Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 11.2

                         

Chương 11.2: Người xưa, nay đã khác

(Xem mục lục)

Phong Long cười buồn:

- Ta cũng không biết vì sao lại nói những lời này với cô. Có lẽ vì trước  đây, mỗi khi có điều buồn bực, ta đều kiếm Cảnh để trút bầu tâm sự. Cô đừng để bụng.

Tiểu Yêu nhẹ nhàng bảo:

- Chỉ là cho huynh mượn đôi tai thôi mà, có gì phiền đâu.

Phong Long đứng lên:

- Ta đi đây. Cô… đừng quá đau buồn, ngày tháng còn dài, ta nghĩ Cảnh cũng mong cô được sống vui vẻ, hạnh phúc.

Phong Long cảm thấy mình thật lạ lùng. Tiểu Yêu từng là vị hôn thê của hắn, nàng đã bỏ trốn khỏi hôn lễ. Hắn từng nghĩ sẽ không bao giờ tha thứ cho nàng, hắn từng nguyền rủa nàng và cầu mong cuộc đời nàng sẽ thê thảm, khốn khổ. Thế nhưng, khi chứng kiến nàng gặp phải bất hạnh, hắn không sao vui nổi.

Tiểu Yêu tiễn Phong Long ra cửa, hỏi:

- Sao huynh biết tôi mở tiệm thuốc ở đây?

- Ta nghe Hoàng hậu nói.

Hinh Duyệt không chỉ nhắc đến, mà còn nói rất nhiều về Tiểu Yêu bằng giọng điệu rất đỗi căm hận. Đây cũng là điều khiến Phong Long lấy làm khó hiểu. Kể từ ngày Tiểu Yêu hủy hôn với Phong Long, thái độ của Hinh Duyệt đối với Tiểu Yêu đã hoàn toàn thay đổi. Lần nào nhắc đến nàng, Hinh Duyệt đều gọi nàng là yêu tinh. Phong Long đã bỏ qua chuyện trước kia, nhưng mỗi khi nói về Tiểu Yêu, Hinh Duyệt vẫn tỏ ra vô cùng căm ghét nàng. Có lần, Hinh Duyệt còn bảo Tiểu Yêu rất giống mẹ, dâm đãng, lăng loàn, thậm chí còn nguyền rủa nàng sớm muộn cũng sẽ có kết cục thê thảm giống mẹ nàng. Phong Long chỉ nghiêm khắc phê bình Hinh Duyệt vài câu, thế mà nàng ta lập tức bỏ về. Phong Long thở dài ảo não, Hinh Duyệt nay đã là Hoàng hậu, hắn không thể quản thúc nàng như trước. Tuy họ là anh em sinh đôi, nhưng một người mang họ Xích Thủy, một người mang họ Thần Nông. Một người lớn lên ở Xích Thủy, một người lớn lên ở Hiên Viên.

Hắn và Hinh Duyệt chưa bao giờ thân thiết như Cảnh và Hầu. Cũng may, ngoài mặt, Hinh Duyệt vẫn ứng xử lịch sự, nhã nhặn, không để lộ sự căm ghét của mình đối với Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu quay vào, ngồi lặng lẽ, tự hỏi mình: Là Hinh Duyệt ư? Tại sao? Khi nãy Phong Long có nói rằng, bạn bè của hắn nay đã tứ tán khắp nơi, có kẻ đã chết, có kẻ còn sống, nhưng những kẻ còn sống thì khi gặp lại cũng tỏ ra hết sức ơ hờ, khách sáo, đãi bôi, không thật lòng. Tiểu Yêu cũng không hiểu, năm xưa nàng và Hinh Duyệt từng ngủ chung giường, từng phối hợp ăn ý che chắn cho đám đàn ông bàn việc lớn, từng hết lòng lo lắng cho Chuyên Húc… Vì sao bây giờ, Hinh Duyệt lại muốn dồn nàng vào chỗ chết?

Tai Trái hỏi:

- Miêu Phủ bảo hắn là Xích Thủy Phong Long, có phải hắn là kẻ muốn giết cô?

- Nếu như không phải anh ta diễn kịch quá giỏi, tôi nghĩ… có lẽ không phải.

- Là Thần Nông Hinh Duyệt ? Tôi đi giết ả.

- Đứng lại!

Tiểu Yêu giữ Tai Trái lại, nghiêm khắc nói:

- Tôi không ra lệnh thì hai người tuyệt đối không được manh động, biết chưa? Nếu không, đừng làm thị vệ của tôi nữa.

Gương mặt lạnh lùng, gỗ đá của Tai Trái thoáng nét ấm ức, hắn hậm hực:

- Đã rõ.

Không biết vì sao, Tiểu Yêu chợt hình dung ra vẻ ấm ức, hậm hực của Tương Liễu, nàng vừa thấy buồn cười, vừa thấy thương hại, nàng dịu giọng:

- Tôi sẽ xử lý chu toàn việc này. Cậu đừng lúc nào cũng nghĩ đến việc giết chóc. Thị vệ khác với sát thủ.

Tai Trái quyết liệt:

- Giết cô ta để bảo vệ cô.

Tiểu Yêu thấy đau đầu, cao giọng ra lệnh:

- Miêu Phủ, hãy giải thích cho Tai Trái hiểu sự khác biệt giữa sát thủ và thị vệ.

Miêu Phủ cười thật tươi, chạy đến trước mặt Tai Trái, bắt đầu rao giảng.

Trước ngày Chuyên Húc rước Hinh Duyệt về Thần Nông Sơn, Tiểu Yêu đã rời khỏi Tử Kim Đỉnh. Kể từ đó, nàng chưa lần nào đặt chân lên đỉnh Tử Kim.

Vậy nên, khi Tiểu Yêu trở lại và đứng trước cung Tử Kim, các cung nữ đã không nhận ra nàng. Tiểu Yêu giơ lệnh bài của Hoàng Đế cho cung nữ xem.
Trong khi đám cung nữ vẫn đang tròn mắt kinh ngạc thì Miêu Phủ nói với họ:

- Cô ấy là tiểu thư Tây Lăng ở cung Chương Nga, trên đỉnh Tiểu Nguyệt.

Các cung nữ đều từng nghe kể về thân thế kỳ lạ và số phận long đong của tiểu thư Tây Lăng. Họ cũng biết rằng tiểu thư Tây Lăng được cả Hoàng Đế và Hắc Đế Bệ hạ rất mực yêu thương. Nay thấy lệnh bài của Hoàng Đế ban cho, thì biết rằng tin đồn hoàn toàn là sự thật. Bọn họ vội mở rộng cửa cung, cung kính mời Tiểu Yêu vào.

Lúc Tiểu Yêu rời đi, cung Tử Kim vẫn còn khá trống trải, hoang sơ. Vậy mà nay đã hoàn toàn đổi khác. Mỗi lối đi, mỗi cây cột đều rực rỡ, hoa lệ, mỗi nhành cây ngọn cỏ đều được chăm sóc, cắt tỉa tỉ mỉ. Cung nữ ra vào nườm nượp nhưng rất có trật tự, không ồn ào, náo động, khiến người được hộ tống ở lối đi chính cảm nhận được sự tôn nghiêm kín đáo, bước chân dường như cũng trở nên nhẹ hơn, nín thở, nhìn thẳng, vì sợ rằng chỉ một chút sơ ý có thể sẽ mạo phạm đến thiên uy.

Tiểu Yêu mỉm cười, thì ra đây chính là thứ mà Hinh Duyệt muốn.

Hôm nay là mùng Ba tháng Ba Âm lịch, Tết Thanh Minh ở Trung nguyên. Ban ngày, mọi người kéo nhau ra sông ra hồ tắm gội, tế lễ cầu phúc. Buổi tối, lại hẹn nhau nơi cảnh xuân tươi đẹp, cùng nhau gài liễu, ngắm hoa[1]. Tết thanh minh đối với người Trung nguyên cũng trọng đại như lễ hội hoa đăng mồng Năm tháng Năm của người Cao Tân.

[1] Tương truyền tập tục trồng liễu xuất hiện từ trước thời Hán ở Trung Quốc, vốn là để tưởng nhớ ông Tổ của nhà nông, thuộc họ Thần Nông, người từng dạy dân trồng cấy, gặt hái. Cũng có nơi, người dân cài những cành liễu lên mái tranh nhà để dự báo thời tiết. Ngạn ngữ của người Trung Hoa có câu: “Cành liễu xanh, mưa lất phất. Cành liễu khô, trời nắng ráo.”

Chuyên Húc thực hiện chính sách đối xử bình đẳng, công bằng với mọi dòng tộc, nên vẫn gìn giữ, bảo tồn những ngày lễ Tết quan trọng của người Hiên Viên, cũng như của Trung nguyên và Cao Tân. Mỗi dịp lễ tết, Chuyên Húc đều yêu cầu các quan viên tổ chức lễ hội theo đúng phong tục tập quán của các tộc người, và không bắt buộc dân chúng phải tham gia, tất cả đều hoàn toàn tự nguyện.

Các phi tần trong cung Tử Kim đến từ nhiều vùng miền và dòng tộc khác nhau trong Đại hoang, nên mỗi dịp lễ tết, Tử Kim Cung đều tổ chức tiệc mừng. Nhưng vì Hoàng hậu là người Trung nguyên, nên vào dịp thanh minh năm nay, cung điện Tử Kim trở nên nhộn nhịp, náo nhiệt hơn bao giờ. Vì phải tham dự yến tiệc, nên Chuyên Húc tranh thủ ghé thăm Hoàng Đế và Tiểu Yêu sớm hơn mọi khi, sau đó vội vã trở về Tử Kim Đỉnh.

Cung nữ dẫn lối đưa Tiểu Yêu vào Bách Hoa Viên.

Trong vườn, suối nước thấp thoáng, cây cối xanh tốt, cỏ mọc um tùm, trăm hoa đua nở, những lối đi nhỏ chia đủ các hướng, đình đài lầu các xinh đẹp, hoa lệ, những cây cầu duyên dáng nối tiếp nhau, mỗi bước lại thấy một cảnh sắc tuyệt đẹp. Các phi tần của Chuyên Húc, người ngồi chơi bên bờ suối, người ngồi trong đình hóng gió, một vài thiếu nữ ngồi dưới giàn hoa. Giữa vườn đặt một chiếc ghế long phượng cao chừng một thước, dành riêng cho Chuyên Húc và Hinh Duyệt. Có điều, trong khi Chuyên Húc nghiêng ngả thoải mái trên ghế, thì Hinh Duyệt lại tỏ ra rất mực nghiêm trang, đoan chính. Mọi người đang thưởng thức một vài khúc nhạc do các cung nữ diễn tấu. Nào kèn, nào sáo, nào đàn, tay áo tung bay, rực rỡ sắc màu, hệt như một vườn hoa lộng lẫy, đẹp không sao tả xiết.

Khúc nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên rộn ràng. Bỗng một phi tần mà Tiểu Yêu không quen biết lên tiếng:

- Rằng hay thì thật là hay, nhưng nếu đem so với Hoàng hậu thì còn kém xa.

Khương phi cười, bảo:

- Thần thiếp nghe kể, Bệ hạ và Hoàng hậu gặp nhau lần đầu trên hồ Xích Thủy. Đêm đó sương mù giăng giăng, Bệ hạ vẳng nghe tiếng đàn của Hoàng hậu, liền thổi sáo hòa nhịp. Tuy chưa thấy mặt mà tiếng đàn tiếng sáo đã hòa quyện làm một. Chi bằng đêm nay, Bệ hạ và Hoàng hậu hãy tấu lại một khúc đàn sáo hợp nhất cho chúng thiếp được thưởng thức. Năm xưa hòa tấu khi vẫn là người xa lạ, nay tấu lại khúc xưa khi đã là phu thê, để thấy rằng, quả là nhân duyên do trời định.

Có phi tần hùa theo, nài nỉ Chuyên Húc và Hinh Duyệt nhận lời, có phi tần chỉ mỉm cười hờ hững, cũng có vài ba phi tần bĩu môi khó chịu. Tiểu Yêu dặn dò Miêu Phủ giữ cung nữ dẫn đường lại, tạm thời chưa thông báo vội. Nàng đứng cạnh giàn hoa, lặng lẽ quan sát.

Niềm vui dâng lên trong mắt Hinh Duyệt, nàng vừa bối rối, ngượng ngùng, nhưng cũng rất mực hân hoan, mừng rỡ, rõ ràng nàng đã sẵn sàng cho màn hợp tấu, trong khi, Chuyên Húc chỉ mỉm cười, không lên tiếng. Mấy phi tần khi nãy ra sức nài nỉ Chuyên Húc, lúc này đã nhạt thưa dần. Các phi tần khi nãy tỏ ra hờ hững, bàng quan, thì lúc này được thể, cười thầm trong dạ.

Hinh Duyệt đưa mắt khắp lượt các phi tần, rồi quay sang nhìn Chuyên Húc,tỏ vẻ giận dỗi:

- Bệ hạ bảo họ thôi đi, thiếp đâu phải cung nữ hầu đàn!

Chuyên Húc tươi cười bảo:

- Hôm nay là Tết Thanh Minh, họ muốn nghe thì hãy chiều họ, ta sẽ góp vui cùng nàng, để xem ai dám cười nàng nào.

Vẻ mặt và thái độ của các phi tần biến đổi mới phong phú, thú vị làm sao. Hinh Duyệt tươi cười rạng rỡ, cung nữ biết ý, đã chuẩn bị chu đáo đàn cho Hoàng hậu và sáo cho Bệ hạ.

Hinh Duyệt nhấc gót, khoan thai đến ngồi trước cây đàn. Chuyên Húc cầm sáo, ra đứng bên bờ suối. Hinh Duyệt bắt đầu dạo đàn, vẫn là khúc nhạc quen thuộc hai người từng hòa tấu trong lần gặp gỡ đầu tiên trên hồ Xích Thủy. Chuyên Húc thổi sáo hòa điệu. Bồn bề im phăng phắc, chỉ có bản hòa tấu rộn ràng, vang vọng. Tiếng sáo bay bổng, phóng khoáng, tiếng đàn trầm ấm, dìu dặt. Một người cởi mở, hào phóng; một người cẩn trọng, tỉ mỉ. Một người vẫy vùng ngang dọc, một người gắn bó không rời, quả là một sự kết hợp ăn ý.

Tiểu Yêu chợt nhớ lại tiếng đàn ngạo nghễ, du dương bay bổng trên hồ
Xích Thủy hôm ấy. Tiếng đàn kiêu hãnh thách thức tiếng sáo, tiếng đàn mạnh mẽ o bế, truy cầu, tiếng đàn phẫn nộ. Không ngờ Hinh Duyệt đã từ bỏ tiếng đàn ấy, và lựa chọn điệu đàn này. Tiểu Yêu thở dài luyến tiếc. Tiếng thở dài của nàng tuy không lớn, nhưng vì Hắc Đế và Hoàng hậu đang hòa tấu, ai nấy đều nín thở lắng nghe, ai nấy đều sợ mình không đủ tỏ ra chuyên tâm, không đủ cung kính thưởng thức tuyệt phẩm. Trong không gian tĩnh mịch ấy, tiếng thở dài của Tiểu Yêu trở nên thật rõ rệt, thật tệ hại, thật bất kính. Cả Chuyên Húc và Hinh Duyệt đều thoáng chau mày, khó chịu, và cùng đưa mắt về phía giàn hoa.

Tiểu Yêu không hề biết rằng nàng đã quá vô ý và thất lễ, nàng thầm tự trách: Mình đúng là kẻ bất cẩn, thật không đủ tư cách tham dự những buổi lễ long trọng thế này. Nàng bước lên trước, cúi người vái chào Chuyên Húc và Hinh Duyệt. Tiểu Yêu vốn định cúi đầu xin lỗi họ, nhưng lúc ngẩng đầu lên, chợt nhớ ra chỉ có Chuyên Húc và Hinh Duyệt thấy rõ gương mặt nàng, Tiểu Yêu liền thay đổi ý định, nàng le lưỡi, làm mặt quỷ chọc Chuyên Húc và Hinh Duyệt. Thái độ bỡn cợt ấy cho thấy, nàng không hề có ý xin lỗi. Hinh Duyệt giật mình, dây đàn đứt lìa, tiếng đàn tắt lặng.

Chuyên Húc nhìn thấy Tiểu Yêu cũng kinh ngạc đến mức quên thổi sáo. Vậy là tiếng đàn tiếng sáo dừng lại vừa khớp nhau, nên không gây nên sự ngạc  nhiên, bất ngờ cho khán thính giả.

Chuyên Húc hỏi:

- Sao muội lại đến đây?

Tiểu Yêu cúi đầu, cung kính thưa:

- Cây đào mà ông ngoại trồng chín sớm, biết Bệ hạ và các vị nương nương đang vui lễ hội, ông sai muội mang đến mời mọi người thưởng thức.

Miêu Phủ bước lại, cung kính dâng lên giỏ đào chín. Quan nội thị đón lấy, cung kính chờ lệnh. Chuyên Húc nói:

- Đây là tấm lòng của ông nội, mọi người hãy nếm thử đi.

Chương trước : 11.1  -- Chương sau: 11.3


1307 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.2
Trường tương tư Trường tương tư
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 11, Dong Hoa, truongtuongtu, thien ha von mot nha, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat