Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8

                         

Chương 10.8 : Đêm ngày nhung nhớ, người đâu thấy

(Xem mục lục)

Nay trưởng tộc Đồ Sơn đã chết, đứa trẻ nối dõi tông đường duy nhất còn rất nhỏ. Cô có khi nào nghĩ rằng, nếu cô chết, họ Đồ Sơn sẽ bị Xích Thủy Phong Long và những dòng họ khác xâu xé? Trước sự cám dỗ của quyền lực và lợi ích, có kẻ sẵn sàng liều mạng đi hành thích nhà vua, chứ giết cô thì nhằm nhò gì? Bây giờ ta thật sự thấy hối hận vì đã để tính mạng của mình gắn liền với tính mạng của một ả yếu đuối ngu ngốc là cô! Thôi thì ta cầu xin cô, trước khi cô bị sự ngu dốt của mình hại chết, hãy mau nghĩ cách giải độc cho hai chúng ta đi!

Tiểu Yêu bước đến mạn thuyền, ngước nhìn biển trời vô tận. Gió biển ào ạt thổi tới, vạt áo cưới rực đỏ, tung bay trong gió. ới bóng hoàng hôn chiều muộn, hình ảnh của nàng nổi bật chói lọi. Sắc đỏ của bộ áo cưới nàng mặc trên người thắm tươi tựa máu huyết con người.

Mặt trời chầm chậm lặn xuống, vầng trăng nhô lên cao, tròn và sáng không kém trăng đêm rằm.

Tiểu Yêu trỏ vầng trăng, nói với Tương Liễu:

- Nhìn kìa!

Tương Liễu lạnh lùng nhìn nàng, chẳng buồn nhúc nhích. Tai Trái ngoảnh đầu lại, ngắm trăng, nhận xét:

- Trăng rất tròn.

Tiểu Yêu phì cười, ngước lên vầng trăng và nói:

- Khi biết Cảnh chọn trăng tròn ddeert tổ chức hôn lễ, tôi rất muốn hỏi chàng vì sao chọn  ngày này, nhưng vì xấu hổ tôi đã không hỏi. Tôi nghĩ  ngày tháng rộng dài, để sau  này thành hôn hỏi cũng được. Lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau cách đây ba mươi hai   , vào đúng Rằm tháng Tư. Chiều hôm ấy, chàng đến Tiểu Nguyệt Đỉnh chào từ biệt tôi, nói là sẽ ra về trước bữa tối. Nhưng ăn tối xong,chàng vẫn nấn ná chưa chịu về. Và khi vầng trăng đã treo chênh chếch trên đỉnh núi, chúng tôi vẫn cùng nhau tản bộ. Trăng đêm đó rất đẹp, tôi nắm tay chàng, muốn ca hát ới trăng cùng chàng. Nhưng chàng không biết nhảy, tôi vừa hát vừa cười chàng vụng về. Trước lúc thúc Bạch Hạc bay đi, chàng trỏ vầng trăng sáng, nói với tôi: “Ngày này tháng sau, dù trăng tròn hay khuyết, đời người hợp rồi tan, ta nguyện cùng nàng, mãi bên nhau, không xa rời”.

Đột nhiên, Tiểu Yêu hướng ra biển cả bao la, cất cao giọng hát:

“Chàng là gió thoảng mặt hồ,
Thiếp là sen nở bên bờ, gió lay.
Gặp nhau tuy chỉ thoáng mây,
Nhưng lòng thương mến kiếp này đã trao.
Chàng là mây trắng trên cao,
Thiếp là trăng tỏ nép vào mây kia.
Yêu nhau thề chẳng xa lìa,
Sắt son gắn bó, sẻ chia ngọt bùi.
Chàng là cây lớn ngất trời,
Dây leo là thiếp, trọn đời quấn quanh.
Sánh đôi như lá với cành,
Tựa nương như thể môi răng cận kề.
Nhân gian vui lắm, buồn ghê,
Đời người tan hợp, chốn về nơi đâu?
Nguyện cùng chàng mãi bên nhau,
Không rời xa, mãi bên nhau, không rời...”

Ánh trăng sáng như dát bạc, trải nỗi bi thương xuống mặt biển rộng. Sóng biển lấp lánh, nhấp nhô. Tiểu Yêu chìa tay về phía vầng trăng, mỉm cười nói:

- Không tìm thấy thi thể của chàng, thì hình ảnh chàng cưỡi Bạch Hạc,
mỉm cười nói với tôi: “Ngày này tháng sau, dù trăng tròn hay khuyết, đời người hợp rồi tan, ta nguyện cùng nàng, mãi bên nhau, không xa rời” sẽ mãi mãi khắc sâu trong tâm trí tôi. Cứ cho là tôi xuẩn ngốc, yếu đuối, nhưng tôi không tin chàng đã chết. Tôi luôn luôn có cảm giác, Rằm tháng sau chàng sẽ quay về.

Tiểu Yêu quay lại, nhìn Tương Liễu, đôi mắt long lanh, sắc lạnh:

- Tương Liễu, hiện tôi vẫn chưa tìm ra cách giải sâu độc. Nguy hiểm luôn rình rập trên Thần Nông Sơn, nhưng thị trấn Thanh Thủy cũng không phải chốn thanh bình. Hai chúng ta, rốt cuộc ai chuốc phiền cho ai, còn chưa biết được. Đừng mất thời gian vào việc trách móc tôi gây phiền toái cho ngài, mà nên tập trung lo cho bản thân mình đi!

Tiểu Yêu bước đến trước mặt Tương Liễu, vén áo, chìa cổ về phía y:

- Hãy tận dụng lúc tôi vẫn có thể tiếp máu cho ngài, mau ỡng thương đi, đừng để tôi phải chịu khổ lây.

Tương Liễu không hề khách khí, y nắm cổ tay Tiểu Yêu và ngoạm thẳng vào
cổ nàng.

Những sau đó, mỗi bình minh và hoàng hôn, Tương Liễu đều uống máu Tiểu Yêu một lần. Có lúc họ nói với nhau đôi ba câu, cũng có lúc không ai nói với ai câu nào. Một người ôm gối ngồi ở mui thuyền, buồn bã nhìn biển lớn, như thể đang chờ đợi. Một người xếp bằng ngồi ở đuôi thuyền, hướng mặt ra biển, mắt nhắm nghiền, trị thương, vẻ mặt không vui cũng không buồn.

Vào một buổi tối ba sau đó, Tương Liễu kết thúc việc trị thương. Y đứng lên, nói với Tai Trái:

- Cảm ơn đã đưa ta về.

Tai Trái hỏi:

- Ngài phải đi rồi?

Tiểu Yêu nghe tiếng liền quay đầu lại, nàng định nói gì đó, nhưng nàng nín thinh.

Tương Liễu đáp:

- mai hai người sẽ gặp được đám
người mà Hắc Đế cử đi tìm Tiểu Yêu.

Y ném về phía Tiểu Yêu một viên ngọc to bằng quả nhãn, rồi nhảy xuống biển.

- Thứ gì vậy?

Tiểu Yêu chạy về phía đuôi thuyền, giơ viên ngọc lên hỏi.

- Bản đồ biển. Nếu cô không thể sống trên Thần Nông Sơn thì hãy ra biển. Đó chỉ là bản đồ của một vùng biển nhỏ, tuy nhiên với năng lực như hiện nay thì chỉ một thời gian ngắn, cô sẽ thông thạo biển lớn như loài cá dưới nước.

Tiểu Yêu chợt nhớ lại, Tương Liễu từng nói, ngoài biển có rất nhiều đảo nhỏ, có những hòn đảo không có lấy một nhành cây ngọn cỏ, nhưng cũng có những hòn đảo đẹp như mơ.

- Tôi cần nó làm  gì kia chứ!

Tiểu Yêu muốn trả lại viên ngọc cho Tương Liễu, nhưng y đã quay người, đạp sóng, lướt về phương Bắc. Dáng vẻ của y mới an nhàn, tự tại   sao, nhưng chỉ lát sau, bóng dáng y đã biến mất giữa màn đêm bao phủ.

Tai Trái thấy Tiểu Yêu đứng ngây ra đó, nhìn chăm chăm về phía Tương Liễu bỏ đi.

Rất lâu sau, nàng mới cúi xuống, cất viên ngọc đi, và nói với Tai Trái:

- Chờ đến mai hãy gọi Miêu Phủ dậy, đừng để cô ấy biết Tương Liễu đã tới đây, cũng đừng cho bất cứ ai biết Tương Liễu đã giết ả yêu quái hải âu đó. Nếu có ai hỏi, cậu hãy trả lời rằng, lúc cậu đưa Miêu Phủ lên thuyền thì phát hiện người mà yêu quái hải âu muốn giết là tôi, cậu liền giết ả và cứu tôi.

Tai Trái gật đầu.

Tiểu Yêu không hề lo lắng Tai Trái sẽ  làm hỏng chuyện, vì nàng biết cậu ta là kẻ đơn giản, chất phác, nhưng cũng rất xảo quyệt và tàn bạo. Không phải cậu ta không biết nói dối, mà vì cậu ta cho rằng không cần thiết phải như vậy.

Say giấc suốt mấy mấy đêm, vết thương trên người Miêu Phủ phục hồi rất nhanh. Thức dậy và biết Tiểu Yêu còn sống, nàng bật khóc nức nở. Tiểu Yêu đang vỗ về an ủi, thì Miêu Phủ chợt trông thấy Tai Trái, nàng ta lập tức thét lên và xông ra.

Tiểu Yêu la lớn:

- Người nhà, người nhà mà!

Không phải không nghe thấy Tiểu Yêu nói gì, nhưng vì quá tức giận Tai Trái, Miêu Phủ không muốn dừng tay lại, nàng tiếp tục tấn công hắn. Tai Trái không hề chống cự, để mặc Miêu Phủ giáng những đòn sấm sét lên người mình. Miêu Phủ vẫn chưa hả lòng hả dạ. Tiểu Yêu buộc phải nghiêm khắc:

- Miêu Phủ! Dừng lại!

Lúc này Miêu Phủ mới chịu dừng tay. Tiểu Yêu nạt nộ:

- Ta đã nói cậu ấy là người nhà kia mà, em  gì thế? Em đấu không lại cậu ấy là vì em kém cỏi, hà cớ gì mà nổi giận muốn giết cậu ta?

Miêu Phủ vừa xấu hổ vừa tức giận lại vừa ấm ức, nước mắt lưng tròng:

- Em đánh hắn không phải vì hắn thắng em… mà vì… hắn coi thường em!

Tai Trái coi thường Miêu Phủ ư? Tiểu Yêu cảm thấy hết sức tò mò, nàng hào hứng hỏi:

- Cậu ta coi thường em thế nào?

Lợi dụng lúc em không thể cử động, hắn hít hà khắp người em.

Tiểu Yêu đã hiểu, nhưng nếu phải giải thích từ đầu chí cuối để Miêu Phủ tường tận thì sẽ chạm đến Bội. Mà nàng thì không muốn nhắc đến Bội, vì thế nàng ra lệnh:

- Tai Trái không cố ý  làm điều đó. Chẳng qua cậu ấy tò mò, muốn phán đoán bằng  khứu giác mà thôi. Không phải cậu ấy khinh thường em đâu. Em không được để bụng chuyện đó. Sau này Tai Trái sẽ  làm việc cho ta, em chớ có bắt nạt cậu ấy!

Nàng mà dám bắt nạt hắn? Miêu Phủ trừng mắt lườm Tai Trái, không thèm nói câu nào. Nàng là ám vệ do Chuyên Húc đào tạo, nàng từng chứng kiến nhiều phương thức giết người, nhưng khi thấy Tai Trái xé nát cặp Thiên mã, nàng không khỏi rùng mình kinh hãi. Nàng tin rằng, lúc giết người, hắn cũng sẽ sử dụng phương thức trực tiếp, máu lạnh như vậy.

Hơn một canh giờ sau, họ gặp chiếc thuyền ra khơi tìm kiếm Tiểu Yêu.

Tiêu Tiêu đứng trên thuyền, trông thấy Tiểu Yêu hoàn toàn mạnh khỏe, không chút trầy xước, nàng lập tức khuỵu gối, ngồi sụp xuống khoang thuyền.

Tiểu Yêu vội chạy lại đỡ nàng. Thấy nàng tiều tụy xanh xao, Tiểu Yêu rất đỗi áy náy:

- Xin lỗi đã làm liên lụy đến cô.

Tiêu Tiêu nói:

- Nô tỳ mệt mỏi cũng đâu có đáng gì. Bệ hạ  ngày đêm lo lắng cho tiểu thư, không ăn không ngủ… Tiểu thư  hãy mau cùng nô tỳ về gặp Bệ hạ.

Tiểu Yêu nói với Tai Trái:

- Tôi phải đi trước, cậu theo thuyền đi sau nhé.

Nàng không quên căn dặn Miêu Phủ:

- Tai Trái là người mới, còn lạ nước lạ cái, em hãy quan tâm đến cậu ấy một chút.

Miêu Phủ trợn mắt:

- Hắn ra đòn rất tàn độc, ai mà dám động vào hắn.

Tiểu Yêu biết nàng ta chỉ ác khẩu vậy thôi, nàng tươi cười xoa đầu Miêu Phủ, rồi quay sang nói với Tai Trái:

- Miêu Phủ tuy ác khẩu nhưng bụng dạ lương thiện, cậu mặc cô ấy, đừng chấp nhặt, cứ theo sát cô ấy là được.

Tiêu Tiêu thúc tọa kỵ, đưa Tiểu Yêu về gặp Hắc Đế.

Bay được nửa thì nàng trông thấy một hòn đảo nhỏ. Đó chính là hòn đảo mà hôm đó nàng và Miêu Phủ đã cho Thiên mã dừng lại ở đó.

Xác của cặp Thiên mã vương vãi trên đám cỏ hoang, máu tươi khô lại thành vệt thẫm đỏ. Ai đó đang ngồi giữa đám máu khô, thẫn thờ nhìn biển ra biển rộng vô tận. Y phục của người đó nhàu nhĩ, bụi cát, lá cỏ bám đầy. Đầu tóc rối bù, râu ria lởm chởm, Tiểu Yêu không nhận ra đó là ai.

Nàng ngạc nhiên bước lại gần, rồi sững sờ gọi:

- Chuyên Húc, là huynh ư?

Chuyên Húc chầm chậm quay đầu lại, trông thấy Tiểu Yêu, ánh mắt hắn sáng lên, nhưng vẻ mặt đầy bối rối, nghi hoặc:

- Tiểu Yêu, là muội ư?

Tiểu Yêu bước lại, ngồi xuống, vuốt ve mái tóc tơi bời của hắn, nói:

- Muội đây! Trời đất, sao huynh ra nông nỗi này?

- Không phải ta đang mơ ư?

Đôi mắt Chuyên Húc trũng sâu, rõ ràng hắn đã nhiều đêm không ngủ.

Tiểu Yêu xót xa, ôm chầm lấy hắn:

- Không đâu! Xin lỗi. Muội xin lỗi! Muội sai rồi, sai rồi…

Lúc này Chuyên Húc mới dám tin Tiểu Yêu đã thực sự trở về với hắn. Niềm vui vô bờ trào dâng, nhưng không thể át nổi nỗi sợ hãi. Hắn ôm riết Tiểu Yêu vào lòng như muốn khóa chặt nàng bên hắn, không bao giờ để mất nàng nữa:

- Cuối cùng muội đã trở về! Mấy trăm năm qua ta không biết sợ hãi là gì, nhưng mấy nay, ta thực sự rất sợ hãi.

Tiểu Yêu ngả đầu vào vai Chuyên Húc, nước mắt lăn dài:

- Xin lỗi, muội đã sai.

Chuyên Húc nói:

- Không phải lỗi của muội, là do ta bất cẩn.

Chương trước : 10.7  -- Chương sau: 10.9


1210 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5
Trường tương tư Trường tương tư
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 10, Dong Hoa, truongtuongtu, thien ha von mot nha, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat