Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.7

                         

Chương 10.7 : Đêm ngày nhung nhớ, người đâu thấy

(Xem mục lục)

- Người đó không còn nữa, cô sẽ nhớ chứ?

Tiểu Yêu đáp:

- Nhớ.

Tai Trái mỉm cười, nói với nàng:

- Tôi rất vui.

Tiểu Yêu lườm Tương Liễu:

- Cậu không phải anh ta,  sao cậu biết anh ta có bận tâm đến việc người khác nhớ mình hay không? Anh ta chẳng buồn quan tâm đến điều đó đâu!

Tai Trái tỏ ra rất nghiêm túc, nhưng hắn không biết nói lời hay ý đẹp, hắn chỉ biết bày tỏ sự xúc động:

- Tôi biết. Chúng tôi không sợ chết, chúng tôi không sợ bất cứ điều gì, nhưng chúng tôi sợ bóng tối. Nếu tôi chết mà có người nhớ đến tôi…

Tai Trái nắm chặt nắm đấm, đập binh binh vào ngực mình:

- Thì chỗ này sẽ không tối tăm nữa, sẽ rất sáng! Rất vui!

Tiểu Yêu hỏi Tương Liễu:

- Cậu ta nói đúng không?

Tương Liễu nhìn Tiểu Yêu như cười như không, hờ hững hỏi:

- Cô tin lời cậu ta nói thật à? Nếu vậy ta không ý kiến.

- Tôi bị điên mới tin!

Tiểu Yêu bật cười ha hả, nàng muốn dùng tiếng cười xua đi bầu không khí kỳ quặc này. Nàng nói với Tai Trái:

- Cậu biết chèo thuyền không? Nếu biết thì hãy đưa chúng tôi vào đất liền.

- Tôi biết.

Tai Trái đứng lên, cầm lấy mái chèo, dong thuyền về phía đất liền.

Tiểu Yêu đến bên Tương Liễu, nói:

- Ít cũng phải bốn, năm mới thấy được đất liền, trên biển chỉ có duy nhất chiếc thuyền của chúng ta, nên rất an toàn, ngài có thể ỡng thương được đó.

Tương Liễu ngước nhìn biển rộng muôn trùng, lặng thinh không nói.

Tiểu Yêu cứ ngỡ y không đồng ý, nhưng y bảo:

- Cũng được.

Tương Liễu trỏ Tai Trái và nói:

- Sau khi về đến đất liền, cô định thế nào? Mặc cậu ta quay lại đời sống đâm thuế giết mướn? Mặc cậu ta trở thành tên lưu manh đích thực hoặc sẽ bị giết.

Tai của Tai Trái rất thính, nghe thấy lời Tương Liễu, cậu ta tức giận phản bác:

- Tôi sẽ được ăn no.

Tiểu Yêu tươi cười nhìn Tai Trái:

- Cậu làm việc được cho Hải âu thì cũng có thể  làm  việc cho tôi, đúng không? Tôi cũng có thể cho cậu ăn no.

Tai Trái vui vẻ đáp:

- Được, tôi sẽ giết người giúp cô.

Tiểu Yêu thấy mồ hôi lấm tấm trên trán, nàng cười gượng:

- Tôi không muốn cậu giúp tôi giết người.

- Tôi chỉ biết giết người.

Vẻ mặt Tai Trái rất bình thản, nhưng ánh mắt hắn lộ rõ vẻ buồn bã, hoang mang. Kể từ lúc biết ghi nhớ mọi điều, hắn đã là một nô lệ, kỹ năng duy nhất mà hắn biết là giết người.

Tiểu Yêu thôi cười đùa, nàng lặng lẽ suy ngẫm một lát, rồi chân thành nói:

- Tôi mời cậu
 thị vệ cho tôi. Cậu không cần đi giết người, nhưng nếu có kẻ muốn giết tôi, cậu phải giúp tôi giết kẻ đó, được không?

Tai Trái nhìn Tiểu Yêu chăm chăm, hình như hắn đang suy xét xem Tiểu Yêu thật sự cần người bảo vệ, hay nàng chỉ thương hại hắn.

Tiểu Yêu nói tiếp:

- Tôi không thương hại cậu đâu, tôi cần cậu thật đó. Cậu cũng thấy rồi đấy, có người muốn giết tôi. Tôi không có thị vệ riêng, Miêu Phủ là do Chuyên Húc cử theo bảo vệ tôi, nhưng cô ấy đánh không lại cậu. Cậu rất giỏi, nếu cậu nhận lời bảo vệ tôi, thì tôi được lợi rất nhiều.

Ánh mắt Tai Trái lấp lánh ngời ngời, rõ ràng hắn rất vui, hắn đáp:

- Tôi đồng ý! Tôi đồng ý làm thị vệ của cô!

Tiểu Yêu nói:

- Vậy chúng ta quyết định như thế nhé. Sau này cậu chịu trách nhiệm bảo vệ tôi, tôi lo cho cậu được ăn no mặc ấm. Ngoài ra, tôi còn tìm vợ cho cậu nữa.

Gương mặt hốc hác của Tai Trái bỗng nhiên đỏ như gấc chín. Hắn mím chặt môi, tập trung vào việc chèo thuyền, xấu hổ không dám nhìn Tiểu Yêu và Tương Liễu.

Tiểu Yêu mỉm cười, dịu dàng nhìn cậu ta, cảm xúc trong lòng nàng lúc này thật phức tạp.

Phải chăng nhiều năm trước Tương Liễu cũng như vậy? Bề ngoài tỏ ra hung hãn, độc ác, kỳ thực rất đỗi chất phác, hiền lành, đơn giản. Nếu khi ấy nàng gặp Tương Liễu, phải chăng Tương Liễu cũng sẽ tìm được một cô gái mà hắn đem lòng yêu thương? Hắn sẽ đưa cô ấy đến tiệm nước hoa của yêu quái hoa, rồi tới cửa hàng ăn uống nằm sâu trong ngõ vắng… Tiểu Yêu bất giác đưa mắt nhìn Tương Liễu. Y đứng chếch nghiêng, hướng mắt ra biển xanh thăm thẳm, khóe môi thấp thoáng một nụ cười hiền hòa. Nhờ có nụ cười và vành môi cong ấy, gương mặt hoàn hảo của hắn lúc nhìn nghiêng không còn vẻ lạnh lùng, băng giá như mọi khi, mà trở nên ấm áp, thân thiện hơn.

Tiểu Yêu ngẩn ngơ ngắm nhìn một lúc mới cụp mắt xuống, thôi không nghĩ ngợi vẩn vơ. Nàng vào buồng thăm Miêu Phủ, cho nàng ta ăn và uống thuốc. Sau đó mới trở ra khoang thuyền.

Tiểu Yêu tìm cho mình một góc nhỏ, ngắm nhìn nền trời xanh thẳm, lắng nghe tiếng chim biển rộn ràng, rồi nàng chìm dần vào giấc ngủ.

Giọng nói của Tương Liễu đột nhiên vang lên:

- Theo suy đoán của cô thì kẻ muốn giết cô là kẻ nào?

Tiểu Yêu từ từ mở mắt, nàng đáp:

- Giọng nói trong ngọc vọng âm không có gì để bàn, vì có rất nhiều người từng nghe Cảnh nói chuyện, bắt chước giọng nói của chàng không phải việc gì khó khăn. Nhưng những người nghe được bài ca dao trên mảnh vải không nhiều. Ngoài người hầu của Cảnh, thị nữ của tôi, thì chỉ còn Phong Long, Hinh Duyệt. Ngay cả Chuyên Húc cũng chưa từng nghe tôi hát bài ca đó.

Thị nữ của tôi thì không thể nào. Tôi cũng tin không phải mấy người hầu của Cảnh. Vậy chỉ còn Phong Long và Hinh Duyệt. Chỉ có họ mới dám   chuyện này, và cũng chỉ có họ mới trả cho Hải âu món tiền lớn đến vậy.

- Xích Thủy Phong Long, Thần Nông Hinh Duyệt?

- Đúng vậy. Nhưng tôi không hiểu lí do vì sao. Ân oán duy nhất giữa tôi và họ là lần hủy hôn ấy, nhưng chuyện đó đã xảy ra rất lâu rồi kia mà. Tôi thấy Phong Long đã hoàn toàn quên chuyện đó. Còn Hinh Duyệt, đúng là tôi chưa bao giờ chịu lấy lòng cô ấy. Nhưng ngoài chuyện của Phong Long, tôi chưa bao giờ điều gì có lỗi với cô ấy. Dù cô ấy có ghét tôi, cũng không đến nỗi muốn giết tôi.

Tiểu Yêu cười, xua tay, như thể muốn xua đuổi loài ruồi nhặng đáng ghét:

- Thôi thôi, không nghĩ đến nữa.

Thái độ của Tiểu Yêu cho thấy, nàng hoàn toàn không cho rằng một tộc trưởng kiêm đại tướng quân và một bà Hoàng hậu có gì đáng phải đề phòng. Phong Long và Hinh Duyệt không phải người bình thường. Bọn họ đã ra tay một lần thì tất sẽ có lần thứ hai. Và lần tới  chắn nàng sẽ không gặp may như lần này. Tai Trái không đồng tình, xen vào:

- Nên giết bọn họ.

Tiểu Yêu phì cười, nói với hắn:

- Đâu phải là thú hoang trong rừng mà hễ thấy nguy hiểm là phải trừ khử.

Hiên Viên vừa hợp nhất, cục diện chưa hoàn toàn ổn định, thân phận của Phong Long và Hinh Duyệt lại rất đặc biệt. Chuyên Húc đang nỗ lực hết sức để dung hòa các dòng họ, gây dựng bầu không khí hòa bình. Tiểu Yêu không muốn vì mình mà Chuyên Húc phải đau đầu, càng không muốn vì mình mà gây nên xung đột, thậm chí là chiến tranh giữa các dòng họ.

Chiếc thuyền lao vút về phía Tây, từng đàn hải âu màu trắng lúc thì bay vút lên bầu trời xanh biếc, lúc lại nhao xuống biển lớn thăm thẳm. Tương Liễu ngắm đàn hải âu, từ tốn nói:

- Văn Tiểu Lục mà ta quen có rất nhiều khuyết điểm, nhưng không bao giờ chấp nhận số phận, hắn cũng không ngu si xuẩn ngốc. Có phải những năm qua Đồ Sơn Cảnh chăm sóc cô quá mức chu đáo, nên sau khi hắn chết, cô liền quên hết mọi kỹ năng sinh tồn?

Tiểu Yêu rất ghét ai đó nhắc đến việc Cảnh đã chết, nàng trừng mắt nhìn
Tương Liễu.

Tương Liễu khinh khỉnh nhìn lại nàng, mỉa mai:

- Ta nói sai gì sao? Cô không sống trong rừng sâu núi cao, nhưng Thần Nông Sơn còn nguy hiểm gấp vạn rừng sâu núi cao. Mãnh thú trong rừng sâu cùng lắm chỉ ăn thịt cô thôi, còn trên Thần Nông Sơn, sống chết không còn là chuyện của cá nhân cô. Nếu lần này cô chết, sẽ có bao nhiều người phải chết theo cô? Xích Thủy Phong Long đã phá vỡ thế cân bằng duy trì suốt mấy vạn năm của bốn gia tộc lớn.

Chương trước : 10.6  -- Chương sau: 10.8


1326 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.10 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.10
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 11.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 11.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.2

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 10, Dong Hoa, truongtuongtu, thien ha von mot nha, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat