lấy, bỏ bông hoa vào trong chiếc đèn hình hoa sen. Chỉ một lát sau,chiếc đèn lồng đã chứa đầy hoa phượng.

Hoa phượng dưới ánh trăng không rực rỡ chói đỏ như hoa phượng dưới ánhmặt trời. Nếu ví hoa phượng dưới ánh mặt trời giống như một cô gái xinhđẹp đang nhảy múa kiêu kỳ, thì hoa phượng dưới ánh trăng giống một thiếunữ dịu dàng, đang ngồi yên, trầm tư suy nghĩ. Tiểu Yêu muốn được trở lại
như thuở nhỏ, nàng giẫm chân thật mạnh, và lắng nghe tiếng lạo xạo củanhững cánh hoa rụng và những chiếc lá khô vụn vỡ.

Tiểu Yêu dừng bước trước ghế dây đu.

Tuy đã rất lâu rồi không có người ngồi ghế, nhưng vì linh lực của ChuyênHúc vẫn còn đó, nên chiếc ghế vẫn sạch sẽ như lau như ly, không bị đámdây leo bám quấn chằng chịt. Tiểu Yêu ngồi lên ghế, nhún chân lấy đà, đuvào không gian. Tiểu Yêu thư thả ngắm nhìn hoa phượng, và chốc chốc lại nhón một bông hoa trong chiếc đèn lồng, bỏ vào miệng, mút mật hoa.

Vị ngọt của mật hoa thấm đượm nơi đầu lưỡi, Tiểu Yêu nhớ lại chuyện thuở nhỏ. Chuyên Húc không thích mút mật hoa phượng, nhưng buổi sáng thức dậy luyện công, hắn đều nhanh nhẹn hái cho Tiểu Yêu những bông hoa phượng còn ngậm sương đêm. Bởi vì nàng bảo rằng, mật hoa lúc mặt trời mọc là ngọt nhất, kể cả giọt sương đọng trong đài hoa cũng rất ngọt. Mỗi sáng thức giấc, Tiểu Yêu lại thấy bên giường đặt sẵn một chậu hoa tươi. Khoảng thời gian bị tên yêu quái cáo chín đuôi hành hạ, dù nàng vô cùng đau đớn, khổ sở, nhưng chỉ cần nghĩ đếnTriêu Vân Phong, nàng luôn có cảm giác ngọt ngào trong miệng. Dù nàng bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp tăm tối, nhưng nàng luôn có cảm giác rừng hoa phượng tuyệt đẹp đang ở đâu đây. Dù cha mẹ không thương nàng nữa, nhưng Chuyên Húc vẫn yêu quý nàng. Chuyên Húc bước đi trong sương đêm, xuyên qua những trận mưa hoa lả tả, đến nơi hẹn.

Hắn khoác chiếc áo choàng màu đen thêu kim tuyến lấp lánh, mái tóc vấn gọn sau chiếc mũ ngọc đen, từng đường nét trên gương mặt hắn đều toát lên vẻ tuấn tú, điển trai, vóc dáng nho nhã, trông hắn chẳng khác một công tử con nhà, quanh năm suốt tháng làm bạn với cầm kỳ thi họa, bầu rượu túi thơ rong ruổi đó đây, khi tạnh trời sáo thổi, lúc thuyền đêm hát ca, ngắm liễu khói cầu sơn[1], trông nước thu nối với trời thu một màu[2]. Nhưng nếu nhìn thẳng vào cặp mắt của hắn, sẽ lập tức nhận thấy vẻ ung dung, trầm tĩnh, uy nghiêm của kẻ nắm trong tay quyền lực ngút trời, và nắm quyền định đoạt sinh tử.
[1] Mượn ý trong bài từ “Vọng hải triều” (Ngắm nước triều ngoài biển) của Liễu Vĩnh, nhà thơ thời Bắc Tống, Trung Quốc.

[2] Mượn ý thơ trong bài “Đằng Vương các tự” của Vương Bột, nhà thơ đờiĐường, Trung Quốc.


Tiểu Yêu bất giác hoảng hốt, nàng cảm thấy gương mặt của Chuyên Húc thật xa lạ, như thể nàng chưa từng ngắm kỹ gương mặt của hắn vậy. Từ xưa đến nay, đối với nàng Chuyên Húc mãi mãi chỉ là Chuyên Húc, là người nàng có thể cười lớn với hắn khi vui vẻ, có thể nhảy lên lưng, bắt hắn cõng khi mệt, lúc tức giận, hắn sẽ dỗ dành nàng, lúc khốn khó, hắn là chỗ dựa cho nàng, lúc nguy nan, hắn là vị cứu tinh của nàng.
Trong lòng Tiểu Yêu, nàng với Chuyên Húc thân thiết hơn bất cứ ai, hai người như một. Chuyên Húc muốn thứ gì, thì dù phải trả bất cứ giá nào, nàng cũng giúp hắn giành lấy bằng được thứ đó. Từ Ngũ Thần Sơn đến Hiên Viên Sơn, rồi từ Hiên Viên Sơn đến Thần Nông Sơn, Chuyên Húc được phép sử dụng bất cứ thứ gì thuộc về nàng, kể cả mạng sống của nàng. Nàng luôn tâm niệm rằng, Chuyên Húc đối với nàng cũng hệt như vậy. Những gì nàng muốn, hắn sẽ giúp nàng giành lấy. Những gì nàng muốn bảo vệ, muốn nâng niu trân trọng, hắn cũng sẽ hết lòng trân trọng, nâng niu. Nhưng, mọi thứ không phải như vậy! Rốt cuộc nàng không hiểu hết Chuyên Húc, hay Chuyên Húc không còn là Chuyên Húc trong lòng nàng nữa?

Mới mấy ngày không gặp, mà hai người như đã cách biệt cả một kiếp. Chuyên Húc rụt rè gọi khẽ:

- Tiểu Yêu!

Tiểu Yêu mỉm cười:

- Biết muội sẽ giết huynh mà vẫn dám đến đây một mình à?

- Nếu muội không dám chắc ta sẽ đến thì sao lại ngồi chờ ở đây?

Tiểu Yêu điềm nhiên đáp:

- Trước đây muội thấy mình rất hiểu huynh, nhưng bây giờ muội không dám chắc.

Ánh mắt Chuyên Húc thoáng vẻ u buồn. Hắn cười, hỏi:

- Muốn đu ghế không?

- Ừ.

Chuyên Húc khẽ đẩy ghế dây đu, Tiểu Yêu ngẩng nhìn những bông hoa phượngđỏ rực như những đốm lửa, lả tả theo chiều gió.

Trong rừng phượng tịch mịch, một người đàn ông trầm lặng đẩy ghế dây đu,một cô gái trầm lặng đu đưa trên ghế. Những hình ảnh của quá khứ xa xôihiện về sống động trong tâm trí họ…

Dưới gốc phượng rực đỏ:

Chiếc ghế dây đu càng lúc càng bay cao, cô bé ngồi trên ghế vừa gọi lớnvừa cười lanh lảnh:

- Anh ơi, anh ơi, nhìn em này, nhìn em đi!

Chú bé đứng bên ghế ngẩng lên nhìn, tươi cười rạng rỡ.



Vẫn là gốc phượng rực đỏ:

Chú bé bên ghế dây đu năm nào nay đã là một trang quân tử nho nhã, điềmđạm. Cô bé trên ghế dây đu năm nào nay đã trở thành một thiếu nữ xinhđẹp, yêu kiều.

Chàng trai thong thả đẩy đưa chiếc ghế, cô gái nghiêng đầu nhìn chàngtrai, lúc thì đung đưa nhè nhẹ, lúc thì ngồi yên lặng. Họ đang tròchuyện, chủ đề mà họ nhắc đến không hề nhẹ nhõm, nhưng vẻ mặt của họ rấtđỗi nhẹ nhõm, cả hai cùng mỉm cười, như thể họ chẳng hề bận tâm đến sựsống chết phía trước.

Khoảng thời gian hàng trăm có thể đã khiến họ đánh mất tiếng cười vui vẻthuở ấu thơ, nhưng lại tôi luyện nên ý chí kiên cường, sự tự tin ở họ.Dù xảy ra bất cứ chuyện gì, họ cũng sẽ đạp bằng mọi chông gai, tìm chomình một lối thoát để tiếp tục sống.



Từ nhỏ đến lớn, họ có vố số kỷ niệm về những lần ngồi ghế dây đu, nhưngtrong trí nhớ của họ, chưa lần nào giống như lần này.

Kí ức về những lần chơi ghế dây đu thuở ấu thơ rực rỡ, tươi đẹp như cầuvồng bảy sắc. Sau này lớn lên, và gặp lại nhau, chiếc ghế dây đu, vớihọ, hệt như mặt trời sáng chói giữa trời mây vần vũ. Tuy bốn bề đều làbóng đêm, nhưng họ là ánh sáng của nhau. Còn lần này, hình ảnh chiếc ghế dây đu giống như đêm đen trước trận bão, không màu sắc, không ánh sáng, chỉ là một màn đêm tăm tối vô cùng vô tận.

Cánh tay Chuyên Húc trĩu nặng, hắn không đẩy nổi nữa. Nhưng hắn biếtrằng, có lẽ đó sẽ là lần cuối cùng hắn được đẩy ghế dây đu cho Tiểu Yêu,nên hắn không muốn dừng lại. Dù bóng đêm mù mịt đang bủa vây, nhưng hắnsẵn sàng đẩy mãi, đẩy mãi.

Tiểu Yêu giơ chiếc đèn lồng hình hoa sen trắng ra trước mặt Chuyên Húc:

- Muội không biết muội hận huynh hay hận chính muội. Có lẽ là cả hai! Vìlúc nào muội cũng nghĩ rằng, dù huynh gây nên chuyện gì, muội sẵn sànggánh vác hậu quả cùng huynh. Huynh phạm sai lầm, một nửa là lỗi ở muội.

Chuyên Húc nhặt một bông hoa trong chiếc đèn lồng, đưa lên miệng ngậm.

Tiểu Yêu hỏi:

- Ngọt không?

- Rất ngọt.

Tiểu Yêu nhai cánh hoa, nói:

- Ngày bà ngoại qua đời, chúng ta đã thề trước mặt mẹ muội, mẹ huynh vàdì Chu Du rằng, chúng ta sẽ chăm lo cho nhau, không bao giờ xa nhau.Muội đã giữ lời thề, nhưng huynh thì không! Huynh thì không!

Chuyên Húc nhặt một bông hoa nữa, bỏ vào miệng:

- Ta biết ta đã không giữ được lời thề. Nhưng không phải vì chuyện tahại chết Cảnh, mà là… ngay từ đầu ta đã phạm sai lầm! Ta không nên lợidụng muội như lợi dụng một quân cờ. Ta không nên nhường muội cho Cảnhchỉ vì muốn tranh thủ sự ủng hộ của họ Đồ Sơn và Xích Thủy.

Chương trước : 14.6 -- Chương sau: 14.8


1069 view
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 11.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 11.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - ngoại truyện Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - ngoại truyện
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 14, Dong Hoa, truongtuongtu, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat