Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7

                         

Chương 11.7: Người xưa, nay đã khác

(Xem mục lục)

- Không tìm thấy loại cỏ nào trị được vết thương của cô sao?

Tiểu Yêu gượng cười:

- Cơ thể tôi rất đặc biệt, hồi nhỏ tôi được ăn vô số thứ quý giá, nên khi bị thương, tôi hồi phục nhanh hơn người khác. Nhưng phàm việc gì cũng có hai mặt. Cơ thể tôi rất kháng thuốc, linh thảo, linh dược thông thường đều không có tác dụng. Nếu tôi bị trọng thương thì phải dùng loại linh dược tốt nhất.

Tai Trái săn được một con thỏ non. Hắn có thể ăn sống nuốt tươi, nhưng Tiểu Yêu thì phải làm thế nào? Nếu không có gì lót dạ, e là nàng không cầm cự nổi. Tai Trái hỏi:

- Quanh đây không có ai, hay là nổi lửa nướng chín?

Tiểu Yêu mệt mỏi đáp:

- Lúc này mà nổi lửa thì rất nguy hiểm. Đưa con thỏ cho tôi, tôi không ăn được thịt, nhưng có thể uống máu nó.

Tai Trái cắn rách cổ thỏ, kề vào miệng Tiểu Yêu. Nàng ráng sức uống máu thỏ. Chừng được một bát lớn, thì nàng lắc đầu, không uống nữa.

Tai Trái ngồi bên cạnh, quay lưng về phía Tiểu Yêu, lẳng lặng dùng bữa và không để phát ra bất cứ âm thanh nào. Hắn vẫn nhớ, hôm đó trên thuyền, Tiểu Yêu đã đề nghị Tương Liễu đuổi đại bàng đi chỗ khác ăn thịt.

Ăn uống no nê xong, Tai Trái xóa sạch dấu vết, rửa sạch tay, tiếp tục cõng Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu bảo:

- Bây giờ, chúng ta hãy chạy về phía ngược hướng với Tiểu Nguyệt Đỉnh. Chạy chậm thôi cũng được, nhưng phải xóa sạch dấu vết.

Tai Trái ngước nhìn bốn phía, rồi nhảy lên cây, quyết định đi trên cây.

Tiểu Yêu giải thích để hắn hiểu:

- Chắc chắn Phong Long và Hinh Duyệt đều biết tôi chỉ có thể náu thân ở Tiểu Nguyệt Đỉnh. Lúc trước chúng ta mải miết chạy về phía Tiểu Nguyệt Đỉnh, chắc chắn bọn họ đã cho người tập trung đuổi theo hướng đó, dốc toàn lực truy sát tôi. Chúng ta không nên lấy trứng chọi với đá, chúng ta chọn hướng ít người hơn. Chỉ cần kéo dài thời gian đến lúc Chuyên Húc quay về là ổn. Có thể Chuyên Húc không đoán ra kẻ muốn giết tôi là Phong Long và Hinh Duyệt, nhưng bản tính đa nghi sẽ khiến huynh ấy không tin tưởng bất cứ ai. Chắc chắn huynh ấy sẽ điều tất cả các thị vệ ra khỏi Thần Nông Sơn, chỉ để tâm phúc của mình ở lại.

Nhận thấy hơi thở của nàng có phần khó nhọc, Tai Trái bảo:

- Cô nghỉ ngơi một chút đi, không cần giải thích với tôi nhiều như thế đâu. Tôi tin vào phán đoán của cô.

Lúc mê man, Tiểu Yêu bỗng thấy hình ảnh Tương Liễu xuất hiện trước mắt. Nàng nói:

- Rồi sẽ tới một ngày, cậu trở nên thông minh, tài giỏi, và cậu không cần tôi nữa. Tôi sẽ rất buồn nếu không được tham dự quá trình thay đổi theo chiều hướng tiến bộ ấy của cậu. Nên, tranh thủ khi vẫn còn cơ hội, tôi sẽ lải nhải thêm vài câu.

Tai Trái quả nhiên rất thông minh, hắn lập tức hỏi lại:

- Tôi sẽ giống Tương Liễu?

Tiểu Yêu ú ớ đáp:

- Tôi mong cậu sẽ giống Bội, nhưng… như nhau cả thôi!

Dù cậu trở thành người thế nào, tôi luôn ở bên cậu…

Tiểu Yêu lại ngất đi lần nữa.

Gần sáng, Tai Trái dừng lại nghỉ ngơi, hắn nhận thấy gương mặt Tiểu Yêu đổi sang sắc đỏ, trán nàng nóng bừng.

Tai Trái gọi:

- Tiểu Yêu… Tiểu Yêu…

Tiểu Yêu không hề động đậy. Tai Trái chưa bao giờ biết sợ hãi là gì, nhưng lúc này hắn vô cùng hoang mang, lo lắng. Hắn lôi ra chiếc bình ngọc mà Tiểu Yêu căn dặn hắn phải cất kỹ, bón hết cả bình ngọc tủy cho
Tiểu Yêu.

Tai Trái không dám trễ nải, hắn cõng Tiểu Yêu lên và tiếp tục chạy. Trên đường đi, Tai Trái đụng phải hai toán thị vệ đang tìm kiếm họ. Dựa vào khứu giác và thính giác tinh nhạy của mình, hắn thận trọng né tránh.

Khi xung quanh không còn bóng người, Tai Trái gọi Tiểu Yêu:

- Tiểu Yêu… Tiểu Yêu…

Nhưng Tiểu Yêu không có bất cứ phản ứng nào.

Hoàng hôn buông xuống, Tai Trái dừng lại vì đã kiệt sức.

Hắn đặt Tiểu Yêu nằm xuống đám cỏ mềm mại, trán nàng vẫn nóng như lửa. Tai Trái không biết phải làm sao, hắn bối rối ngắt một tàu lá, ra sức quạt cho nàng, hắn cuộn lá dâm bụt lại làm cốc, múc nước cho nàng uống.

Cuối cùng, Tiểu Yêu cũng chịu mở mắt.

Tai Trái nói:

- Cô cố gắng lên, qua đêm nay chúng ta sẽ được an toàn.

Ánh mắt Tiểu Yêu rất yếu ớt, dường như không trông rõ Tai Trái, nàng gượng cười, lẩm nhẩm:

- Hoa dâm bụt.

Cách đó không xa có một khóm hoa màu hồng nhạt, có lẽ chính là loài hoa dâm bụt mà Tiểu Yêu nói đến.

Thấy Tiểu Yêu thích, Tai Trái liền đi hái cả một ôm lớn về cho nàng.

Tiểu Yêu không nhấc nổi cánh tay, Tai Trái chọn ra một bông đẹp nhất,
đặt vào lòng bàn tay nàng. Tiểu Yêu nói:

- Nếu ngày mai trời nắng đẹp, em sẽ gội đầu cho chàng, chàng cũng gội đầu cho em nhé… Cảnh, đừng quên sáng sớm đi hái lá dâm bụt đó.

Tiểu Yêu đang mê man, nhưng Tai Trái không biết phải làm sao, hắn đành nhắc đi nhắc lại:

- Chỉ cần qua đêm nay, cô sẽ ổn. Sáng mai Bệ hạ sẽ tới đón cô.

Tiểu Yêu mỉm cười nhìn hoa dâm bụt.

Nắng tắt, màn đêm bao phủ không gian.

Nước mắt Tiểu Yêu bỗng trào ra:

- Hoa dâm bụt đâu rồi, Cảnh, em không thấy chàng nữa!

Tiểu Yêu đang từ từ khép mắt. Tai Trái không biết tại sao, nhưng hắn cảm thấy không thể để Tiểu Yêu nhắm mắt lại, nếu không nàng sẽ vĩnh viễn không bao giờ mở mắt ra nữa.

Tai Trái cuống cuồng vơ mấy cành củi khô, ném miếng gỗ Phù Tang vào giữa, lửa cháy sáng, Tai Trái nói:

- Cô nhìn xem, hoa dâm bụt kìa! Rất nhiều hoa dâm bụt!

Tiểu Yêu gắng gượng mở mắt, mỉm cười nhìn hoa dâm bụt.

Tai Trái không buồn che giấu hành tung nữa, hắn nhặt củi bỏ vào đống lửa, để lửa sáng chiếu rõ hoa dâm bụt cho Tiểu Yêu ngắm. Hắn không quan tâm ánh lửa có dẫn lối cho đám sát thủ đến giết họ hay không, cũng không quan tâm hắn còn đủ sức chiến đấu với bọn chúng hay không. Ở đấu trường nô lệ, mục đích duy nhất của hắn là giết đối thủ, còn ở đây mục đích duy nhất của hắn là giúp Tiểu Yêu được thấy rõ những bông hoa dâm bụt, để nàng không nhắm mắt lại.

May mà Tương Liễu đã âm thầm tác động, khiến Chuyên Húc sớm nhận được tin dữ, hắn trở về sớm hơn thời gian Tiểu Yêu dự đoán. Đống lửa của Tai Trái, tình cờ đã giúp hắn.

Chuyên Húc lần theo ngọn lửa tìm đến, và cảnh tượng mà hắn nhìn thấy khi ấy là…

Bên cạnh đống lửa bừng bừng cháy sáng, Tai Trái trong bộ y phục rách nát, máu me khắp người đang không ngừng tiếp củi. Một khóm hoa dâm bụt đỏ rực như lửa. Tiểu Yêu nằm dưới khóm hoa, trên tay nàng, trên váy áo nàng vương đầy những bông hoa dâm bụt.

Chuyên Húc băng qua khóm dâm bụt, gọi lớn:

- Tiểu Yêu!

Tiểu Yêu đưa mắt nhìn Chuyên Húc, ánh mắt nàng yếu ớt, mơ màng, gương mặt đỏ rần rần, nhưng nụ cười vẫn tỏa rạng trên môi.

Kể từ ngày Cảnh qua đời, đây là lần đầu tiên Chuyên Húc thấy Tiểu Yêu cười rạng rỡ như vậy. Bất giác Chuyên Húc thấy hắn như chàng trai trẻ trong buổi đầu hẹn hò với người yêu, má hắn nóng bừng, tim đập rộn ràng.

Hắn rảo bước đến bên Tiểu Yêu, quỳ xuống:

- Xin lỗi, ta đã đến trễ.

Ánh mắt mơ màng, Tiểu Yêu nở nụ cười mê hồn:

- Cảnh, cuối cùng chàng đã chịu quay về!

Chuyên Húc thoáng sững sờ, nụ cười trên môi vụt tắt, nhưng hắn vẫn nhẹ nhàng ôm Tiểu Yêu vào lòng, xiết chặt:

- Chúng ta về thôi.

Chuyên Húc bồng Tiểu Yêu lên xe mây. Tiểu Yêu không cử động được, nhưng
nàng vẫn gắng gượng áp chặt má vào ngực Chuyên Húc:

- Cảnh, em nhớ chàng lắm, rất nhớ!... Chàng đừng đi, đừng đi...

Chuyên Húc đặt tay lên lưng Tiểu Yêu, truyền linh lực bảo vệ trái tim
yếu ớt của nàng.

Gương mặt mệt mỏi, tiều tụy của Chuyên Húc không chút biểu cảm, nhưng
ánh mắt thẫm đen của hắn đượm nỗi bi thương, giọng hắn dịu dàng mà kiên
định:

- Ta không đi đâu cả, Tiểu Yêu, ta sẽ không rời xa muội, mãi mãi không
xa muội!

Lắng nghe tiếng trái tim Chuyên Húc đập rộn ràng, Tiểu Yêu cảm thấy yên
lòng hơn! Vậy là Cảnh đang ở bên nàng, chàng đang ở bên nàng!

Chương trước : 11.6  -- Chương sau: 12.1


1337 view
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.9 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.9
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 11, Dong Hoa, truongtuongtu, thien ha von mot nha, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat