Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5

                         

Chương 11.5 : Người xưa, nay đã khác

(Xem mục lục)

Một lúc sau, nàng bị đánh thức bởi mùi tanh nồng của máu ngập trong không gian. Nàng gắng gượng vùng thoát khỏi vũng máu ấy. Máu tươi nhuộm đỏ từ đầu đến chân nàng, nàng không biết đó là máu của mình hay của con chim hồng.

Không biết kẻ muốn hãm hại nàng có phải Hinh Duyệt hay không, nhưng nếu kẻ đó dám ra tay giết nàng ngay tại Thần Nông Sơn, thì chắc chắn cũng đã sắp xếp đồng bọn chặn đường thoát của nàng. Nghĩ vậy, Tiểu Yêu không dám chậm trễ, nàng vơ vội một cành cây dập nát làm gậy chống, ráng sức rời khỏi nơi này. Cũng may nàng từng sống đơn độc trong rừng hơn hai mươi năm, nàng thừa khả năng phán đoán đường hướng trong rừng sâu, núi cao. Nên lúc này, nàng chọn cho mình con đường dẫn đến chỗ có nguồn nước.

Đã thành thói quen trong nhiều năm, bất kể đi đâu, bất kể khi nào Tiểu Yêu đều giắt bên mình một ít thuốc cứu mạng. Nhưng lần này bị hất văng giữa không trung, lại rơi xuống rừng cây, nên toàn bộ số thuốc nàng mang theo đều mất hết. Nàng đành trông chờ vào may mắn, gặp được những loại thảo dược thích hợp mọc trong rừng.

Càng gần nguồn nước, cỏ cây càng um tùm, xanh tốt. Tiểu Yêu tìm thấy ba  loại thảo dược có thể chữa trị vết thương của nàng. Lúc tìm ra nguồn nước, Tiểu Yêu mệt mỏi nằm vật ra đất, thở dốc một lúc. Sau đó, nàng cắn răng trở dậy, đi xuống suối. Đang gột rửa vết máu và kiểm tra thân thể thì nàng nghe thấy tiếng vỗ cánh của mấy con chim trong cụm rừng sau lưng. Tiểu Yêu xòe tay, cây cung màu bạc xuất hiện.

Lúc nàng rơi xuống và đau đớn ngất lịm, nàng tin Tương Liễu có thể cảm nhận được. Không biết y có hối hận vì đã để nàng cấy loại sâu độc đáng ghét đó vào cơ thể y hay không. Tiểu Yêu cười buồn, chạm nhẹ vào cây cung:

- Tất cả trông cậy vào ngươi!

Lúc bắt đầu kéo dây cung, bàn tay nàng run lên bần bật. Nhưng khi dây đủ căng thì công sức bao ngày khổ luyện của nàng đã phát huy giá trị. Bàn tay nàng bỗng trở nên vững vàng lạ thường. Nàng bắn cung, mũi tên bạc lao vút đi.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, có kẻ chửi mát:

- May không trúng vào nơi hiểm yếu.

Mũi tên của Tiểu Yêu lúc nào cũng có độc, vì vậy nàng không sợ kẻ đó vẫn sống, điều nàng lo lắng là, nàng chỉ có ba lần bắn tên, và đã dùng hết một lần.

Mấy tên bịt mặt chui ra khỏi rừng rậm, bọn chúng tổng cộng có sáu tên.

Trông thấy Tiểu Yêu trong bộ váy áo lấm lem, rách nát, và bị thương nặng đến nỗi không ngồi thẳng được thì bọn chúng tỏ ra rất xem thường. Có lẽ bọn chúng đều nhận ra linh lực của Tiểu Yêu rất thấp kém, bàn tay giương cung của nàng run lẩy bẩy, cả bọn nhất loạt cười nhạo nàng.

Mũi tên bạc lao đi, từ thấp vút lên cao, cào rách bắp đùi một tên, rồi đâm xiên vào cánh tay của một tên khác. Bọn chúng chưa kịp nhận ra điều gì thì một mũi tên nữa lại được bắn ra. Đường đi của mũi tên này cũng kỳ quái như mũi tên khi nãy, nó xoẹt qua tai của hai tên nữa, để lại một vết xước nhỏ, mờ đỏ, rồi cắm trúng vào mắt của tên thứ ba.

Hai mũi tên, năm tên gục! Tiểu Yêu đã gắng hết sức!

Cung tên biến mất trong tay nàng, Tiểu Yêu mệt mỏi nở nụ cười, nàng thầm nói: Cảm ơn!

Lúc này, trong rừng mới vẳng tới tiếng kêu thất thanh của kẻ nào đó:

- Có độc! Cẩn thận!

Một tên bịt mặt từ trong rừng lao ra:

- Mũi tên có độc, số 7 đã chết.

Hắn chưa nói xong thì một, hai, ba… rồi năm tên lần lượt đổ xuống. Vậy là chỉ còn lại một tên không bị trúng tên và một tên vừa từ trong rừng  lao ra.

Hai kẻ bịt mặt kinh hãi nhìn Tiểu Yêu. Bọn chúng linh lực cao cường, lại được huấn luyện bài bản, trước khi được giao nhiệm vụ, chúng đã được căn dặn kỹ lưỡng rằng Tiểu Yêu linh lực rất thấp kém. Bọn chúng đều hiểu nhiệm vụ này rất nguy hiểm, nhưng chúng không bao giờ nghĩ rằng, sự nguy hiểm lại đến từ một kẻ linh lực thấp kém như Tiểu Yêu.

Bắn hết ba mũi tên, Tiểu Yêu gần như đã kiệt sức, toàn thân run rẩy. Nhưng nàng vẫn nhìn hai kẻ bịt mặt chằm chằm và giơ ngang vũ khí tự vệ là cây gậy chống. Hai kẻ bịt mặt không dám xem thường Tiểu Yêu. Chúng tập trung toàn bộ linh lực, gườm gườm nhìn nàng đầy đề phòng, chầm chậm tiến về phía nàng. Tiểu Yêu biết với tình trạng sức khỏe của nàng bây giờ và cây gậy nát trên tay, nàng chẳng thể làm gì bọn chúng, nhưng nàng luôn nhắc nhở bản thân, có chết cũng phải chiến đấu đến cùng.

Hai tên bịt mặt không để lãng phí thời gian, chúng tuốt kiếm, một phải một trái, phối hợp xông lên. Chúng tấn công Tiểu Yêu như tấn công một kẻ địch nguy hiểm, trong khi nàng đứng còn không vững. Chúng dốc toàn lực và không cho nàng cơ hội sống sót. Cây gậy trong tay Tiểu Yêu đứt rời thành nhiều đoạn dưới sức tấn công điên cuồng của chúng.

Đúng vào khoảnh khắc Tiểu Yêu có cảm giác mình sắp bị kiếm khí xuyên qua, thì bỗng một bóng người lao vào giữa hai tên bịt mặt, động tác nhanh như chớp giật. Người đó không sử dụng bất cứ thứ vũ khí nào, chỉ bằng tay không chiến đấu với những kẻ nắm trong tay vũ khí sắc nhọn. Nhưng người đó không hề nao núng, hắn lao đi thoăn thoắt.

Một kẻ bịt mặt đâm kiếm vào tay hắn, nghĩ rằng hắn sẽ tìm cách tránh né, không ngờ người đó xòe tay sẵn sàng đón lấy mũi kiếm. Nhưng khi mũi kiếm gần chạm vào tay hắn, cánh tay bỗng trở nên mềm dẻo như không hề có xương sống. Bàn tay uyển chuyển chuyển hướng mũi kiếm, sau đó túm chặt cánh tay của tên bịt mặt. Tên đó kêu gào thảm thiết, máu me phun trào, bàn tay của người kia như vuốt sắc cắm thẳng vào da thịt tên bịt mặt, xé đứt cánh tay của hắn.

Bọn họ lao vào nhau với tốc độ nhanh như chớp, Tiểu Yêu không nhìn rõ hắn là ai. Nhưng cách thức tấn công tàn bạo ấy khiến nàng nhận ra, nàng lẩm bẩm:

- Tai Trái ư?

Nàng thở phào, và ngã lăn ra đất.

Hai gã bịt mặt không thua Tai Trái về sức mạnh, nhưng chúng chưa từng gặp kẻ nào ra tay tàn độc như hắn. Máu của cuộc vật lộn bắn khắp mặt Tai Trái, hắn không buồn chớp mắt, thè lưỡi ra liếm, như muốn thưởng thức hương vị của máu tươi vậy. Hai gã kia kinh hồn bạt vía, Tai Trái vẫn bình thản như không. Hắn vẫn là Tai Trái của những trận tử chiến trong đấu trường nô lệ, ý niệm duy nhất tồn tại trong đầu là phải giết kẻ trước mặt bằng mọi giá, vì phải như vậy hắn mới có thể tiếp tục sống sót.

Một lúc sau, cuộc chiến kết thúc, trên mặt đất có thêm hai thi thể.

Tai Trái đến bên Tiểu Yêu, quỳ xuống. Tiểu Yêu nói:

- Một chân của tôi gãy rồi, xương sườn có lẽ cũng gãy ba bốn chiếc, còn
cậu thì sao?

- Cánh tay bị thương.

Tiểu Yêu quẳng cho Tai Trái một cây thuốc, loại thảo dược này vừa có thể cầm máu, vừa có thể che giấu mùi tanh của máu. Nàng bôi thuốc cho mình xong, quay sang bảo Tai Trái:

- Chúng ta phải tìm nơi ẩn nấp.

Tai Trái cõng Tiểu Yêu, ngược lên phía thượng nguồn dòng suối. Tai Trái nói:

- Trình độ bắn cung của cô thật đáng nể, nếu kẻ bị bắn là tôi, cũng khó mà tránh được.

Tiểu Yêu mỉm cười, thở dài:

- Đó là vì tôi có được người thầy giỏi.

Giọng nói của Tiểu Yêu đã để lộ cảm xúc gì đó khiến Tai Trái cảm nhận được, hắn hỏi:

- Là Bội à?

- Ừ.

- Tôi sẽ giúp huynh ấy bảo vệ cô.

Tai Trái rất giống Tương Liễu ở tính cách: Ân oán phân minh. Trong lòng Tai Trái, Bội là người có ơn với hắn, hắn luôn chờ dịp báo đáp. Nhưng nay Bội đã chết, hắn chuyển toàn bộ món nợ ân tình với Bội sang Tiểu Yêu. Tiểu Yêu cười bảo:

- Hai người đúng là đồng loại! Có điều, tôi và anh ta… không thân thiết như cậu nghĩ đâu!

Chạy thục mạng suốt một canh giờ, Tai Trái bảo:

- Gần đây có hang sói.

- Vậy hãy đi thương lượng với chúng, cho ta nghỉ tạm một đêm.

Hang sói vốn rất khó tìm, nhưng Tiểu Yêu đã có kinh nghiệm sống trong rừng hơn hai mươi năm, nàng rất giỏi phán đoán địa hình, Tai Trái lại có khứu giác tốt, nên chỉ một lúc sau, họ đã tìm ra cửa hang. Tai Trái đi trước, Tiểu Yêu bò vào sau. Hang sói không cao, nhưng khá rộng. Bảy tám con sói con trừng mắt nhìn họ, bầy sói già vây quanh họ. Tiểu Yêu đang băn khoăn vì sao bọn chúng còn chần chừ chưa tấn công thì thấy một con sói lực lưỡng nằm bẹp dưới mông Tai Trái, có lẽ đó là con đầu đàn.

Tiểu Yêu cười ngất, Tai Trái không thông hiểu binh pháp, nhưng hắn biết rằng, phải tóm bằng được con đầu đàn.

Tai Trái kéo con sói đầu đàn ra ngoài, có lẽ để xóa dấu vết của hai người, vì cách xóa dấu vết hiệu quả nhất không gì hơn là nhờ sói đầu đàn “tè” cho vài bãi. Lát sau, Tai Trái vào hang, không túm cổ con sói đầu đàn lôi sềnh sệch như lúc nãy nữa. Sói đầu đàn chui vào hang, đứng giữa bầy sói. Khoảng hai chục con sói xếp thành vòng tròn, vây quanh Tai Trái và Tiểu Yêu. Chúng rất muốn lao vào xé xác họ nhưng không dám.

Tiểu Yêu hiểu như vậy là đã thương lượng xong. Nàng hỏi Tai Trái:

- Cậu có mang thuốc theo không?

Tai Trái lôi ra một bình ngọc và một thẻ ngọc nhỏ:

- Miêu Phủ cho tôi.

Tai Trái đã quen với đời sống của một nô lệ, trên người không có bất cứ thứ gì, những thứ này là Miêu Phủ nhét vào người hắn, bắt hắn mang theo.

Bình ngọc đựng ngọc tủy nghìn năm. Còn thẻ ngọc to bằng ngón tay út là một miếng gỗ Phù Tang. Tiểu Yêu cười, bảo:

- Miêu Phủ thật rộng rãi, biết cậu không thèm mang theo mấy thứ như đá
đánh lửa hay ngòi châm lửa, nên mới tặng cậu những thứ quý giá thế này.

Chương trước : 11.4  -- Chương sau: 11.6


1461 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.9 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.9
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 10, Dong Hoa, truongtuongtu, thien ha von mot nha, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat