Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4

                         

*Chương 13.4 : Nhớ chuyện cũ, lòng đau quặn*

(Xem mục lục)


Dẫu sao, nơi đây vẫn còn vương vấn hơi thở của chàng.

Phong Long nhìn Chuyên Húc, chờ đợi. Chuyên Húc gật đầu đồng ý. PhongLong vái chào Chuyên Húc:

- Bệ hạ đi đường vất vả, xin hãy tắm gội nghỉ ngơi một lát. Thần và cáctướng lĩnh khác vừa bàn việc vừa chờ Bệ hạ ngoài phòng khách.

Tắm gội thay y phục xong, Chuyên Húc vừa ra khỏi phòng đã thấy Tiểu Yêungồi dưới hàng hiên, thẫn thờ ngắm nhìn vườn hoa đang khoe sắc thắm.

Chuyên Húc ngồi xuống cạnh Tiểu Yêu, hỏi:

- Cảnh sắc vẫn như năm xưa?

- Vườn hoa vẫn như xưa, nhưng dưới hàng hiên không còn những chiếcchuông gió từ băng tuyết Bắc cực nữa.

- Ta sẽ sai người đi kiếm và treo lên cho muội.

Tiểu Yêu nghiêng đầu, chạm phải ánh mắt Chuyên Húc, nàng lập tức tránhné, cúi đầu, nói:

- Chuyên Húc, huynh… đừng như vậy!

- Đừng như vậy là như thế nào?

Giọng nói của Chuyên Húc buồn man mác, tựa mưa bụi  xuân ở Giang Nam.

- Ta không thể ngăn muội thương nhớ Cảnh, nên chỉ có thể cố gắng khiếnmuội được vui lòng. Nếu việc thương nhớ Cảnh khiến muội vui vẻ, ta cũngsẽ giúp muội.

- vậy,huynh có vui không?

- Với ta, vui hay buồn không quan trọng, quan trọng là muội vẫn ở bên ta.

- Nếu muội không bao giờ quên Cảnh, huynh sẽ vẫn như vậy?

Chuyên Húc trầm ngâm một lát, đáp:

- Tiểu Yêu, ta chưa bao giờ đòi hỏi muội phải quên Cảnh! Không ai có thểxóa nhòa ký ức. Ta hiểu rằng, cho đến lúc bạc đầu, thì Cảnh vẫn luônsống trong tim muội, hệt như lúc cậu ấy vừa ra đi. Ta chỉ mong, muội chophép ta ở bên muội trong những năm tháng sắp tới.

Tiểu Yêu nhìn Chuyên Húc, thở dài:

- Chuyên Húc, vì sao huynh… Vì sao lúc nào huynh cũng phải hạ mình nhưvậy? Vì sao huynh cố chấp như vậy? Huynh là đấng Quân vương của cả thiênhạ kia mà!

Chuyên Húc nhìn Tiểu Yêu đăm đắm, mỉm cười nói:

- Chỉ vì muội là Tiểu Yêu của ta.

Giọng nói ấm áp dịu dàng, nhưng ánh mắt đầy vẻ kiên định của Chuyên Húckhiến Tiểu Yêu hoang mang, nàng vội vã né tránh ánh mắt của hắn.

Chuyên Húc đưa tay lên vuốt những sợi tóc rối của Tiểu Yêu, rồi nói:

- Muội nghỉ ngơi đi, ta phải đi gặp Phong Long và các tướng lĩnh. Sau đóta sẽ thị sát một vòng quanh doanh trại. Nếu chiều muộn ta chưa về, muộihãy ăn cơm trước.

Tiểu Yêu không ngẩng lên nhìn hắn, Chuyên Húc đứng dậy, nhìn khu vườnđầy hoa nở, giấu nỗi buồn xuống đáy lòng, rồi cất bước đi ra.

Tiểu Yêu vẫn ngồi dưới mái hiên, ngắm vườn hoa rực rỡ, khoe sắc dưới ánhnắng mặt trời.

Mãi cho tới khi mặt trời xế bóng.

Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng kêu la thất thanh, Tiểu Yêu ngẩng đầu, thấy Tương Liễu đeo mặt nạ màu bạc, vận y phục tinh khôi như tuyết, đứng trên lưng đại bàng mỏ vàng lông trắng giữa hoàng hôn xán lạn, rực rỡ. Y cầm trên tay cây cung lớn màu bạc, rõ ràng y vừa bắn một mũi tên, và đang giương cung chuẩn bị bắn mũi tên thứ hai.
- Chuyên Húc! Không!

Tiểu Yêu hét lên, lao như bay ra ngoài. Khoảnh khắc mũi tên của TươngLiễu rời khỏi cây cung bạc, đầu óc nàng hoàn toàn trống rỗng, ý nghĩ duynhất là: Chuyên Húc không được chết! Không được chết!

Nàng chạy ra ngoài cổng phủ thì thấy Chuyên Húc đang nằm dài trên đất,máu loang khắp người, đang ngẩng nhìn lên bầu trời. Tuy có rất đông thịvệ, nhưng đám thị vệ chưa kịp trở tay, Tương Liễu đã thúc tọa kỵ bay vút đi.

Chuyên Húc vận linh lực truyền thanh âm:

- Tương Liễu, ta nhất định sẽ lấy mạng ngươi!

Giữa tiếng đại bàng kêu vang trời, Tương Liễu lướt bay đi, tiếng cườingông cuồng, ngạo mạn của y vang vọng trong không gian.

Tiểu Yêu lao đến bên Chuyên Húc, xiết chặt lấy hắn, toàn thân nàng đangrun lên:

- Huynh… huynh….

Tiểu Yêu sợ hãi không nói thành lời.

Chuyên Húc nắm tay nàng:

- Ta không sao, Phong Long đã đỡ cho ta mũi tên đầu, mũi tên thứ haitrúng vào một ám vệ. Máu trên người ta là máu của Phong Long.

Phong Long được khiêng vào nhà, thầy thuốc băng bó vết thương cho hắn.

Tuy Tương Liễu đã bắn trúng Phong Long, nhưng mũi tên không cắm vào nơihiểm yếu, Chuyên Húc tin rằng, với linh lực của Phong Long và y thuật của Tiểu Yêu, Phong Long sẽ không sao.

Chuyên Húc nói:

- Mấy trăm năm qua ta cho người điều tra thu thập tin tức về Tương Liễu. nhưng không ai biết rằng trình độ bắn tên của hắn lại đáng sợ đến thế.
Phong Long, ta phải cảm ơn khanh, nếu khanh không đỡ giùm ta mũi tên đóthì hôm nay ta đã phải bỏ mạng ở đây.

Phong Long nói:

- Có lẽ y đã sớm mai phục ở gần đây, chờ chúng ta đi thị sát trở về. Lúc chúng ta bước chân vào cổng phủ là thời cơ tốt nhất cho y vì đó là khi chúng ta trong trạng thái hoàn toàn thư giãn. Thần tin rằng, nếu không quân sư, mà trở thành sát thủ, thì Tương Liễu chắn cũng sẽ lừng danh thiên hạ. Nhưng, Bệ hạ vừa tới trưa nay, vài canh giờ sau Tương Liễu đã biết tin, thần tắc trách quá! Thần nhất định sẽ điều tra cặn kẽ việc này…
Phong Long đột nhiên lên cơn co giật, da hắn tím tái.

Tiểu Yêu kêu lên:

- Bảo vệ tim mạch của huynh ấy!

Một ám vệ cao cường vội truyền linh lực bảo vệ tim mạch cho Phong Long.

Thầy thuốc kinh hãi nói:

- Tôi đã rửa sạch vết thương cho tướng quân, với linh lực của ngài,không thể có phản ứng như vậy.

Tiểu Yêu vội bón cho Phong Long một viên thuốc:

- Mũi tên có độc.

Chuyên Húc ra lệnh:

- Hãy mau giải độc cho Phong Long.

Phong Long tròn mắt nhìn Tiểu Yêu, y thuật của Tiểu Yêu có thể khôngphải là số một, nhưng tài dùng độc của nàng chắn đứng đầu thiên hạ.

Tay chân Tiểu Yêu lạnh toát, giọng nàng run run:

- Mục đích của chuyến hành thích này của Tương Liễu là không để huynhsống sót, nên y đã dùng máu của mình chất độc.

- Máu của y?

- Tương Liễu đã nhiều năm luyện công lực bằng cách uống đủ mọi loại chấtđộc. Trên đời này, không loại độc nào có thể hạ gục hắn. Máu của hắn làchất kịch độc.

Chuyên Húc đau đớn, mặt mày biến sắc.

Phong Long gượng cười, hỏi Tiểu Yêu:

- Ngay cả cô cũng không giải nổi?

Hơn một trăm năm qua, nàng đã bỏ bao công sức tìm ra cách hạ độc TươngLiễu. Nàng đã cho y uống đủ mọi loại chất độc, nếu nàng có thể giải độcthì năm xưa nàng đã cho y tiêu đời rồi. Sắc mặt trắng bệch, Tiểu Yêu run run nói:

- Tôi… Tôi… sẽ cố hết sức!

Nàng được ca ngợi là người y thuật cao siêu, lại đứng đầu thiên hạ vềdùng độc, vậy mà có nàng phải
chống mắt nhìn bạn bè thân thiết của mình chết vì trúng độc.

Tiểu Yêu đang điều chế thuốc giải thì một cơn đau dữ dội tấn công PhongLong, phần thân thể từ vùng ngực trở xuống của hắn biến thành màu đen.

Tốc độ phát tác của chất độc này thật đáng sợ. Không cho người ta có đủthời gian chế thuốc giải, Tương Liễu thật tàn độc! Nước mắt Tiểu Yêutrào ra:

- Tôi thật vô dụng, thật vô dụng!

Chuyên Húc vốn nghĩ Phong Long không có gì đáng ngại, nào ngờ hắn đãdùng mạng của hắn đổi lấy mạng sống của Chuyên Húc… Chuyên Húc khôngbiết phải nói sao, hắn đau khổ:

- Xin lỗi, Phong Long, ta xin lỗi!

Phong Long bật cười:

- Hai người đừng như vậy! Sớm muộn cũng phải chết, tuy rằng cái chết đếnquá sớm so với dự kiến của thần, nhưng thần không có gì phải hối tiếc,vì những việc cần thần đều đã cả. Thần chỉ chưa yên tâm về một người…

Phong Long gượng dậy, muốn quỳ xuống, nhưng hắn không thể.

Chuyên Húc ôm vai Phong Long, bắt hắn nằm xuống:

- Bây giờ là lúc nào hả? Có chuyện gì khanh cứ nói!

Chương trước : 13.3 -- Chương sau: 13.5


1150 view
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1
Trường tương tư Trường tương tư
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 7.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 7.4

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 13, Dong Hoa, truongtuongtu, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat