Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.2

                         

*Chương 13.2 : Nhớ chuyện cũ, lòng đau quặn*

(Xem mục lục)

Tiểu Yêu biết Chuyên Húc đã cố gắng hết sức. Xét từ một khía cạnh nào đó, thì cuộc chiến này là cần thiết với Hiên Viên, đồng thời cũng là một sự giải thoát đối với nghĩa quân Thần Nông. Chuyên Húc không sai, hắn là Hoàng đế, hắn không thể không vậy. Nhưng nghĩa quân Cộng Công có lẽ cũng không sai.
Chuyên Húc thở dài:

- Dù ta có khâm phục Tương Liễu bao nhiêu, lập trường của ta và y cũng
khác nhau hoàn toàn, vì vậy ta mong muội đừng qua lại với y nữa.

- Huynh đừng lo! Muội hiểu.

- Chính vì ngay từ đầu đã biết được điều này, nên nàng luôn luôn nhắc nhở và cảnh báo bản thân, rằng nàng và Tương Liễu mãi mãi không thể là bạn bè.

Trước xuất chinh, Phong Long đếnTiểu Nguyệt Đỉnh thăm Tiểu Yêu.

Lần gặp mặt gần nhất, cách đây bốn năm, khi cả Phong Long, Hinh Duyệt và Sưởng cùng lên Tiểu Nguyệt Đỉnh thăm Tiểu Yêu. Kể từ đó, Tiểu Yêu chưa gặp lại hắn, cũng không hỏi thăm tin tức về hắn. Có thể nói, đối với nàng, Phong Long gần như đã mất tích suốt bốn năm qua.

Hoàng Đế vất vả cả buổi sáng ngoài ruộng thuốc, nên lúc này ngài đangnghỉ ngơi trong nhà. Tiểu Yêu không muốn phiền ngài, bèn chủ động đưaPhong Long ra ngoài đi dạo. Suốt đường đi, Phong Long hoàn toàn im lặng.
Tiểu Yêu nghĩ đến việc mai hắncầm quân đánh dẹp Cộng Công, nên cũng buồn chán, không muốn bắt chuyện.Hai người, không ai nói với ai câu nào, lẳng lặng đi lên tận đỉnh núi.

Tiểu Yêu nhìn thấy Tử Kim Cung thấp thoáng sau làn mây mới chợt nhớ,nàng và Hinh Duyệt cũng từng đứng ở đây. Nhưng lần đó, Cảnh đã bỏ HoàngĐế ở nhà một mình, để đi theo nàng. Còn lần này, Cảnh sẽ không xuấthiện. Tiểu Yêu rơm rớm nước mắt, nàng vờ vén lại những lọn tóc bị gióthổi tung, đưa tay lên chấm nước mắt.

Phong Long trỏ Tai Trái, hỏi:

- Cậu ta đã cứu cô, đúng không?

Tai Trái vẫn bám theo họ, nhưng giữ khoảng cách cần thiết. Lúc này, hắnkhông buồn che giấu hành tung, mà ngồi chễm chệ trên cành cây, nhìnPhong Long hằm hằm.

Tiểu Yêu đáp:

- Đúng vậy, chính cậu ấy đã cứu tôi.

- May mà có cậu ta, nếu không ta đã mắc sai lầm nghiêm trọng.

Tiểu Yêu yên lặng nhìn Phong Long.

Phong Long tiếp tục:

- Hôm đó ta đã muốn giúp em gái ta. Mười tên áo đen bị cậu ta giết chínhlà những tâm phúc ta sai đi giết cô.

Tai Trái chen vào:

- Không phải tôi giết mà là tôi và Tiểu Yêu cùng giết.

Phong Long nói:

- Chả trách! Ta cứ thắc mắc mãi, với công lực của mười người bọn họ, lẽnào không địch nổi một mình ngươi.

Tai Trái im lặng. Phong Long nói với Tiểu Yêu:

- Cô biết ta muốn giết cô, đúng không?

Tiểu Yêu không muốn giấu giếm thêm nữa:

- Tôi nghe được cuộc đối thoại của huynh và Hinh Duyệt. Khi ấy cả haingười đều đang bị kích động, nên không đề phòng.

- Vì sao cô không bẩm báo với Bệ hạ?

- Năm xưa, tôi khiến huynh và họ Xích Thủy bị mất mặt trước toàn thể quan  khách trong Đại hoang, nhưng huynh đã rộng lòng tha thứ cho tôi.
Tôi nợ huynh. Bây giờ, hai ta coi như hết nợ!

- Cô có căm ghét, khinh bỉ ta không?

Tiểu Yêu lắc đầu:

- Từ nhỏ đến lớn, huynh được sống cuộc đời vô tư lự, khổ nạn duy nhất của huynh có lẽ là không ai thấu hiểu hoài bão lớn lao của huynh, huynh bị các vị trưởng lão trong họ tộc coi là kẻ ngỗ nghịch, phản loạn. Còn Hinh Duyệt, cô ấy lớn lên giữa những cơn ác mộng. Khi những đứa trẻ khác mong muốn có được một chiếc váy mới, thì nguyện vọng duy nhất của cô ấy là được sống sót. Có những việc, chúng ta không hề muốn nhúng tay, nhưng khi đã , nó sẽ là gông cùm, xiềng xích, trói buộc, dày vò chúng ta suốt cuộc đời. Nhưng chúng ta không thể không ! Tại thời điểm đó, huynh buộc phải lựa chọn giúp Hinh Duyệt. Nếu huynh vì bản thân và họ Xích Thủy, bỏ mặc Hinh Duyệt, thì tôi mới coi thường huynh.
Phong Long chăm chú nhìn Tiểu Yêu, rồi bật cười ha hả:

- Xích Thủy Phong Long ta cả đời chỉ cầu hôn một cô gái, nhưng đã bị cô ấy hủy hôn. Có điều ta không hề hối hận đã hỏi cưới cô ấy, cũng không hề hối hận đã dành cho cô ấy nghi thức rước dâu long trọng nhất của nhà Xích Thủy, bởi vì cô ấy rất xứng đáng! Tiếc là, chúng ta chỉ thiếu một chút may mắn để có thể nên vợ nên chồng.
Tiểu Yêu tươi cười lắc đầu, trỏ vào trái tim mình:

- Không phải chỉ thiếu một chút may mắn, mà là thiếu hẳn một con tim.Khi nào huynh gặp được người phụ nữ khiến huynh coi trọng cô ấy hơn cảviệc đánh trận, huynh sẽ hiểu lời tôi nói.

- Lần này, ta cầu xin Bệ hạ cho ta ra trận, không phải vì quan tước, cũng không vì đất đai bổng lộc, càng không phải vì danh tiếng để đời, mà là vì Hinh Duyệt. Bệ hạ không tước bỏ ngôi vị Hoàng hậu của Hinh Duyệt, cũng không giam cầm muội ấy, nhưng ngài đã xem Hinh Duyệt như không hề tồn tại. Điều đó sẽ càng khiến Hinh Duyệt đau khổ hơn. Không có được sự tôn trọng của Bệ hạ, đám phụ nữ trên đỉnh Tử Kim chắn sẽ thừa dịp cắn xé Hinh Duyệt. Mới có ba năm, nhưng ta thấy Hinh Duyệt như già đi mấy trăm tuổi. Nếu ta thắng trận này, với tính cách của Bệ hạ, chắn sẽ trọng thưởng cho ta. Ta sẽ không xin ngài điều gì, chỉ xin ngài tha thứ cho Hinh Duyệt lần này.
Phong Long trịnh trọng vái Tiểu Yêu một vái:

- Đến lúc đó, xin cô hãy nói đỡ cho Hinh Duyệt vài lời. Ta xin bảo đảm với cô, sẽ cho người trông chừng muội ấy nghiêm ngặt, không để muội ấy gây nên lỗi lầm tương tự. Và thực ra, trải qua ba năm gian khổ vừa qua, ta nghĩ muội ấy chắn không còn cái gan đó nữa đâu!
Tiểu Yêu thở dài:

- Mọi người đều cho rằng Bệ hạ lúc nào cũng chiều theo ý tôi. Nhưng nguyên nhân chính là vì tôi hiểu huynh ấy, nên không bao giờ đưa ra những yêu cầu mà biết huynh ấy không thể chấp nhận. Giống như cuộc chiến với Cao Tân lúc trước, và chuyện lần này…
Tiểu Yêu ngập ngừng một lát, rồi tiếp tục:

- Tôi biết rõ rằng, dù tôi đề nghị huynh ấy không xuất quân đánh Cao Tân, chắn huynh ấy sẽ không nhận lời.

Vì thế, năm đó khi Chuyên Húc tấn công Cao Tân, nàng đã nổi trận lôiđình, nàng mắng hắn, nhiếc móc hắn, nhưng chưa bao giờ yêu cầu hắn khôngđược vậy. Và lần này, khi hắn đòi đánh dẹp Cộng Công, nàng thậm chí khôngcó cả lý do chính đáng để nổi nóng, chỉ đành thầm lặng buồn bã.

Phong Long đột nhiên quỳ mọp dưới chân Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu hốt hoảng, vội đỡ hắn dậy. Tộc trưởng của bốn gia tộc lớn gặpvua còn không phải quỳ gối. Tiểu Yêu cuống quít:

- Phong Long, huynh mau đứng lên, mau đứng lên!

Linh lực của Phong Long rất cao cường, một khi hắn kiên quyết không đứnglên, Tiểu Yêu khó lòng lay chuyển.

Tiểu Yêu bất đắc dĩ, đành quỳ xuống theo, nàng không dám nhận nghi lễquá ư trang trọng của Phong Long.

Vẻ mặt Phong Long buồn rười rượi, Tiểu Yêu chưa bao giờ thấy vẻ u ẩn ấytrên gương mặt của gã Phong Long đầy tự tin, kiêu ngạo. Phong Long nói:

- Ta và Hinh Duyệt là anh em sinh đôi. Có lúc ta nghĩ, nếu năm xưa, muội ấy sinh ra trước, và được đưa về Xích Thủy nuôi dạy, còn ta ở lại thành Hiên Viên, thì bây giờ muội ấy sẽ thế nào? Có lẽ muội ấy sẽ không giữ chấp niệm nặng nề như vậy, có lẽ, muội ấy sẽ không muốn lấy Bệ hạ, có lẽ muội ấy sẽ sống rất vui vẻ, hạnh phúc! Tiểu Yêu, ta xin cô, ta xin cô đấy!
Phong Long dập đầu trước Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu hốt hoảng:

- Tôi hứa, tôi nhận lời với huynh! Huynh đừng lạy nữa, xin huynh đừnglạy nữa!

Phong Long ngẩng đầu lên, nói:

- Cảm ơn!

Tiểu Yêu nói:

- Đôi lúc Bệ hạ rất cố chấp, tôi không biết ngài có chịu nghe lời tôihay không, nhưng đến lúc đó, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để cầu xingiúp Hinh Duyệt.

- Mong là thắng lợi của ta và sự giúp đỡ của cô sẽ giúp Hinh Duyệt vượtqua kiếp nạn này.

- Chúng ta đứng lên, được không? Nếu để người khác nhìn thấy cảnh tượngnày, tôi sẽ chết rất thảm đó!

Phong Long hít một hơi thật sâu, như thể muốn dồn nén mọi cảm xúc vàotrong lòng. Hắn trở lại là Xích Thủy Phong Long tôn quý, đầy tự tin, đầykiêu hãnh. Phong Long đứng lên, tươi cười bông đùa:

- Sao ta cứ có cảm giác chúng ta đang thực hiện nghi thức cuối cùng củabuổi lễ thành hôn năm đó nhỉ.

Tiểu Yêu nện một cú đấm vào vai Phong Long, đó là hành động thân mậtgiữa cánh đàn ông với nhau. Nàng nói:

- Đừng mơ, tập trung vào việc đánh trận đi.

Năm đó, khi sống trong phủ Tiểu Chúc Dung, mọi cử chỉ, lời nói của Tiểu Yêu đều rất đàn ông. Khiến đôi lúc Phong Long có cảm giác nàng là trai giả gái. Sau đó, không biết vì Tiểu Yêu Nghiệp Dư càng trở nên nữ tính hơn, hay vì họ một xa cách, Phong Long không còn cảm giác ấy nữa. Còn lúc này, hắn vừa thấy thân thiết, lại vừa thấy buồn bã. Phong Long cười, hỏi:
- Cô có muốn chúc ta vài câu trước khi ta lên đường không?

Chúc Phong Long? Vậy Tương Liễu thì sao? Tiểu Yêu trầm ngâm một lát, lắc
đầu:

- Đó là chuyện của cánh đàn ông các huynh, không liên quan đến tôi. Tôimuốn ngăn cản các huynh nhưng tôi không  được việc đó, vì vậy, tốt nhất tôi khôngnói gì cả.

Phong Long cười vang, chắp tay trước Tiểu Yêu:

- Thôi được! Vậy ta đi nhé! Chờ ta thắng lợi trở về, sẽ cạn chén với cô!

Tiểu Yêu mỉm cười, cũng chắp tay chào Phong Long theo kiểu nhà binh.Phong Long rảo bước xuống núi, chẳng mấy chốc, Tiểu Yêu đã thấy xe mâyvút lên không trung, bay thẳng về nơi đóng quân.

mai, Phong Long sẽ thống lĩnhhàng nghìn quân lính ra trận. Tiểu Yêu thầm nhủ: Việc đó không liên quan đến nàng. Nhưng sao lòng nàng vẫn nặng trĩu!

Chương trước : 13.1 -- Chương sau: 13.3


1152 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 7.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 7.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 13, Dong Hoa, truongtuongtu, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat