Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.3

                         

Chương 11.3 : Người xưa, nay đã khác

(Xem mục lục)

Quan nội thị chia cho mỗi vị nương nương một đĩa đào nhỏ.

Kể từ khi quyết định sống ẩn dật trên Tiểu Nguyệt Đỉnh, Hoàng Đế chưa bao giờ đặt chân đến Tử Kim Đỉnh, cũng chưa bao giờ gặp mặt các cô cháu dâu. Chỉ có Hoàng hậu thi thoảng được gặp ngài.

Các phi tần nghe nói là quà tặng của Hoàng Đế thì ai nấy đều ngạc nhiên, bất ngờ và hết sức vui mừng, hàng hàng châu ngọc lời lời gấm thêu tuôn ra ào ạt, nào là nức nở khen đào ngọt, nào là rối rít tạ hơn Hoàng Đế, và cảm ơn Tiểu Yêu vì đã đem quà đến tặng. Tất nhiên, họ phải cố gắng diễn sao cho thật ấn tượng với Chuyên Húc. Thế là, khắp vườn xôn xao, yến oanh véo von, những là môi thắm má đào, mắt ngọc eo thon, xinh đẹp tuyệt trần.

Tiểu Yêu nheo mắt, mỉm cười ngắm nghía các người đẹp. Chuyên Húc vẫn giữ vẻ tươi cười, hòa nhã, nhưng trong lòng bỗng thấy hoang mang, như kẻ vừa gây ra lỗi lầm, bị Tiểu Yêu bắt quả tang.

Hắn đưa mắt ra hiệu cho quan nội thị đứng bên cạnh. Quan nội thị thông báo:

- Đêm đã khuya, kính mời các nương nương về nghỉ ngơi.

Không ai lấy làm ngạc nhiên, vì tuy Hắc Đế lúc nào cũng vui vẻ, thoải mái, hòa đồng, nhưng thực tế ngài rất lạnh lùng, ngài không ham thích những buổi tiệc tùng, hội hè. Thường vào những dịp thế này, ngài sẽ đến thật sớm và ra về thật nhanh, hoặc đến rất muộn và yêu cầu tiệc tan sớm, chưa bao giờ ngài đủ kiên nhẫn tham dự từ đầu chí cuối một bữa tiệc nào. Các phi tần lần lượt vái chào Chuyên Húc và ra về. Chuyên Húc trao cây sáo vừa thổi cho Hinh Duyệt, mỉm cười, bảo:

- Phiền Hoàng hậu giữ giùm ta.

Tất cả các phi tần đều liếc nhìn Hinh Duyệt, sau đó vội vã cụp mắt, không để lộ bất cứ biểu cảm nào.

Hinh Duyệt cười thật tươi, trịnh trọng đón lấy cây sáo bằng cả hai tay. Nhưng nàng không thấy vui, mà thấy tức nghẹn trong cổ. Nàng muốn gào lên thật to: “Các người mù rồi à? Các người không thấy gì sao? Bệ hạ không hề yêu thương ta, ngài chỉ lợi dụng ta thôi, lợi dụng ta để đánh lạc hướng các người! Tiểu Yêu vừa đến, ngài lập tức cho tan tiệc, để từ nay về sau, mỗi khi nhớ lại buổi tiệc này, các người sẽ bỏ qua mọi chi tiết, và chỉ nhớ tiết mục hòa tấu của ngài và ta, và cả cử chỉ Bệ hạ tặng lại cây sáo này cho ta. Các người đều là những kẻ đui mù! Bệ hạ đang bảo vệ cho kẻ mà bấy lâu nay ngài vẫn luôn giấu kín! Các người phải ghen ghét, đố kỵ, căm thù ả mới phải chứ!” Nhưng Hinh Duyệt không dám nói gì, nàng chỉ có thể cúi đầu tạ ơn, rồi xin phép ra về trong tư thế đường hoàng, không chê vào đâu được của bậc mẫu nghi thiên hạ.

Vẫn biết không nên quay lại nhìn lần nữa, nhưng vì không kìm lòng nổi, Hinh Duyệt cố ý nán lại, thả bộ một vòng, vờ tìm kiếm túi thơm rơi đâu đây. Khi đến gần giàn hoa, nàng không dám bước tiếp, và vì thế không  nghe rõ cuộc trò chuyện giữa Chuyên Húc và Tiểu Yêu, mà chỉ nhìn thấy họ sóng bước bên nhau ven con suối.

Hinh Duyệt thầm nhớ lại, kể từ ngày về Tử Kim Đỉnh, nàng chưa từng một lần cùng Chuyên Húc sóng bước bên nhau. Bất cứ khi nào, bất cứ ở đâu, nàng luôn luôn đi sau Chuyên Húc. Nàng không biết đó là bởi sự uy nghiêm của Chuyên Húc, hay bởi nàng không dám vượt qua giới hạn, để rồi chuyện đó thành nếp quen. Hoàng hậu còn không dám sóng bước bên Chuyên Húc, thì các phi tần khác càng không dám. Có lẽ vì tất cả phụ nữ trên Tử Kim Đỉnh không ai được phép bước sóng vai bên Chuyên Húc, nên Hinh Duyệt không cảm thấy việc nàng luôn đi sau Chuyên Húc có gì đáng phiền lòng. Nhưng đêm nay, nàng đột nhiên phát hiện ra, không phải như vậy.

Chuyên Húc thủng thẳng cất bước, Tiểu Yêu lúc đi trên bãi cỏ, lúc nhảy lên phiến đá. Nhưng dù Tiểu Yêu đi nhanh hay chậm, Chuyên Húc luôn ở cạnh nàng. Tiểu Yêu giẫm lên một phiến đá xanh rêu, không may trượt chân, nàng chao đảo, chực ngã xuống suối. Chuyên Húc vội chìa tay ra giữ nàng lại. Tuy Tiểu Yêu không bị ngã xuống nước, nhưng một bên chân nàng đã trượt xuống suối, y phục ướt cả. Chuyên Húc không nề hà, hắn ngồi xuống rất tự nhiên, kéo cao gấu váy của Tiểu Yêu và giúp nàng vắt kiệt nước.

Tiểu Yêu khom lưng, một tay đặt trên vai Chuyên Húc, tay kia tháo giày. Chuyên Húc đứng lên, thuận tay, xách luôn đôi giày sũng nước giúp Tiểu Yêu. Tiểu Yêu trỏ tay ra hồ nước, không biết đang nói gì mà Chuyên Húc  lắc đầu, tỏ vẻ không đồng ý. Rồi tọa kỵ của Chuyên Húc bay đến, hắn kéo Tiểu Yêu cùng ngồi lên và bay về Tiểu Nguyệt Đỉnh.

Đứng trong chỗ nấp tối tăm, Hinh Duyệt rất muốn bỏ đi, nhưng nàng dường như không còn sức lực, nàng gắng bước vài bước, nhưng bước chân loạng choạng, và rồi nàng ngồi sụp xuống đất. Cảm giác này giống hệt cảm giác hồi nhỏ, khi biết mình không phải một tiểu thư tôn quý con nhà danh giá, không sai sánh bằng, mà chỉ là một con tin trong tay Hoàng Đế, và có thể bị giết bất cứ lúc nào. Nàng vừa lạnh vừa sợ, nàng tưởng mình đã có tất cả, nhưng một chút sơ sảy cũng có thể khiến nàng mất đi tất cả chỉ trong chớp mắt.

Nàng từng nghĩ, Chuyên Húc là người đàn ông phong lưu đa tình, nàng từng lo lắng sẽ phải chịu đựng cảnh có mới nới cũ của hắn. Nhưng sau khi đến Tử Kim Đỉnh, nàng phát hiện ra, kỳ thực Chuyên Húc rất lạnh nhạt với phụ nữ, hắn dồn toàn bộ tâm trí cho việc nước, hắn chẳng mặn mà gì với nàng, cũng không mặn mà với những người phụ nữ khác. Chỉ cần nàng không gây ra lỗi lầm, thì hắn luôn giữ thể diện cho nàng, trước mặt tất cả các phi  tần, hắn luôn ban cho nàng sự tôn quý của một Hoàng hậu. Nàng cứ nghĩ bản tính của hắn là như vậy, thờ ơ, lạnh nhạt, vô tình, và nàng cảm thấyvững tâm. Nhưng từ khi trong lòng nàng gợn lên mối nghi ngờ đó, mỗi ngàylại cảm thấy sợ hãi hơn. Nàng sợ rằng không phải Chuyên Húc đa tình hay vô tình, mà hắn chỉ dành trọn tình cảm cho một người.
 
Chuyên Húc bảo vệ Tiểu Yêu rất cẩn trọng, nàng quan sát suốt mấy chục năm cũng không phát hiện được nhiều. Nhưng mấy chục năm qua, bất kể ngày nắng ngày mưa, hắn đều ghé thăm Tiểu Yêu. Hắn cho phép Tiểu Yêu ném đồ  vào mặt hắn. Hắn không hề giận nàng, trái lại, những lúc đưa tay lên chạm vào vết thương, ánh mắt hắn ngập tràn nỗi nhớ nhung khổ sở. Hắn còn sẵn sàng vén gấu váy và xách giày cho Tiểu Yêu nữa...

Đám phụ nữ trên đỉnh Tử Kim ra sức đấu đá nhau, nhưng bọn họ đâu biết, người mà Chuyên Húc dành nhiều thời gian ở bên cạnh nhất không phải là người phụ nữ trên Tử Kim Đỉnh, mà chính là Tiểu Yêu. Nàng là Hoàng hậu, nhưng cũng chỉ được gặp Chuyên Húc một tháng một lần, chỉ có Tiểu Yêu là ngày nào cũng được gặp hắn.
 
Năm xưa, khi kết hôn với Chuyên Húc, Hinh Duyệt từng nghĩ nàng sẽ là độc nhất vô nhị. Nàng có được sự tự tin ấy là nhờ họ Thần Nông, họ Xích Thủy và cả Trung nguyên hậu thuẫn cho nàng. Nhưng sau đó A Niệm xuất hiện, những ưu thế nàng có, A Niệm đều có, thậm chí còn nhiều hơn nàng. Của hồi môn của A Niệm là cả đế quốc Cao Tân. Tất cả mọi người đều khuyên nàng hãy chấp nhận, thậm chí anh trai nàng còn giữ trọng trách đến Ngũ Thần Sơn, gặp Bạch Đế, giúp Chuyên Húc thành hôn với A Niệm và phong A Niệm làm Hoàng hậu. Nàng không thể không chấp thuận, bởi vì nàng không có gì để cạnh tranh.

Đối với A Niệm, Hinh Duyệt vừa ghét vừa ganh tỵ, nhưng không hề sợ nàng. Vì nàng mãi mãi sống ở Thần Nông Sơn, và là một Hoàng hậu hữu danh vô thực, không tạo sự uy hiếp đối với nàng. Có lúc, Hinh Duyệt còn thầm nghĩ: Loại người như A Niệm, có trao quyền lực của một Hoàng hậu cho cô ta, cô ta cũng không biết xoay xở ra sao. Bạch Đế rất sáng suốt khi nhận ra sự kém cỏi của con gái mình và sắp đặt ổn thỏa để cô ta không bị mất thể diện. Nhưng bây giờ, Hinh Duyệt cảm thấy rất đỗi sợ hãi. Đại hoang thống nhất, vương vị của Chuyên Húc ngày càng được củng cố vững chắc, Chuyên Húc cũng ra sức nâng đỡ các dòng họ ở Trung nguyên. Vì thế, vai trò của họ Thần Nông đối với Chuyên Húc không còn quan trọng như trước kia nữa... Chuyên Húc cho phép Tiểu Yêu ném cốc vào mặt hắn, sẵn lòng vén gấu váy và xách giày cho cô ta, nhưng liệu hắn có bằng lòng trao cho cô ta tất cả những gì cô ta muốn? Nếu chuyện đó xảy ra, thì có lẽ không chỉ sự sủng ái, mà cả ngôi vị Hoàng hậu của nàng, cũng có nguy cơ bị tước mất.

Hinh Duyệt chua chát nghĩ, không cần Tiểu Yêu phải chủ động đòi hỏi, cứ theo cách ứng xử của Chuyên Húc tối nay, Tiểu Yêu vừa xuất hiện, hắn đã lập tức cho các phi tần giải tán, thì có lẽ hắn muốn trao cho Tiểu Yêu mọi thứ hắn có! Hinh Duyệt biết ý định trừ khử Tiểu Yêu của nàng rất đáng sợ, nếu bị Chuyên Húc phát hiện, hậu quả khó mà tưởng tượng nổi. Nhưng nếu không trừ bỏ Tiểu Yêu, hậu quả sẽ còn đáng sợ hơn.

Kể từ dạo tham dự tiệc mừng Tết Thanh Minh trên Tử Kim Đỉnh, Tiểu Yêu vẫn luôn chờ đợi phản ứng của Hinh Duyệt, nhưng nàng không thu được bất cứ kết quả gì. Tiểu Yêu lấy làm băn khoăn, lẽ nào không phải Hinh Duyệt? Hôm đó nàng tới Tử Kim Đỉnh, đã bị Chuyên Húc giáo huấn cho một trận, lẽ nào nàng uổng công vô ích?

Cuối tháng Tư, trước khi lên đường đi thị sát Cao Tân, Chuyên Húc không  quên căn dặn Tiểu Yêu tạm thời không được đến tiệm thuốc, cho đến khi  hắn quay về. Nếu thấy buồn cứ việc dạo chơi quanh Thần Nông Sơn.

Tiểu Yêu phải hứa cẩn thận, và tuyệt đối không rời khỏi Thần Nông Sơn, Chuyên Húc mới yên lòng lên đường công cán.

Tiểu Yêu nhận được thiệp mời của Vương phi Ly Nhung, mời nàng tham dự lễ hội hoa đăng trên núi Thần Nông nhân dịp mùng Năm tháng Năm âm lịch. Kèm theo thiệp mời là một bản vẽ hướng dẫn cách làm đèn hoa với miệng đèn ở phía dưới, không giống loại đèn hoa của Cao Tân là miệng đèn ở phía trên. Thiệp mời còn nói thêm là lễ hội này sẽ rất thú vị, vì sẽ có rất nhiều đèn hoa độc đáo, Tiểu Yêu không nên bỏ lỡ.

Vương phi Ly Nhung là người giữ thái độ trung lập, không phản đối cũng không ủng hộ Hoàng hậu, vì vậy hẳn là cô ấy sẽ không tiếp tay cho Hinh Duyệt. Hơn nữa, vì mối quan hệ thân mật giữa Sưởng và Cảnh, Tiểu Yêu và Vương phi Ly Nhung cũng khá vui vẻ với nhau. Nhưng họ không quá thân mật, nên Tiểu Yêu thấy rất bất ngờ khi nhận được thiệp mời của cô ấy.

Tiểu Yêu ngẫm ngợi một lát, quyết định sẽ tham dự, vì đã nhiều năm rồi nàng không được dự hội hoa đăng.

Chiều muộn hôm đó, Tiểu Yêu dẫn theo Tai Trái và Miêu Phủ đến nơi hẹn.

Tai Trái chưa thạo điều khiển Thiên mã, cứ bị Miêu Phủ trêu chọc hoài, dẫu vậy, Miêu Phủ vẫn nhiệt tình chỉ bảo hắn.

Tiểu Yêu ngồi trong xe mây, thấy hai người sóng vai nhau trên lưng ngựa. Tai Trái thử cầm cương, nhưng hắn xiết dây cương quá chặt, Thiên mã hí lên bực bội, xe mây chòng chành chực đổ. Miêu Phủ vừa cười nhạo vừa nắm lấy tay hắn, hướng dẫn hắn cách điều khiển. Thiên mã tăng tốc, Miêu Phủ theo đà, hơi đổ người vào lòng Tai Trái.

Tiểu Yêu ngồi phía sau, nàng thấy rõ bờ vai Tai Trái căng thẳng, tai phải của hắn đỏ ửng. Tiểu Yêu tủm tỉm cười, không ngờ một kẻ ra tay tàn độc như Tai Trái cũng có lúc bối rối, xấu hổ như thế. Bỗng nhiên, nàng thấy lòng mình ngập nỗi buồn. Nàng và Cảnh cũng từng trải qua những khoảnh khắc thẹn thùng, cũng từng bối rối, ngây ngốc như thế. Năm xưa, Cảnh từng khiến Tiểu Yêu tức giận vì nghĩ rằng chàng không thích mình, không để ý đến mình nhiều như nàng mong muốn, nên nàng từng quyết tâm cắt đứt với chàng. Nhưng sau bao chông gai, trắc trở, bao đau thương, li biệt, ngoảnh đầu nhìn lại, mới thấy những thẹn thùng, bối rối thuở ban đầu ấy đáng quý xiết bao. Đó là những kỉ niệm đầu tiên, cũng là những cảm xúc chân thành, trong trẻo nhất.

Cuối cùng họ cũng đến được điểm hẹn với Vương phi Ly Nhung.

Cảnh tượng quả nhiên rất độc đáo. Một phiến đá hình vuông khổng lồ như thể từ trên trời rớt xuống đỉnh núi nhỏ, nhìn từ xa thấy thật nguy hiểm, dường như chỉ một trận gió lớn là có thể lật đổ phiến đá xuống chân núi, kỳ thực phiến đá vẫn ở nguyên đó từ bấy đến nay. Lúc này, trên phiến đá khổng lồ thấp thoáng sau làn mây đã có khá đông người, họ đang cười nói vui vẻ, náo nhiệt.

Xe mây của Tiểu Yêu vừa đỗ xuống thì một cỗ xe mây khác cũng vừa tới. Tiểu Yêu và Hinh Duyệt, người trước kẻ sau cùng bước lại. Vương phi Ly Nhung ra đón khách, ba người khách sáo chào hỏi nhau.

Hinh Duyệt đưa mắt nhìn xung quanh, cười, bảo:

- Nơi này thật đặc biệt, làm sao em phát hiện ra?

Vương phi cười lớn:

- Núi Thần Nông trùng trùng điệp điệp, tuy sống ở đây nhưng có khi cả đời không biết đến những ngọn núi khác. Thần thiếp nhàn rỗi đi lòng vòng, và tình cờ phát hiện ra nơi này. Tiếc là Hoàng hậu không rảnh rỗi, vì có rất nhiều chốn cũng kỳ lạ, thú vị không kém.

Lời nói của Vương phi nghe tưởng hoan hỉ, vui vẻ, kỳ thực thấm đẫm cô đơn, Hinh Duyệt vờ như không hiểu, hỏi:

- Trong thiệp mời em nói chúng ta sẽ thả hoa đăng, ta đã chuẩn bị sẵn mấy chiếc đèn đẹp, nhưng nước đâu? Không có nước thì thả đèn thế nào?

Người Cao Tân sống nhờ nước, họ yêu nước kính nước, nên lễ hội hoa đăng của họ cũng được tổ chức trên sông nước. Họ thả đèn trôi theo dòng nước, để những lời nguyện cầu tốt đẹp hòa vào dòng chảy. Họ tin rằng, nếu đèn hoa không chìm thì sẽ trôi đi rất xa, điều đó có nghĩa, mọi dòng sông  dòng suối trên đất Cao Tân đều sẽ nghe thấu lời nguyện cầu của họ, ước mong của họ sẽ trở thành hiện thực. Hàng năm, vào mỗi dịp lễ hội hoa đăng, hàng ngàn hàng vạn chiếc đèn được thả trôi trên sông nước, giống như trời sao rớt xuống nhân gian, khung cảnh ấy mới thật là kỳ ảo, diễm lệ. Người ta đồn rằng, cầu xin nhân duyên vào ngày này sẽ rất linh nghiệm. Tất cả các thiếu nữ quý tộc trong Đại hoang đều muốn cầu duyên.

Chương trước : 11.2  -- Chương sau: 11.4


1309 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.1

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 10, Dong Hoa, truongtuongtu, thien ha von mot nha, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat