Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1

                         

Chương 11: Người xưa, nay đã khác

(Xem mục lục)

Người ta gỡ bỏ tất cả các vật dụng chuẩn bị cho hôn lễ trong điện Chương
Nga, nơi đây như chưa từng diễn ra sự kiện gì. Không ai nhắc đến Cảnh,
cũng không ai nhắc chuyện Tiểu Yêu mất tích. Tiểu Yêu khôi phục lại nếp
sống trước kia. Cả Hoàng Đế và Chuyên Húc đều tỏ ra như chưa từng có
chuyện gì. Nhưng Tiểu Yêu hiểu rằng, không phải vậy. Vì giờ đây, khi
nàng dõi mắt về phía chân trời, trông ngóng cả ngày, cũng không thấy
Cảnh cưỡi Bạch Hạc từ xa bay lại như trước kia nữa.

Số lượng thị vệ trên Tiểu Nguyệt Đỉnh đã đông hơn trước. Không biết
Chuyên Húc nói gì với Tai Trái mà Tiểu Yêu đi đâu, cậu ta cũng bám theo.
Cậu ta im lìm đến nỗi như không hề tồn tại. Thời gian đầu, những lúc
Tiểu Yêu tưởng rằng cậu ta đã bỏ đi nơi khác, và cất tiếng gọi: “Tai
Trái!” thì hoặc sẽ thấy một cái đầu nhô ra giữa lùm cây, hoặc sẽ nghe
được tiếng đáp lại từ bãi cỏ hoang bên đường, hoặc sẽ thấy tay áo của
cập ta thập thò sau cột nhà. Tai Trái giống như loài thú hoang trong
rừng rậm, rất giỏi ẩn nấp ở mọi nơi mọi lúc.

Tiểu Yêu hỏi thăm Chuyên Húc về tình hình nhà Đồ Sơn. Chuyên Húc nói:

- Khá hỗn loạn. Đồ Sơn Chấn là người thừa kế duy nhất, nhưng các vị
trưởng lão nhà Đồ Sơn đều biết Chấn không phải con ruột của Cảnh. Bọn họ
ai nấy đều nuôi tham vọng, nên giở trò tranh cướp. Trong mắt các dòng họ
lớn thì nhà Đồ Sơn giống như một miếng thịt bự tướng. Ai cũng muốn ngoạm
một miếng. Ai cũng mong nhà Đồ Sơn càng rối loạn càng tốt, do đó bọn họ
không bao giờ bỏ lỡ cơ hội thêm dầu vào lửa.

Chuyên Húc không khi nào chủ động nhắc đến những việc liên quan tới
Cảnh. Nhưng nếu Tiểu Yêu hỏi tới, hắn cũng không né tránh. Thái độ của
hắn rất giống thái độ của người thầy thuốc đối với vết thương của bệnh
nhân. Không để vết thương loét sâu thêm, nhưng cũng không che giấu. Dù
biết Tiểu Yêu rất đau khổ, nhưng hắn sẽ không nề hà làm những việc cần
thiết, nhằm cắt bỏ phần thịt da thối rữa nơi vết thương của nàng. Ví
như, hắn biết Tiểu Yêu không thích người khác nói với nàng rằng Cảnh đã
chết, nhưng khi cần nói, hắn vẫn phải nói.

Tiểu Yêu hỏi Chuyên Húc:

- Huynh có thể can thiệp vào việc nội bộ của nhà Đồ Sơn không?

- Tất nhiên là không. Nhưng liệu mấy dòng họ kia có để yên không? Tất cả
bọn họ đều âm thầm nhúng tay vào việc của nhà Đồ Sơn.

Tiểu Yêu nói:

- Muội còn sống ngày nào, sẽ không để nhà Đồ Sơn sụp đổ ngày ấy.

- Muội định làm gì?

- Tuy Đồ Sơn Chấn không phải con đẻ của Cảnh, nhưng cậu bé đích thị là
huyết mạch nhà Đồ Sơn. Muội nghĩ Lão phu nhân nhà Đồ Sơn sẽ không phản
đối để cậu bé lên làm Tộc trưởng.

Chuyên Húc hỏi:

- Cha mẹ nó đã giết Cảnh, muội không hận sao?

Câu nói của Chuyên Húc như mũi gươm đâm thẳng vào tim Tiểu Yêu, khiến
nàng lặng đi một lúc, mới trả lời:

- Nếu Hầu chưa chết, muội sẽ phanh thây hắn thành nghìn vạn mảnh. Đồ Sơn
Chấn chỉ là đứa trẻ vô tội, nó không làm điều gì sai cả. Cả muội và
huynh từ nhỏ đều không còn cha mẹ, hai chúng ta hiểu rõ nỗi bất hạnh của
trẻ mồ côi. Huống hồ, Đồ Sơn Chấn lại ra đời trong bối cảnh chẳng mấy
tốt đẹp. Đối với nó, chỉ riêng việc tồn tại trên cõi đời này đã chẳng dễ
dàng gì. Nếu nó không lên làm tộc trưởng, chỉ e sẽ có kẻ ra tay trừ bỏ
nó, bởi vì, dù sao nó cũng là người duy nhất đủ tư cách kế thừa ngôi vị
tộc trưởng tộc Đồ Sơn. Muội không muốn một ngày nào đó, khi Cảnh trở về,
sẽ không gặp được cậu bé đó nữa.

Lần này đến lượt câu nói của Tiểu Yêu khiến Chuyên Húc bị kích động
mạnh. Hắn thinh lặng một lát, rồi mỉm cười, bảo:

- Thôi được, vậy ta sẽ để Đồ Sơn Chấn làm tộc trưởng tộc Đồ Sơn.

- Cảm ơn huynh.

Chuyên Húc cốc đầu Tiểu Yêu:

- Khách sáo thế! Muốn đánh đòn à?

Tiểu Yêu xoa đầu, nói:

- Đừng ỷ mình linh lực cao cường mà bắt nạt muội! Muội không thiếu cách
trị huynh đâu.

- Thử xem.

Chuyên Húc thách thức.

Tiểu Yêu ỉu xìu. Những ngày qua, nàng chẳng còn hứng thú với việc điều
chế các loại thuốc mê và thuốc độc.

Chuyên Húc xoa đầu nàng, bảo:

- Đừng giam mình ở Tiểu Nguyệt Đỉnh, muội sẽ sinh bệnh đó.

Tiểu Yêu cũng đã từng vì Cảnh mà đau lòng, nhưng lần đó nàng biết tìm
đến công việc để giải tỏa. Còn lần này, nàng chán chường tất thảy, bỏ
mặc tất thảy.

- Huynh cho cả đám thị vệ kè kè bên muội, không lẽ muội phải dẫn theo
bọn họ ra phố chơi hay sao? Vả lại, có nơi nào quanh đây mà muội chưa
đặt chân đến đâu.

Tiểu Yêu cười buồn:

- Đây chính là khuyết điểm của việc sống quá thọ. Đến một lúc nào đó,
chúng ta sẽ chẳng còn hứng thú với bất cứ điều gì.

Chuyên Húc nói:

- Hay là thế này, muội hãy mở một tiệm thuốc ở Chỉ Ấp, dành thời gian có
ích vào việc chữa bệnh cứu người.

- Huynh đồng ý cho muội chạy qua chạy lại vậy ư? Muội không muốn tiệm
thuốc của muội trở nên nổi tiếng không vì trình độ y thuật của muội mà
vì có cả đám thị vệ vây quanh đâu.

- Tuy không yên tâm để muội chạy tới chạy lui như thế, nhưng ta càng
không yên tâm để tình trạng của muội như hiện nay kéo dài thêm. Về đám
thị vệ đó, ta tất sẽ có cách thu xếp ổn thỏa, muội khỏi lo. Tiểu Yêu,
thời gian rảnh rỗi, hãy tập trung vào việc chữa bệnh. Năm xưa, ai từng
cao giọng bảo rằng, phải theo học nghề y bằng cái tâm của người thầy
thuốc chữa bệnh cứu người?

Tiểu Yêu nhớ lại, Cảnh và nàng từng bàn bạc về việc mở một tiệm thuốc
trong thành Thanh Khâu. Nàng mỉm cười, nói với Chuyên Húc:

- Đồng ý, muội sẽ mở một tiệm thuốc ở Chỉ Ấp.

- Nhân tiện nàng sẽ điều tra xem kẻ nào muốn giết nàng. Nếu suốt ngày
giam mình trên Tiểu Nguyệt Đỉnh, sống trong sự bảo vệ nghiêm ngặt của
đám thị vệ ấy, người khác đừng hòng chạm được vào nàng, đổi lại, nàng
cũng không được tiếp xúc với bất kỳ ai.

Tiểu Yêu mở một tiệm thuốc trong thành Chỉ Ấp bằng tiền tiết kiệm của mình.

Để tiện cho việc đi lại, nàng hóa trang thành nam giới, mặc đồ của nam
giới. Ở tiệm thuốc, ngoài Miêu Phủ và Tai Trái, chỉ có thêm hai chàng
trai được Tiểu Yêu thuê. Tiểu Yêu từng kiểm tra và khẳng định họ là dân
thường, chắc chắn không phải các cao thủ do Chuyên Húc sai phái đến.

Kinh doanh tiệm thuốc không giống những ngành nghề khác, người bệnh rất
quan tâm việc thầy thuốc của tiệm đó có tiếng tăm hay không. Tiểu Yêu
chưa có tiếng, nên tiệm thuốc rất vắng khách. Nhưng Tiểu Yêu không lấy
thế làm phiền, nàng cần mẫn hướng dẫn mấy chàng trai trẻ cách nhận biết
các loại thảo dược, và bắt đầu dạy Miêu Phủ và Tai Trái học chữ.

Miêu Phủ theo hầu Tiểu Yêu đã nhiều năm, nên cũng biết được kha khá chữ.
Những lúc Tiểu Yêu bận rộn với các loại thảo dược, Miêu Phủ sẽ dạy Tai
Trái học chữ. Và, Tiểu Yêu sẽ nghe thấy tiếng nàng ta lanh lảnh rao
giảng. Tai Trái tuy gầy gò, ốm o nhưng rất đáng sợ, lần nào Tiểu Yêu bảo
Miêu Phủ hãy quan tâm, chăm sóc Tai Trái, nàng ta lại giãy nảy lên: Ai
mà dám bắt nạt hắn! Nhưng Miêu Phủ thừa biết, nàng vẫn luôn bắt nạt Tai
Trái.

Y thuật của Tiểu Yêu rất khá, những người chỉ đến khám chữa bệnh một lần
cũng phải tấm tắc khen rằng, thuốc của anh chàng chủ tiệm lúc nào cũng
cười tươi như hoa ấy quả rất công hiệu. Tiền khám chữa bệnh không hề rẻ,
trong khi các loại thảo dược đều là loại thông thường, rất ít đơn thuốc
kê các loại thảo dược quý hiếm. Có điều tiền khám chữa bệnh chỉ phải trả
một lần, còn thuốc thì uống đến khi nào khỏi mới thôi. Thế nên, tính ra
vẫn rẻ. Dần dần, bà con quanh vùng, ai nhức đầu sổ mũi, cảm sốt đều đến
tìm Tiểu Yêu, từ đó, tiệm thuốc của nàng bắt đầu có đồng ra đồng vào.

Tiểu Yêu nói với Tai Trái và Miêu Phủ:

- Cuối cùng ta đã có thể nuôi được hai người.

Miêu Phủ không hiểu vì sao Tiểu Yêu coi trọng việc phải tự mình kiếm
tiền như vậy. Tai Trái thì tươi cười yên lòng, vì từ nay không cần lo
đói bụng nữa. Trong mắt Tai Trái, chỉ những đồng tiền của Tiểu Yêu mới
đáng tin cậy, tiền của người khác đều không đáng tin.

Ngoài nỗi lo đói bụng, Tai Trái còn nỗi lo lớn hơn, đó là sự an toàn của
Tiểu Yêu. Với Tai Trái, mấy tên ám vệ mà Chuyên Húc cử đến đều không
phải “người mình”, và đều không đáng tin. Hắn nói với Tiểu Yêu:

- Vì sao cô không điều tra xem kẻ nào muốn giết cô?

- Tôi vẫn đang tiến hành điều tra.

Tai Trái băn khoăn nhìn nàng, Tiểu Yêu bật cười. Không biết có phải vì
suốt ngày ở cạnh cô gái lí lắc Miêu Phủ, nên biểu cảm trên gương mặt của
Tai Trái cũng ngày càng trở nên phong phú, ngày càng “người” hơn.

Tiểu Yêu nói:

-Kẻ đó muốn giết tôi, có thể vì lợi lộc, hoặc vì căm ghét. Nếu ai đó vô
cùng căm ghét cậu, muốn cậu lập tức biến khỏi thế gian này, nhưng cậu
không những không biến mất, ngược lại, cậu diễu qua diễu lại trước mắt
hắn mỗi ngày, cậu sống vui vẻ, thảnh thơi. Theo cậu, kẻ đó sẽ làm gì?

Tai Trái thủng thẳng đáp:

- Tôi sẽ giết hắn.

Tiểu Yêu chán nản vỗ vai Tai Trái, tự an ủi, không sao, tiếp tục cố
gắng, sớm muộn cũng có ngày Tai Trái bỏ được cái tật xấu hễ mở miệng là
đòi giết người.

Miêu Phủ khinh bỉ nói:

- Kẻ đó ra tay hãm hại tiểu thư nhưng không thành công, nay thấy tiểu
thư bình an trở về, chắc chắn hắn sẽ đứng ngồi không yên và sẽ theo sát
mọi hành động của tiểu thư. Tiểu thư càng vui vẻ, mạnh khỏe, hắn càng
khó chịu, càng sợ hãi, càng căm ghét. Chưa biết chừng hắn sẽ tiếp tục ủ
mưu hãm hại tiểu thư lần nữa. Một khi hắn ra tay, chúng ta sẽ biết hắn
là ai.

Miêu Phủ vênh mặt, cao ngạo nhìn Tai Trái:

- Đây chính là kế sách mà Bệ hạ gọi là “lấy tĩnh chế động”. Kẻ thô lỗ,
man rợ như ngươi, chắc chắn không hiểu nổi đâu.

Tai Trái vẫn như mọi lần, thinh lặng không nói, vẻ mặt vô cảm. Nhưng
Tiểu Yêu tin rằng, Tai Trái hiểu. Từng chứng kiến Tai Trái ra tay tàn
bạo thế nào, vậy mà Miêu Phủ vẫn hung hăng, ngạo mạn trước mặt Tai Trái,
chứng tỏ Miêu Phủ chưa bao giờ xem Tai Trái là quái vật. Tiểu Yêu mỉm
cười, hắng giọng, nói khẽ với Miêu Phủ:

- Ta chưa muốn Bệ hạ biết chuyện này.

Miêu Phủ trầm ngâm một lát, cả quyết nói:

- Nô tỳ hiểu, thưa tiểu thư.

Sau cuộc tranh luận của Tiểu Yêu và Bệ hạ lần trước, Miêu Phủ hiểu rằng,
nàng chỉ có thể trung thành với một người chủ.

Tiểu Yêu vỗ tay, cười, bảo:

- Thôi, ta phải vào việc đây. Chúng ta cùng chờ xem kẻ kia chịu đựng
được đến khi nào.

Một chiều nọ, khi Tiểu Yêu đang khám bệnh thì Phong Long đến. Tiểu Yêu
mỉm cười với hắn, tiếp tục quay sang chuyện trò với bệnh nhân. Miêu Phủ
thay mặt Tiểu Yêu tiếp đón Phong Long. Tai Trái vẫn tỏ ra như không có
gì khác lạ, nhưng hắn lẳng lặng thủ thế để có thể tấn công kẻ địch bất
cứ khi nào.

Phong Long uống hết một bát trà, Tiểu Yêu mới khám bệnh xong. Lúc ra về,
người bệnh vừa đi vừa càu nhàu tiền khám bệnh đắt đỏ. Tiểu Yêu tỏ ra là
người sành sỏi trong kinh doanh, nàng tươi cười, đon đả với khách hàng,
không phản bác, nhưng cũng kiên quyết không giảm giá.

Phong Long lên tiếng:

- Nếu những bệnh nhân này biết thầy thuốc khám chữa bệnh cho họ là một
trong những danh y biên soạn ra “Hoàng Đế ngoại kinh” và “Hoàng Đế nội
kinh”, chắc chắn họ sẽ không than phí khám chữa bệnh đắt đỏ.

Từ khi bộ sách ra đời, tất cả các thầy thuốc trong Đại hoang đều hết lời
ca tụng. Tuy phần đông trong số họ không biết bộ sách đó viết gì, nhưng
họ hiểu rằng, bộ sách đó giá trị hơn hẳn “Thần Nông bản thảo kinh”, là
một bộ sách y dược toàn diện và có thể cứu được rất nhiều mạng người.
Người ta đồn rằng, các danh y tham gia chỉnh lý và biên soạn ra bộ sách
này đều là những bậc danh y với y thuật phi thường, siêu phàm. Đơn thuốc
của họ giá trị nghìn vàng, rất ít người có thể mời họ khám chữa bệnh cho
mình.

Tiểu Yêu nói:

- Bệnh của ông ấy không có gì phức tạp, thầy thuốc nào cũng chữa được
khỏi. Đúng là tiền khám chữa tôi lấy hơi cao. Nếu ông ấy chê đắt thì lần
sau đừng tìm đến chỗ tôi.

Phong Long tò mò hỏi:

- Nếu cô không định làm việc thiện giúp đời, thì hà cớ gì phải mai danh
ẩn tính, và vì sao phải nâng giá khám chữa bệnh lên cao?

Tiểu Yêu đáp chẳng ngại ngần:

- Y thuật của tôi cao minh là thế, nếu lấy rẻ, người ta ùn ùn kéo đến,
thì tôi ứng phó sao nổi. Vả lại, tôi không cần nuôi gia đình, nhưng các
thầy thuốc khác thì có. Tôi không thể vì mục đích từ thiện giúp đời của
mình mà cướp mất kế sinh nhai của người khác. Vậy tốt nhất cứ theo đúng
lệ thường, kinh doanh là kinh doanh, mọi người đều có cơ hội kiếm tiền
ngang nhau, mọi người đều có thể yên tâm với cuộc sống và công việc của
mình.

Phong Long phì cười. Cách nghĩ của Tiểu Yêu không giống bất cứ ai, hắn
không bao giờ nắm bắt được suy nghĩ của nàng. Có lẽ người duy nhất thực
sự hiểu Tiểu Yêu chỉ có Cảnh, tiếc là… Giọng cười của Phong Long chợt
nghẹn đắng. Hắn nói:

- Các vị trưởng lão của nhà Đồ Sơn đã chấp thuận để Đồ Sơn Chấn tiếp
nhận ngôi vị tộc trưởng. Chín vị trưởng lão sẽ dạy dỗ, bồi dưỡng và phò
trợ tân tộc trưởng. Trước khi cậu bé đủ sức cáng đáng trọng trách thì
mọi việc lớn bé trong nhà Đồ Sơn sẽ do các vị trưởng lão nghị bàn và đưa
ra quyết sách. Ta nghĩ, với sự giúp đỡ âm thầm của Bệ hạ, nhà Đồ Sơn
chắc chắn sẽ vượt qua giai đoạn khó khăn, cho đến lúc Đồ Sơn Chấn trưởng
thành.

Tiểu Yêu đã nghe được thông tin này từ Chuyên Húc, nàng không tin Phong
Long đến đây chỉ để nhắc lại chuyện đó. Nàng lặng nhìn hắn.

Phong Long tiếp tục:

- Hôm nay, ta có cuộc hẹn với mấy người bạn họ Thẩm và họ Khương. Trước
kia, ta bảo sao thì họ nghe vậy, bây giờ, ta nói gì họ cũng hùa theo
tung hô ý ta, ta thấy chán, bèn viện cớ, bỏ ngang. Rời khỏi chỗ hẹn, ta
đi lang thang, không định đến đây, nhưng không hiểu vì sao lại rẽ vào.
Ta rất buồn về chuyện của Cảnh.

Tiểu Yêu cụp mắt.

Phong Long nói tiếp:

- Hồi nhỏ cứ ngóng đợi ngày trưởng thành, vì nghĩ rằng trưởng thành đồng
nghĩa với việc được tự do tự tại, được làm rất nhiều việc. Nhưng bây
giờ, ta lại thường nhớ về thuở nhỏ. Thuở ấy, tình cảm giữa Cảnh và Hầu
khiến ta ghen tỵ. Ta và Hầu đều là những tên nhóc hiếu động, nhưng không
bao giờ chơi với nhau. Mỗi khi bị thầy giáo trách mắng, ta đều chui vào
phòng Cảnh, trút giận và thao thao bất tuyệt về hoài bão lớn lao của
mình. Còn cả tay quân sư đeo mặt nạ chó, họ Ly Nhung tên Sưởng ấy nữa,
hắn lúc nào cũng đối đầu với ta. Mỗi lần đi chơi, hễ không có mặt Cảnh
là y rằng bọn ta sẽ đánh lộn… Đám trẻ hồn nhiên vui đùa ngày ấy giờ đã
thành ra thế này. Bây giờ, mỗi khi trò chuyện với ta, Sưởng lúc nào cũng
ngọt nhạt, tươi cười, lễ phép, như thể ta là chủ nhân của hắn vậy. Hầu
chết rồi, Cảnh cũng không còn nữa. Đột nhiên ta nhận ra quanh mình không
còn người bạn nào để tụ hội, để nâng chén say sưa, để trò chuyện dông dài.

Chương trước : 10.11  -- Chương sau: 11.2


1458 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.2

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 10, Dong Hoa, truongtuongtu, thien ha von mot nha, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat