Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.3

                         

Chương 10.3 : Đêm ngày nhung nhớ, người đâu thấy

(Xem mục lục)


Quan tài pha lê chìm xuống đáy biển.

Tiểu Yêu cảm thấy ngột ngạt, khó thở. Nhưng khi nước biển ngấm vào bên trong quan tài, thấm vào mũi nàng, nàng cảm thấy rất dễ chịu. Nàng như con cá mắc cạn, nay được trở về với biển lớn. Tiểu Yêu cười buồn, kế hoạch của bọn chúng rất hoàn hảo: Tìm vùng biển sâu nhất, không khiến nàng đổ máu, thậm chí không ra tay giết nàng, ngay cả chiếc áo tím hung thủ mặc trên người cũng bị thiêu hủy. Bọn chúng không để lại bất cứ dấu vết nào. Nhưng điều duy nhất khiến kế hoạch của bọn chúng trở nên không hoàn hảo đó là: Chúng không biết rằng nàng không thể bị chết chìm.

Rượu Ngọc Hồng Thảo khiến đầu óc Tiểu Yêu choáng váng, nàng không nghĩ ngợi được gì. Lúc chìm xuống nước, nàng tin rằng mình sắp chết. Nàng quyết định đón nhận cái chết bằng một tâm thế hết sức bình tĩnh. Nhưng đột nhiên nàng phát hiện ra mình không dễ chết như thế. Giống như một người lao mình xuống vực thẳm, ngỡ rằng sẽ tan xương nát thịt, nhưng vực thẳm ấy không có đáy, người đó cứ rơi mãi, rơi mãi… không thấy nơi bắt đầu, cũng không thấy điểm tận cùng, cứ thế kẹt ở khoảng giữa trong nỗi đau khổ vô hạn.

Nằm trong quan tài pha lê, Tiểu Yêu nhìn ra xung quanh, thấy từng đàn cá bơi qua bơi lại. Đàn cá gồm những con cá đỏ và đen xen kẽ vây quay cỗ quan tài, tò mò nhìn nàng. Tiểu Yêu đột nhiên gõ tay vào thành quan tài,  hỏi:

- Các ngươi có trông thấy Cảnh không?

Đàn cá giật mình, tá hỏa giãn ra xung quanh.

Tiểu Yêu đành nằm xuống, nghĩ ngợi vẩn vơ.

Bóng chiều đổ về Tây, trời tối dần, nước biển thẫm lại, biến thành một vùng u tối, đặc quánh.

Rất nhiều loài cá có thể phát sáng trong đêm, chúng nhấp nháy bơi qua bơi lại. Ngoài ra còn có những loài phù du giống hệt loài đom đóm trên cạn, nhấp nháy thứ ánh sáng xanh lam, bồng bềnh trôi trong lòng biển.  “Bầu trời” đêm ới biển rực rỡ, xán lạn hơn nhiều bầu trời ngàn sao trên kia, bởi nó giống những cơn mưa sao băng đa sắc màu.

Không biết Tiêu Tiêu đã đến chưa? Có phải Chuyên Húc đang nóng lòng tìm kiếm nàng? Miêu Phủ hẳn là đang khóc lóc. Tiểu Yêu chợt nghĩ tới điều này: Nếu không tìm thấy nàng, rất có thể Chuyên Húc sẽ nổi trận lôi đình mà chém đầu Miêu Phủ. Nghĩ vậy, Tiểu Yêu không dám thảnh thơi nằm đó ngắm mưa sao băng ới lòng biển nữa. Nàng ra sức đẩy nắp quan tài, nhưng không ăn thua.

Tiểu Yêu vừa đạp vừa đẩy, mãi cho đến khi kiệt sức, nắp quan tài vẫn trơ cứng, không suy suyển. Vất vả một hồi, nàng bỗng thấy đói bụng, Tiểu Yêu buồn bực nhìn nắp quan tài, vậy là kế hoạch giết người của bọn chúng vẫn rất hoàn hảo. Nàng có thể không chết đuối, nhưng chắn nàng sẽ chết đói.

Tiểu Yêu lo cho Miêu Phủ, nên chỉ nghỉ ngơi một lát, lại tiếp tục ra sức phá nắp quan tài.

Đang đạp binh binh, bỗng Tiểu Yêu linh cảm có nguy hiểm, bản năng mách bảo nàng, phải lập tức thoát thân!

Nàng nhìn ra xung quanh, các loài cá đã trốn biệt từ khi nào. Biển cả lung linh sắc màu khi nãy nay chỉ còn là một màn đêm tăm tối, mịt mùng. Tiểu Yêu có cảm giác biển lớn đang rùng mình rung chuyển. Nàng chợt nhớ, hôm đó ả hải âu bảo rằng, vùng biển này rất đáng sợ. Trong đầu nàng chợt vang lên câu nói của Tương Liễu, y kể, sau khi trốn khỏi đấu trường nô lệ, y đã suýt chết trong vùng nước xoáy ngoài biển. Tuy khi đó Tương Liễu chưa mạnh như bây giờ, nhưng hắn là yêu quái biển, vực xoáy ấy phải đáng sợ nhường nào mới có thể khiến hắn suýt mất mạng như vậy.

Tiểu Yêu chưa từng gặp phải xoáy nước trên biển, nàng tưởng tượng nó giống những cơn lốc xoáy trên cạn, cuốn theo và phá nát mọi thứ nó đi qua. Thì ra, đây mới là nguyên nhân vì sao yêu quái hải âu bảo rằng, sẽ khiến nàng “biến mất vĩnh viễn, triệt để”. Và đây mới là điều khiến nàng không thể lưu lại dù chỉ một cọng tóc!

Tiểu Yêu gạn hết sức bình sinh đạp nắp quan tài, nàng muốn thoát khỏi đây trước khi xoáy nước ập đến. Nhưng nắp quan tài rất chặt, nàng không thể khiến nó suy suyển một phân. Bây giờ nàng mới hiểu, vì sao ả yêu quái phải bỏ nàng vào cỗ quan tài này.

Biển đêm tối tăm, đặc quách, sóng biển bắt đầu gầm gào, cuồn cuộn, cỗ quan tài pha lê bị cuốn theo sóng nước. Tiểu Yêu không kịp trở tay, nàng hết va sang trái lại lộn sang phải, hoa mắt chóng mặt, quay cuồng điên đảo.

Nàng nghe thấy tiếng cỗ quan tài kêu răng rắc, có lẽ nó bị xoáy nước ép cho biến dạng và vỡ nứt. Lúc này, Tiểu Yêu lại khẩn cầu sao cho cỗ quan tài càng kín, càng càng tốt. Nếu xoáy nước có thể khiến một vật cứng như cỗ quan  tài pha lê vỡ tan, thì chắn khi thoát ra ngoài, nàng sẽ bị xoáy nước xé nát tan thành.

Xoáy nước càng lúc càng hung tợn, vòng xoáy càng lúc càng điên cuồng, bỗng rầm một tiếng, cỗ quan tài pha lê vỡ tan. Tiểu Yêu thét lên, nhắm chặt mắt lại, nhưng nàng không cảm thấy cơn đau đớn khủng khiếp khi cơ thể bị vằm nát như dự đoán.

Nàng chầm chậm mở mắt, giữa cảnh đất trời quay cuồng, đảo lộn, nàng nhìn thấy Tương Liễu trong bộ y phục màu trắng, sừng sững trước mặt nàng. Mái tóc bạch kim tung bay lồng lộng, giống hệt đôi cánh của một loài chim khổng lồ, dịu dàng che chắn cho nàng, gồng mình chống chọi với sức mạnh hủy diệt khiếp sợ của vực xoáy.

Tiểu Yêu như ngây như mộng, trân trân nhìn Tương Liễu.

Tương Liễu khẽ chau mày, rõ ràng hắn không thể tỏ ra thoải mái, dễ chịu khi đứng giữa vực xoáy kinh hoàng ấy. Huống hồ, y đang bị xoáy nước cuốn vào giữa với tốc độc chóng mặt. Nếu bị cuốn vào vùng trung tâm xoáy nước, Tương Liễu chắn cũng sẽ tan xác.

Y đặt tay lên mắt Tiểu Yêu, muốn nàng nhắm mắt lại. Trong đầu nàng chợt vang lên giọng nói của y:

- Ta phải hiện nguyên hình mới đưa cô thoát khỏi đây, vì vậy, đừng có nhìn!

Tiểu Yêu gật đầu. Nàng cảm thấy một luồng sức mạnh rung chuyển kinh thiên động địa đang xé rách xoáy nước, tạo một khe hở nhỏ.

Tiểu Yêu có cảm giác họ đang thoát thân, và nguy hiểm đã biến mất. Đột nhiên nàng thấy vô cùng tò mò, nàng muốn mở mắt nhìn hình hài yêu quái của Tương Liễu. Do dự một lát, nàng tự nhủ: Chỉ một nhìn một thoáng  thôi, và nàng liền mở mắt…

Mây đen tầng tầng lớp lớp hệt như cả một dải núi non trùng điệp sắp đổ ập xuống đầu họ. Giữa trận cuồng phong dữ dội, yêu quái biển chín đầu trắng tinh, trong suốt đang quần đảo, chống chọi với lốc xoáy. Biển cả gầm gào giận dữ, muốn xé xác họ, yêu quái chín đầu không hề tỏ ra sợ hãi, y bình thản nghênh tiếp mọi ngón đòn của biển cả. Từng cột sóng cao ngất ập xuống đầu yêu quái, chừng như muốn nhấn chìm y, muốn y khiếp sợ.
Sóng nước tựa như những mũi kiếm sắc nhọn đâm thẳng vào màn mây, như muốn chặt đứt đầu yêu quái. Đó là cuộc đối đầu giữa kẻ mạnh nhất và trời đất. Mọi chiêu trò, mọi kỹ xảo đều trở nên vô nghĩa trong cuộc đấu ấy. Chỉ thuần túy là sức mạnh đấu với sức mạnh, cuộc đụng độ ấy khiến trời đất đổi màu, nhật nguyệt biến sắc.

Giữa gió lốc mây cuộn, sóng nước nghìn trùng, Tương Liễu chợt nhận ra hành động của Tiểu Yêu. Một chiếc đầu yêu quái quắc mắt nhìn nàng.  Tiểu Yêu lập tức nhắm chặt mắt lại, tim đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì quá đỗi kinh ngạc. Giống như một người chưa bao giờ ra biển, lần đầu chứng kiến cảnh biển động dữ dội, hay như một người chưa bao giờ thấy núi cao, lần đầu chứng kiến cảnh núi lửa phun trào. Cảm nhận của họ khi ấy không phải là cảnh tượng đó đẹp hay xấu, mà là lòng kính phục và sợ hãi trước sức mạnh vô biên ấy.

- Ta đã bảo cô hãy nhắm mắt lại.

Giọng nói lạnh lùng của Tương Liễu vang lên.

Tiểu Yêu mở mắt thì thấy họ đang ở trên một hoang đảo. Y phục tả tơi, vết thương dày đặc trên mặt trên cổ, trông Tương Liễu thật thê thảm.

Tiểu Yêu ráng nở nụ cười, cố tỏ vẻ bình tĩnh:

- Vì tôi quá tò mò không biết chín cái đầu thì trông chúng sẽ thế nào.

- Giờ thì cô biết rồi đó.

Tương Liễu quay lưng bỏ đi.

- Tương Liễu… Tương Liễu…

Sợ y sẽ biến mất ngay tức khắc, Tiểu Yêu hốt hoảng, lao tới giữ y lại. Tương Liễu không hề né tránh, y nằm trọn trong vòng tay Tiểu Yêu. Có lẽ vì quá mệt, không đứng vững, cú va của Tiểu Yêu khiến cả y và nàng cùng đổ người xuống bãi cát.

Tiểu Yêu kinh hãi hỏi:

- Ngài bị thương nặng?

Tương Liễu đẩy mạnh Tiểu Yêu, muốn chìm xuống nước cùng thủy triều.

Tiểu Yêu ra sức xiết chặt, không cho y đi:

- Tôi xin lỗi! Tôi đã hứa không hé mắt nhìn nhưng đã không giữ lời. Tôi… tôi… Tôi thừa nhận mình quá tò mò, thật bỉ ổi! Tôi muốn biết hình hài thực sự của ngài ra sao. Tôi sai rồi, tôi đã sai…

Sóng biển ào ạt xô bờ, và lại nhanh chóng rút xuống, hai người lúc thì dầm mình trong sóng biển, lúc lại phơi thân trên bãi cát. Giọng nói của Tiểu Yêu có lúc rõ ràng, có lúc mơ hồ. Không biết Tương Liễu nghe được bao nhiêu, điều khẳng định duy nhất là y không chấp nhận lời xin lỗi của nàng. Y đẩy nàng ra hết lần này đến lần khác.

Ở lần vùng thoát tiếp theo, Tương Liễu tiếp tục đẩy Tiểu Yêu, nàng rối trí, túm lấy chân y, chồm lên, đè y xuống đất. Tương Liễu đã không còn sức để đẩy Tiểu Yêu, nhưng y vẫn cố sức giãy giụa như một chú nhóc cứng đầu, cứng cổ.

Nước biển xuất hiện những vệt máu, hẳn vết thương của Tương Liễu đã toác miệng. Tiểu Yêu van nài:

- Tôi đã sai, tôi sai rồi! Ngài muốn đánh muốn trừng phạt thế nào cũng được! Nhưng xin ngài hãy nằm yên, đừng cử động!

Tương Liễu quát:

- Buông ra!

- Không buông! Trừ phi ngài hứa không bỏ đi!

Tương Liễu nổi giận, thò răng nanh ra dọa:

- Đừng ép ta ăn thịt cô!

- Ngài muốn thì cứ việc!

Tương Liễu thình lình kéo rê Tiểu Yêu về phía mình, không nói không rằng, ngoạm thẳng vào cổ nàng. Tiểu Yêu đau đớn đến nỗi toàn thân run lên, nhưng nàng kiên quyết không buông tay, trái lại, nàng thả lỏng cơ thể, phối hợp nhịp nhàng với động tác của Tương Liễu.

Tương Liễu như người lữ hành khát cháy giữa sa mạc, ừng ực tu từng ngụm lớn máu huyết. Tiểu Yêu tựa vào vai y, nhắm mắt, cảm nhận nước thủy triều dâng lên rồi lại rút xuống.

Không biết bao lâu sau Tương Liễu mới ngừng lại. Tiểu Yêu mơ màng mở mắt:

- Ngài cứ việc uống tiếp, tôi không sao đâu.

Tương Liễu ngước nhìn bầu trời đầy sao trên cao, mơ hồ hỏi:

- Cô không sợ ư? Cô nên biết yêu quái mãi mãi là yêu quái, khi bị trọng thương, yêu quái sẽ mất đi lý trí, bản năng sẽ trỗi dậy. Rất có thể tôi sẽ uống cạn máu huyết của cô và cô sẽ thành xác khô đó.

Tiểu Yêu chạm khẽ vào khóe môi còn vương vết máu của Tương Liễu, dịu dàng bảo:

- Ngài đang sợ hãi thì có!

Tương Liễu cười khẩy:

chương trước : 10.2  -- Chương sau: 10.4


1262 view
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.6

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 9, Dong Hoa, truongtuongtu, thien ha von mot nha, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat