Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.5

                         

*Chương 13.5 : Nhớ chuyện cũ, lòng đau quặn*

(Xem mục lục)

- Bệ hạ, xin hãy tha thứ cho Hinh Duyệt! Thần cũng là đồng phạm trong vụ ám sát Tiểu Yêu trên Thần Nông Sơn, lẽ ra thần không đủ tư cách cầu xin Bệ hạ. Nhưng quả thực, thần không yên lòng về Hinh Duyệt… Muội ấy… Muội ấy, ai cũng cho rằng muội ấy là người thông minh, sắc sảo, kỳ thực muội ấy là một cô gái ngốc dại. Muội ấy vẫn luôn oán trách cha thần, không chịu nghe lời cha. Trước kia, muội ấy còn chịu nghe thần nói đôi câu, nhưng vì chuyện của vị Hoàng hậu ở Ngũ Thần Sơn, muội ấy trở nên oán giận thần. Thần… Thần…
Toàn thân Phong Long co giật dữ dội, giọng nói bị ngắt quãng, nhưng đôi mắt vẫn nhìn Chuyên Húc chòng chọc.

Chuyên Húc tái mặt, im lặng không nói. Bây giờ hắn mới hiểu vì sao Phong Long lại tham lam lập công trạng mà liều lĩnh tiến quân.

Tiểu Yêu khóc lóc van nài:

- Xin huynh hãy nhận lời Phong Long!

Chuyên Húc nắm chặt tay Phong Long, nhìn thẳng vào mắt hắn, nhấn mạnh từng tiếng một:

- Ta hứa với khanh, Hinh Duyệt sẽ được sống bình yên, tất cả các phi tần trong cung Tử Kim đều sẽ phải kính trọng cô ấy!

- Tạ ơn… Bệ hạ!

Phong Long thở phào, ánh mắt lấp lánh niềm vui, khí đen đã lan tràn từvùng ngực lên vùng cổ.

Chuyên Húc nói gấp:

- Trong đời mình, ta luôn ghi nhớ có hai người đã tin tưởng và ủng hộ ta khi ta nguy nan nhất, một người là Tiểu Yêu, người kia là khanh! Mạng sống của Tiểu Yêu và ta vốn dĩ đã gắn liền với nhau. Nhưng khanh thì khác, khanh và ta chẳng phải bạn bè thân thiết hay họ hàng ruột thịt. Với tình thế khi đó, thứ mà khanh trao cho ta, không phải chỉ là sự giúp đỡ, mà là sự công nhận từ một đấng nam nhi kiệt xuất. Ta chưa từng nói với khanh, điều đó quan trọng với ta biết chừng nào…
Chuyên Húc xiết chặt tay Phong Long, đôi mắt ngấn lệ:

- Dù trải qua bao nhiêu năm tháng nữa, ta vẫn mãi mãi không bao giờ quên, ấy trong thành Hiên Viên, chúng ta đã cùng nhau uống cạn chén nước nhạt trước tấm bản đồ Đại hoang, hai ta đã giao hẹn sẽ gặp lại tại Thần Nông Sơn! Ta đã nghĩ, chờ khi chúng ta đánh bại Cộng Công, ta sẽ mời khanh một chén nước nhạt. Rồi khi hai ta đầu tóc bạc phơ, cùng nhau hồi tưởng lại cuộc đời oai hùng, lẫm liệt của mình, ta sẽ lại mời khanh một chén nước nhạt! vua vốn chẳng mong có bạn, càng chẳng mong có được tri kỷ. Nhưng từ tận đáy lòng mình, ta vẫn luôn coi khanh là người bạn tri âm tri kỷ! Ngay cả người con gái ta trân quý nhất là Tiểu Yêu, ta cũng chỉ bằng lòng gửi gắm cho khanh!

Khí đen đã lan tỏa đến sống mũi Phong Long. Phong Long mỉm cười, nhưng vì gương mặt hắn nửa đen nửa trắng, nên nụ cười trở nên dị thường, đáng sợ. Hắn mấp máy đôi môi, như đang lẩm nhẩm điều gì. Chuyên Húc ghé sát lại, mới nghe được những điều Phong Long muốn nói.
- Bệ hạ, kỳ thực… kỳ thực… người nghĩ ra kế sách: “Từ bỏ Hiên Viên Sơn, chiếm lấy Thần Nông Sơn” không phải thần, mà là Cảnh. Huynh ấy lúc nào cũng thông tuệ hơn thần. Chính huynh ấy đã nhận ra tài năng xuất chúng của Bệ hạ. Cũng chính huynh ấy đã thuyết phục thần ủng hộ Bệ hạ. Cũng chính huynh ấy đã nghĩ cách để bốn gia tộc lớn ra mặt kêu gọi các dòng họ ở Trung nguyên liên hiệp lại ủng hộ Bệ hạ… Thần… thần đã độc chiếm công lao của huynh ấy… Thần xin lỗi… Bệ hạ, Cảnh, thần xin lỗi…
Khí đen đã phủ kín gương mặt Phong Long, Phong Long trừng mắt, tắt thở.
Không biết hắn muốn xin lỗi Chuyên Húc, hay xin lỗi Cảnh.

Những lời trăn trối sau cùng của Phong Long khiến người nghe kinh ngạc, nỗi đau mất mát vơi bớt đi ít nhiều. Chuyên Húc bần thần ngồi đó, sắc mặt trắng bệch. Hắn vẫn luôn cho rằng, chỉ vì muốn theo đuổi Tiểu Yêu nên Cảnh mới miễn cưỡng ủng hộ hắn. Thật không ngờ, chính nhờ có Cảnh, Phong Long mới quyết định đứng về phía hắn. Tiểu Yêu nhẹ nhàng vuốt mắt cho Phong Long, nước mắt nàng như mưa. Từbuổi đầu gặp gỡ bên bờ sông Xích Thủy, đến buổi tương phùng trên đảoDoanh Châu, rồi những chèo thuyềnrong chơi ngoài biển Quy Khư, hay những bữa tiệc cùng nhau uống rượu hátca trong phủ Tiểu Chúc Dung và còn cả đám cưới long trọng trong phủ XíchThủy… Hàng trăm năm đã trôi qua, biết bao ân oán, biết bao yêu ghét, naychỉ còn là nỗi buồn thương vô hạn khi phải chứng kiến người bạn thân
thiết từ giã cõi trần.

Hiện thực còn tàn nhẫn hơn thế, khi không cho họ dù chỉ một chút thời gian để tiếc thương. Ngu Cương chạy vào bẩm báo, rằng Tương Liễu đem quân đánh úp. Quân địch vừa tấn công vừa hô vang Phong Long đã chết, hòng suy giảm ý chí chiến đấu của quân sỹ Hiên Viên.
Chuyên Húc lập tức gạt mọi nỗi niềm sang bên, vội vã mặc áo giáp, ra trận.

Kể từ lúc bắn trúng Phong Long, Tương Liễu biết Phong Long sẽ chết. Nên sau khi quay về, y đã lập tức
đưa quân đến tập kích quân đội Hiên Viên.

Mất đi viên tướng thống soái, quân đội Hiên Viên suy giảm hắn ý chí chiến đấu. Hữu tướng quân Xích Thủy Hiến vì nôn nóng muốn trả thù cho Phong Long, kiên quyết không nghe lời khuyên của Ngu Cương, dẫn quân xông ra chiến đấu, khiến toàn quân thất bại thảm hại.
Đúng vào thời khắc quan trọng, Chuyên Húc quyết định để lộ thân phận của mình, giúp sỹ khí của quân lính tăng lên vùn vụt, vì thế quân Hiên Viên mới không đại bại, nhưng phần lớn lương thảo đều đã bị Tương Liễu cướp đi, phần còn lại thì bị thiêu hủy hết.
Lúc quân đội của Tương Liễu rút lui là khi đã nửa đêm.

Chuyên Húc không kịp nghỉ ngơi, lập tức triệu tập các tướng lĩnh nghị bàn việc nhanh chóng bổ sung lương thảo. Đồng thời nhà vua hạ chỉ, lệnh cho Nhục Thu và Câu Mang lập tức tới thị trấn Thanh Thủy. Nhục Thu là Đại tướng quân, Câu Mang là Tả tướng quân. Tước bỏ quan tước của Xích Thủy Hiến, lệnh cho Hiến bảo vệ linh cữu của Phong Long, chờ khi Nhục Thu tới nơi, Hiến sẽ đảm đương nhiệm vụ đưa linh cữu của Phong Long về Xích Thủy. Trước khi Nhục Thu và Câu Mang tới, mọi việc trong quân doanh sẽ cho Chuyên Húc trực tiếp chỉ huy, giải quyết.
Gần sáng, Chuyên Húc mới xong việc.

Chuyên Húc và Ngu Cương đi tuần tra một vòng quanh doanh trại. Trước khilương thực kịp bổ sung, quân lính sẽ phải chịu đói. Chuyên Húc muốn đếnđộng viên tinh thần binh sỹ, đồng thời cũng đề phòng Tương Liễu thừa dịptấn công.

Mãi đến lúc trời tối mịt, Chuyên Húc mới mệt mỏi trở về.

Tiểu Yêu dọn canh thịt vịt mà nàng đã tốn công giấu đi cho Chuyên Húc ăn. Vì Chuyên Húc đã tuyên bố, trước khi lương thực được chuyển đến, hắn sẽ dùng bữa cùng các tướng lĩnh và binh sỹ. Nghe nói họ săn được mấy chục con lợn rừng, nhưng  sao đủ chia cho mấy vạn người. Buổi tối, Chuyên Húc chỉ được uống canh rau dại, trong khi Tiểu Yêu thì được thưởng thức món canh thịt vịt do các ám vệ lén lút săn bắt được. Chuyên Húc chau mày khi nhìn thấy bát canh vịt.

Không chờ hắn lên tiếng, Tiểu Yêu vội bảo:

- Muội ăn rồi. Vả lại, có phải muội chưa từng chịu đói đâu. Đói thế này nhằm nhò gì. Tính mạng của hàng vạn binh sỹ đè lên vai huynh, sự yên ổn của lê dân trăm họ đè nặng vai huynh, vì vậy huynh nhất định phải có đủ sức khỏe để cáng đáng. Đừng nói chỉ là bát canh vịt xoàng xĩnh, nếu cần muội còn có thể xẻ thịt mình nấu canh cho huynh xơi!
Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Tiểu Yêu, Chuyên Húc lẳng lặng ăn hết bát canh thịt vịt.

Chuyên Húc sợ Tương Liễu nửa đêm sẽ đem quân đến tập kích, nên không buồn cởi áo giáp, hắn cứ thế nằm xuống.

Tiểu Yêu…

Chuyên Húc ngập ngừng, đúng lúc ấy, thị vệ vào báo Ngu Cương xin gặp.

Ngu Cương vừa bước vào liền nói thẳng:

-Có chuyện này thần không dám nói trước mặt mọi người, đành đếnphiền thời gian nghỉ ngơi của Bệ hạ. Hôm qua, Tương Liễu tấn công quá nhanh, quá bất ngờ, thần cho rằng, hoặc là bên cạnh Bệ hạ có gian tế, hoặc là đám tướng lĩnh có vấn đề. Dù là khả năng nào thì việc này rất nghiêm trọng, nếu không điều tra rõ ràng, sẽ khiến lòng người bất an, các tướng lĩnh sẽ nghi kỵ lẫn nhau.
Chuyên Húc nói:

- Ta sẽ xử lý, khanh đừng quá lo lắng.

- Chả trách Bệ hạ không hề nhắc đến việc này, thì ra người sắp xếp ổn thỏa.

Ngu Cương thấy yên tâm hơn, bèn xin phép cáo lui.

Chờ Ngu Cương đi khỏi, Tiểu Yêu liền lên tiếng:

- Tám, chín phần là do muội.

Chuyên Húc hỏi:

- Chính tại loài sâu độc ấy?

- Đúng vậy. Lúc mới đến đây, thấy lại cảnh tượng năm xưa, muội khôngkhỏi đau lòng. Có lẽ lúc đó Tương Liễu cảm nhận được và biết rằng muộiđã đến thị trấn Thanh Thủy. Y khôn ngoan là thế, chắn sẽ đoán ra, Bệ hạ cũng đến đây.

Nước mắt lưng tròng, nhưng Tiểu Yêu gắng gượng không để mình bật khóc.Chuyên Húc vỗ nhẹ vào tay nàng:

- Cái chết của Phong Long không liên quan đến muội, đừng tự trách mình.Đều tại ta quá sơ suất.

Tiểu Yêu cắn môi, im lặng.

Nếu Phong Long không đỡ mũi tên đó, thì người phải chết chắn là Chuyên Húc! Cứ nghĩ đến cảnh người
nằm đó, khí đen bao trùm, hai mắt trợn ngược, hơi thở tắt lịm là ChuyênHúc, Tiểu Yêu lại thấy toàn thân lạnh toát, tim đập chân run. Không phảitrước đây Tiểu Yêu không biết lập trường của Tương Liễu và Chuyên Húchoàn toàn trái ngược nhau. Nhưng hôm nay, khi Phong Long chết trước mặtnàng, Tiểu Yêu mới thật sự hiểu rằng: Tương Liễu là kẻ địch của ChuyênHúc. Y muốn lấy mạng Chuyên Húc!

Chuyên Húc nói:

- Đừng lo lắng về sâu độc. Ngân nói với ta, nếu Tương Liễu chết, thì sâuđộc sẽ chết theo, hoặc sẽ quay trở về bên sâu mẹ, tức là khi ấy muội sẽđược giải độc.

Phán đoán của Ngân đúng với tất cả các loại sâu độc, trừ sâu tình nhân.Tiểu Yêu nói:

- Huynh mau nghỉ ngơi đi!

Nói đoạn, nàng tắt đèn minh châu.

Lòng Chuyên Húc rối như tơ vò, những lời nói của Phong Long trước khi chết cứ quẩn quanh trong tâm trí hắn. Nhưng vì đã hai hai đêm không nghỉ ngơi, lại vừa trải qua một trận đánh ác liệt, Chuyên Húc vô cùng mệt mỏi, chỉ một lát sau, hắn đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Nửa đêm, quả nhiên Tương Liễu đem quân tập kích bất ngờ. Nghe thấy tiếng động, Chuyên Húc lập tức lao ra khỏi phòng.

Trong lúc hỗn loạn, không ai để ý đến Tiểu Yêu, nàng nhờ Trụ Nhan Hoabiến mình thành một người giống hệt Hiến, sau đó Tai Trái giúp nàng,lẳng lặng rời khỏi phủ đệ.

Tai Trái giờ đây đã có tọa kỵ riêng. Tiểu Yêu hướng dẫn hắn thúc tọa kỵ,vượt qua những dãy núi trùng điệp, bay đến hồ nước có hình hồ lô.

Tiểu Yêu đánh thức sâu độc trong cơ thể và thầm gọi:

- Tương Liễu, tôi cần gặp ngài!

Trăng sáng vằng vặc, sóng nước lấp lánh ánh vàng, nhưng Tương Liễu mãikhông xuất hiện. Tiểu Yêu sốt ruột gọi lớn:

- Tương Liễu, tôi biết là ngài cảm nhận được! Mau ra đây gặp tôi!

Tiểu Yêu gào khản cả cổ họng mới thấy trong không trung truyền đến tiếng kêu của chim đại bàng. Quả Cầu từ trên cao đáp xuống, bay là là mặt sông. Tương Liễu nhảy ra khỏi tọa kỵ, bước đi trên sóng nước, tiến về phía Tiểu Yêu. Y vẫn là khách tiên chốn hồng trần, áo trắng như tuyết, tóc bạc như mây, tinh khôi, thanh khiết, không vướng chút bụi trần. Dù cho dưới chân y có là chiến trường khói lửa vạn dặm, có là mạng sống của hàng triệu lê dân bá tính, y cũng chẳng mảy may xúc động.
Tiểu Yêu nâng chiếc cung bạc của nàng lên, nhắm thẳng về phía y.

- Tấc lòng thương nhớ cố quốc của tướng quân Cộng Công, và sự kiên trinh bền bỉ của ngài quả khiến người ta không khỏi cảm phục! Nhưng con người không thể đi ngược lại với xu thế phát triển chung của thời cuộc. Nay, Hiên Viên, Thần Nông và Cao Tân đã hợp nhất, các thị tộc, các bộ lạc chung sống hòa thuận, yên ấm. Nếu ngài giết Chuyên Húc, Đại hoang sẽ lại rơi vào tình cảnh loạn ly, chia năm xẻ bảy, chiến tranh liên miên, lê dân sẽ phải chịu cảnh lầm than, cơ cực. Vì chấp niệm cá nhân mà quên đi lợi ích của cả thiên hạ, không lẽ, đây chính là phẩm chất trung nghĩa của tướng quân Cộng Công hay sao?
Tương Liễu nhếch môi cười ngạo:

- Nếu Chuyên Húc bị ta giết chết, điều đó chứng tỏ thiên hạ vẫn chưađược thống nhất, như thế sao có thể nói là đi ngược với xu thế pháttriển chung của thời cuộc?

- Trong lòng ngài hiểu rất rõ những gì tôi muốn nói.

Tương Liễu nhìn cây cung màu bạc trên tay Tiểu Yêu, nheo mắt cười:

Chương trước : 13.4 -- Chương sau: 13.6


1113 view
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - đôi lời cuối của editor gọi gió Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - đôi lời cuối của editor gọi gió
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - ngoại truyện Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - ngoại truyện
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.10 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.10
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 13, Dong Hoa, truongtuongtu, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat