Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.5

                         

Chương 14.5 : Đường đời hiu quạnh, biết ngỏ cùng ai

(Xem mục lục)

Tương Liễu tươi cười, thủng thẳng đáp:

- Nếu chỉ nhìn bề ngoài thì có vẻ cái chết của Đồ Sơn Cảnh là kết quảcủa cuộc tranh chấp huynh đệ tương tàn. Thực chất có kẻ đứng đằng saumuốn hãm hại Đồ Sơn Cảnh. Nếu không có sự tiếp tay của người này, Đồ SơnHầu không thể tới gần Đồ Sơn Cảnh.



Nước mắt Tiểu Yêu như chuỗi hạt đứt dây, rơi lã chã xuống tay ChuyênHúc. Hắn ngẩng lên nhìn và lo lắng hỏi:

- Sao vậy? Muội đau lắm à?

Tiểu Yêu không nói lời nào, nàng chỉ biết khóc.

Chuyên Húc hoảng hốt:

- Tiểu Yêu, muội đau ở đâu? Ta sẽ cho gọi Ngân ngay.

Tiểu Yêu hỏi:

- Chính huynh đã cử người đến thị trấn Thanh Thủy tiếp tay cho Đồ SơnHầu, đúng không?

Chuyên Húc thoáng giật mình, nhưng hắn lập tức tỏ ra như không. NếuChuyên Húc không nắm tay Tiểu Yêu, thì nàng sẽ không thể nhận ra biểuhiện khác lạ của hắn. Chuyên Húc hỏi:

- Vì sao muội hỏi vậy?

- Muội muốn biết sự thật. Chuyên Húc, có phải chính huynh cử người đếnthị trấn Thanh Thủy tiếp tay cho Đồ Sơn Hầu?

Chuyên Húc muốn phủ nhận, nhưng tự tôn và lòng kiêu hãnh không cho phéphắn làm vậy. Hắn im lặng một lúc, rồi đáp:

- Chính là ta!

- Thì ra… là huynh!

Tiểu Yêu cứ ngỡ nàng đã trải qua nỗi đau lớn nhất trong đời, nhưng không phải, nỗi đau đớn tột cùng của con người là khi bị người thân nhất của mình cầm dao đâm vào ngực mình, moi tim mình, đập vỡ xương sống của mình, khiến lục phủ ngũ tạng của mình đau buốt, xương tủy của mình đau buốt, da thịt mình đau buốt, ngay cả mỗi nhịp thở cũng đau buốt. Những nỗi đau khổ trước kia không bằng một phần vạn nỗi đau của ngày hôm nay. Nàng đau đến nỗi nàng chỉ muốn rơi vào bóng đêm và chết đi. Tiểu Yêu nhắm mắt lại, nàng không muốn nhìn Chuyên Húc thêm một khắc nào nữa.
- Cút đi!

- Tiểu Yêu!

Chuyên Húc xiết chặt tay Tiểu Yêu, nhưng sức mạnh đáng sợ của nàng đã giúp nàng vùng thoát khỏi bàn tay hắn. Vết thương vừa băng bó khi nãybung ra, máu nàng nhuộm đỏ tay hắn.

- Tiểu Yêu…

- Cút!

Tiểu Yêu gầm lên, hất đổ chiếc bàn, cốc chén rơi loảng xoảng xuống đất.Sắc mặt nàng tái xanh, toàn thân run lên bần bật, nàng hệt như một chiếcthuyền nan sắp bị biển động cuốn trôi.

- Tiểu Yêu… ta… hãy nghe ta nói…

- Ngươi cút đi!

Chiếc cung màu bạc xuất hiện trong tay Tiểu Yêu, nàng lắp mũi tên và giương cung. Nhưng mắt nàng vẫn nhắm nghiền, nàng cắn chặt môi, chặt đến nỗi môi nàng rỉ máu. Chuyên Húc từng bước lùi ra đến cửa, nhưng hắn không chịu bước qua bậc cửa. Vì bậc cửa ấy ngăn cách hai thế giới, một thế giới có Tiểu Yêu và một thế giới hoàn toàn mất nàng.
Biết tin, Hoàng Đế vội vàng chạy đến. Nhìn bộ dạng của hai người, Hoàng Đế hiểu rằng Tiểu Yêu đã biết về nguyên nhân cái chết của Cảnh, ngài vội vã kéo Chuyên Húc ra khỏi căn phòng. Ngài tập trung linh lực vào bàn tay, vừa đề phòng Tiểu Yêu, vừa thúc giục Chuyên Húc:
- Lập tức đi khỏi đây! Đừng ép Tiểu Yêu giết cháu và cả bản thân nó nữa.

Hoàng Đế ra sức đẩy Chuyên Húc đến chỗ đội ám vệ, rồi ra lệnh cho Tiêu Tiêu:

- Lập tức đưa Chuyên Húc về Tử Kim Đỉnh.

Tiêu Tiêu ép Chuyên Húc ngồi lên tọa kỵ bất chấp sự phản kháng của hắn.

Tọa kỵ đưa Chuyên Húc bay vút lên không trung, vừa lúc đó hắn bỗng nghe thấy tiếng gào thét thê thảm, khiến trái tim hắn tan nát vang lên từ phía căn nhà của Tiểu Yêu. Chuyên Húc quay đầu lại, thấy Tiểu Yêu trừng mắt nhìn, máu đỏ loang lổ trên khóe môi nàng, trên tay nàng, đôi mắt nàng u tối, thẳm sâu, lạnh lẽo như băng, dường như trong mắt nàng, mọi thứ đều đã chết, kể cả bản thân nàng!
Những lúc gian nan nhất, tuyệt vọng nhất, hắn luôn có nàng bên cạnh, chỉ cần hắn quay đầu lại, là nhìn thấy ánh mắt ấm áp, kiên định của nàng. Còn bây giờ, nàng nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo, không vương chút tình cảm nào. Chuyên Húc đau đớn như kẻ bị người ta vằm nát ngục phủ ngũ tạng, hắn đứng không vững, quỳ sụp xuống lưng tọa kỵ.
- Quay lại, ta phải quay lại!

Hắn ra lệnh cho tọa kỵ quay lại. Tiêu Tiêu vung dây cương, xiết chặt,thúc tọa kỵ tiếp tục bay về phía trước.

- Tiểu Yêu!

Tiếng gọi của Chuyên Húc muôn phần thê thiết, hắn muốn nàng hiểu rằng hắn sẵn sàng làm tất cả để ở bên nàng, và khiến nàng vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng Tiểu Yêu không nghe thấy gì cả. Nàng nới lỏng tay, một mũi tên màu bạc cắm vào bụng tọa kỵ, đó là mũi tên lấy mạng. Tọa kỵ rớt xuống với tốc độ chóng mặt, may mà Tiêu Tiêu phản ứng nhanh, nàng lập tức kéo Chuyên Húc sang tọa kỵ của mình.
Lại một mũi tên khác lao đi vun vút, cắm thẳng vào mũ miện của Chuyên Húc. Rõ ràng hắn thừa sức né tránh, nhưng hắn không muốn. Khoảnh khắc ấy, Chuyên Húc chợt nhớ đến hình ảnh mẹ hắn lúc bà tự vẫn. Bà đâm dao găm vào ngực mình, toàn thân bà đau đớn run lên, nhưng bà vẫn mỉm cười nhảy xuống huyệt mộ của cha hắn. Thì ra khi yêu thương tới mức sâu đậm, người ta thà chết còn hơn để mất người mình thương yêu. Cuối cùng, hắn đã thấu hiểu lựa chọn của mẹ hắn.
Chuyên Húc ra sức đẩy Tiêu Tiêu, hắn đứng thẳng, đón lấy mũi tên của Tiểu Yêu. Nếu không thể sống chung nhà, hắn nguyện được chết chung mộvới nàng.

Đám ám vệ trông thấy Tiểu Yêu tiếp tục lắp tên và giương cung, liền xônglên định giết Tiểu Yêu. Nhưng Chuyên Húc quát lớn:

- Không được khiến muội ấy bị thương! Không được phép! Kẻ nào làm bậy tasẽ giết kẻ đó!

Hoàng Đế chắn trước mặt Tiểu Yêu, ngài đưa tay ra giữ lấy cây cung trongtay nàng, đau đớn khuyên nàng:

- Tiểu Yêu, Chuyên Húc đã gây ra sai lầm, không lẽ cháu cũng định nốitiếp sai lầm của nó hay sao?

Tiểu Yêu trừng mắt nhìn Hoàng Đế, nàng chao đảo, miệng lẩm nhẩm:

- Ông cũng biết chuyện! Các người lừa gạt cháu!

Chuyên Húc và Hoàng Đế là những người thân duy nhất của nàng trên cõiđời này, nhưng cả hai người đều phản bội nàng!

Nỗi đau phá nát trái tim Tiểu Yêu, khí huyết cuồn cuộn trong cơ thểnàng. Hai mũi tên khi nãy đã khiến nàng sức cùng lực kiệt, cung têntrong tay nàng dần biến mất, nàng đổ vật ra sau. Hoàng Đế vội đỡ lấy
nàng, và quát Chuyên Húc:

- Còn không mau đi đi! Cháu muốn hại chết tất cả mọi người hay sao?

Chuyên Húc đau khổ nhắm nghiền mắt lại, tiếng gió ù ù thổi bên tai hắn,như tiếng kêu thương của ai đó. Trong cuộc đời mình, hắn đã đưa ra nhiềuquyết định, có được có mất, và hắn chưa bao giờ hối hận về những quyếtđịnh của mình. Nhưng vào khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên trong đầu hắn xuấthiện ý nghĩ lạ lùng: Hắn đã sai ư?

Hoàng Đế lệnh cho người hầu cho Tiểu Yêu uống thuốc an thần. Lúc nàng lơ mơ thức giấc đã là trưa ngày hôm sau.

Tiểu Yêu muốn ngồi dậy, nhưng mình mẩy đau nhức, nàng ngã vật xuống giường. Đó là di chứng của việc nàng tiêu tốn sức lực quá ngưỡng cho phép.

Miêu Phủ đỡ nàng ngồi dậy. Tiểu Yêu xoa bóp ngón tay tê buốt của nàng, nói:

- Ta làm sao vậy…

Gương mặt đau khổ, tuyệt vọng của Chuyên Húc bỗng hiện ra trước mắt nàng. Trải qua bao khổ nạn, từ lâu Chuyên Húc đã rèn rũa cho mình một ý chí sắt đá, một bản lĩnh kiên cường, vững vàng. Có nằm mơ, Tiểu Yêu cũng không thể tưởng tượng được Chuyên Húc trong bộ dạng như vậy. Nàng nhớ lại cảnh tượng xảy ra trước lúc nàng bất tỉnh.
- Ta… ta… đã bắn chết Chuyên Húc ư?

Tiểu Yêu cũng không biết nàng muốn hỏi điều gì? Có lẽ nàng muốn Miêu Phủ nói với nàng, tất cả chỉ là cơn ác mộng!

Miêu Phủ tái mặt, cúi đầu.

Chuyên Húc đã giết Cảnh! Nhưng nguyên nhân chính khiến Chuyên Húc làm việc đó là do nàng! Tiểu Yêu đau đớn nhắm mắt lại, nàng ước gì mãi mãi không bao giờ phải tỉnh lại. Thực ra, người mà nàng phải giết chính là bản thân nàng. Tiểu Yêu cười lớn, tiếng cười của nàng còn thê thiết và đau đớn hơn cả tiếng khóc. Miêu Phủ bối rối không biết phải làm sao. Đúng lúc ấy, Hoàng Đế vừa tới, ngài ra hiệu cho Miêu Phủ ra ngoài.
Chỉ sau một đêm, Hoàng Đế đã già nua đi trông thấy. Ngài lặng lẽ nhìn Tiểu Yêu, không biết phải mở lời thế nào. Ngài nổi tiếng là người đa mưu túc trí, ngài có thể khiến toàn thiên hạ phải thần phục, vậy mà lúc này, ngài không biết phải an ủi Tiểu Yêu ra sao. Một lúc sau, Hoàng Đế nói:
- Đúng là Chuyên Húc đã gây ra sai lầm lớn, nhưng dù cháu có giết nó thì Cảnh cũng không thể sống lại.

Tiểu Yêu đau đớn hỏi:

- Hai người là những người thân duy nhất của cháu, vậy mà một người giếtchồng cháu, một người che giấu tội lỗi! Cháu đã gây nên tội gì mà haingười đối xử với cháu như vậy?

Hoàng Đế thở dài:

- Ta xin lỗi! Ta đã gắng sức hóa giải. Chuyên Húc vốn là đứa thông minh,từ xưa đến nay nó luôn biết cân nhắc nặng nhẹ, ta cứ nghĩ nó hiểu… Nhưngta đã đánh giá thấp tình cảm của nó dành cho cháu. Đến khi Cảnh xảy rachuyện thì mọi thứ đều đã muộn. Ta chỉ có thể thầm cầu nguyện, cháu sẽkhông bao giờ biết được bí mật này.

- Từ khi biết có kẻ hãm hại Cảnh, cháu đã nghĩ xem sẽ trừng phạt hắn thếnào. Giết hắn ư? Quá dễ dãi cho hắn! Cháu định sẽ bắt hắn làm “người thửthuốc” của cháu. Nghe nói anh trai Ngu Cương từng là viên quan tàn ác nhất Đại hoang, ông ta phát minh ra vô số phương thức tra tấn dã man nhất. Thực ra, ông ta rất đần độn, muốn tra tấn kẻ khác, tốt nhất nên học y thuật. Vì thầy thuốc là người hiểu rõ bộ phận nào trên cơ thể con người sẽ gây nên cơn đau thống khổ nhất cho người đó. Cũng chỉ có thầy
thuốc mới có thể khiến một người nếm đủ mùi đau đớn, quằn quại, khiến hắn sống không bằng chết…

Tiểu Yêu bật cười thê thiết:

- Kẻ đó lại là Chuyên Húc! Kẻ mà cháu nghĩ rằng dẫu có phanh thây hắn ra hàng nghìn vạn mảnh vẫn quá nhân từ với hắn lại chính là Chuyên Húc!

Hoàng Đế khuyên giải:

- Người chết không thể sống lại. Nếu cháu giết Chuyên Húc, thiên hạ sẽ đại loạn, chiến tranh sẽ bùng phát, và cháu thì chẳng được gì cả.

- Ít nhất thì cháu đã báo được thù cho Cảnh.

- Nhưng cháu có thấy lòng mình thanh thản không? Cháu có vui mừng không?

Chương trước : 14.4 -- Chương sau: 14.6


1159 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.9 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.9
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.7
Trường tương tư Trường tương tư
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.2

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 14, Dong Hoa, truongtuongtu, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat