Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2

                         

Chương 10.2 : Đêm ngày nhung nhớ, người đâu thấy

(Xem mục lục)

Tiểu Yêu trỏ tay về phía Đông:

- Đằng kia, đằng kia!

Giữa biển trời mênh mông, xanh thăm thẳm, một chiếc thuyền với cột buồm màu trắng đang xé gió lướt tới, trên cánh buồm có hình cáo chín đuôi tuyệt đẹp.

Tiểu Yêu nói:

- Ta sẽ đến đó xem sao, em nấp ở đây chờ ta.

Miêu Phủ không chịu:

- Không! Em phải đi cùng tiểu thư.

- Vậy ai sẽ trông chừng lũ ngựa? Để chúng chạy mất, mà gặp nguy hiểm, thì lấy gì thoát thân?

Không biết trả lời thế nào, ngẫm nghĩ một lát, Miêu Phủ nói:

- Tiêu Tiêu chắn sẽ đuổi kịp, bọn họ linh lực cao cường, tọa kỵ bay rất nhanh, có lẽ chỉ hai, ba canh giờ là đến. Chi bằng chờ bọn họ tới rồi tính tiếp.

- Chúng ta có thể chờ, nhưng Cảnh thì không.

Tiểu Yêu tháo viên ngư đan tím đeo trên cổ, đung đưa trước mặt Miêu Phủ:

- Ta sẽ bơi ới biển, thăm dò tình hình. Nếu gặp nguy hiểm, sẽ lặn sâu xuống đáy, bọn họ không 
gì được ta đâu. Đưa em đi cùng sẽ chỉ thêm vướng chân vướng tay. Vả lại, em ở đây, ta còn có người tiếp sức, tiến thoái ổn cả. Nếu xảy ra chuyện, em có thể đi báo với Tiêu Tiêu, cũng có thể tìm quân
đội Hiên Viên đóng quân ở gần đây đến ứng cứu.

Miêu Phủ không thể không thừa nhận Tiểu Yêu nói rất có lý. Nàng ủ dột bảo:

- Vậy chị hãy đi thật nhanh. Chỉ thăm dò qua loa thôi, bất kể trên thuyền đó có gì, chị cũng phải quay về bàn bạc với em trước.

- Ừ.

Lợi dụng tảng đá che chắn, Tiểu Yêu chầm chậm trườn xuống biển.

Thực ra Tiểu Yêu không cần ngư đan vẫn có thể bơi ới nước như thường. Nhưng nàng không muốn người khác phát hiện ra điểm khác lạ trong cơ thể nàng, hơn nữa đây là món quà Cảnh tặng nàng, nàng muốn mang theo bên mình mọi nơi mọi lúc. Ngậm ngư đan tím trong miệng, Tiểu Yêu thấy lòng chua xót vô hạn, nàng khẩn cầu tha thiết: Ông trời, dù ông đày đọa Cảnh tàn khốc ra sao, ông có thể khiến chàng trọng thương hoặc tàn phế, nhưng xin ông hãy để chàng được sống.

Tiểu Yêu lặng lẽ tiếp cận chiếc thuyền nọ. Khi nàng vẫn đang băn khoăn không biết nên lên thuyền hay thăm dò ới nước, thì một thiếu nữ áo tím nằm bò bên mạn thuyền, thò đầu xuống bảo:

- Muốn gặp Đồ Sơn Cảnh thì lên đây.

Tiểu Yêu trồi lên mặt nước, nhả ngư đan tím ra và hỏi:

- Dựa vào đâu để ta tin cô sẽ cho ta gặp Cảnh?

Cô gái áo tím xé một mảnh vải lụa trong vạt áo, ném về phía Tiểu Yêu. Tiểu Yêu đón lấy, và nhận ra nét chữ của Cảnh:

“Chàng là gió thoảng mặt hồ,
Thiếp là sen nở bên bờ, gió lay.
Gặp nhau tuy chỉ thoáng mây,
Nhưng lòng thương mến kiếp này đã trao.
Chàng là mây trắng trên cao,
Thiếp là trăng tỏ nép vào mây kia.
Yêu nhau thề chẳng xa lìa,
Sắt son gắn bó, sẻ chia ngọt bùi.
Chàng là cây lớn ngất trời,
Dây leo là thiếp, trọn đời quấn quanh.
Sánh đôi như lá với cành,
Tựa nương như thể môi răng cận kề.
Nhân gian vui lắm, buồn ghê,
Đời người tan hợp, chốn về nơi đâu?
Nguyện cùng chàng mãi bên nhau,
Không rời xa, mãi bên nhau, không rời...”

Đọc xong, Tiểu Yêu cố nén lòng để không rơi lệ, nàng bám chặt vào mạn thuyền, lật mình nhảy lên.

Cô gái áo tím đưa cho nàng một bát rượu, cười bảo:

- Người ta đồn rằng cô tinh thông độc ợc, nên ta không dám dùng độc trước mặt cô. Đây là rượu Ngọc Hồng Thảo[2], người thường uống một bát có thể ngủ li bì ba trăm năm, Thần tộc uống vào chỉ nhức đầu chóng mặt, chân tay bủn rủn, ngủ một giấc là hết. Nó không phải thuốc độc, cũng không phải thuốc mê, nên không cần thuốc giải. Cô uống xong, ta sẽ dẫn cô đi gặp Đồ Sơn Cảnh.

[2] Ngọc Hồng Thảo: Tương truyền là một loài cỏ lạ, mọc trên núi Côn Luân, ăn hoặc uống nước của loại cỏ này có thể khiến người ta ngủ suốt ba trăm năm.

Tiểu Yêu cầm bát rượu, ghé sát mũi, lắc lắc, quả nhiên chỉ là loại rượu Ngọc Hồng Thảo thông thường, uống nhiều sẽ gây nghiện, nhưng nếu chỉ uống một lần thì không hại gì.

Ả áo tím nói:

- Ta không ép buộc ai bao giờ, nếu cô không bằng lòng thì quay về đi.

Tiểu Yêu ngửa cổ, tu ừng ực, uống xong, nàng bảo:

- Cảnh đâu? Đưa ta đi gặp chàng.

- Xưa nay ta luôn là người biết giữ lời hứa!

Nói xong, cô ta liền dong thuyền đi.

Gió biển ào ạt ù ù bên tai Tiểu Yêu. Tiểu Yêu thấy đầu nặng trịch, chân tay mềm nhũn, nàng nằm lên phiến gỗ, ngửa mặt nhìn trời xanh mây trắng.

Thuyền dừng giữa biển rộng mênh mông hút mắt, không biết đâu là bờ bến.

Ả áo tím bước lại, nhấc bổng Tiểu Yêu, đặt vào một chiếc quan tài bằng pha lê rất dày.

Tiểu Yêu gắng gượng, hỏi:

- Cô định làmgì?

Ả áo tím xé bỏ mảnh vải có ghi bài ca dao, ra sức giật lấy viên ngư đan tím trong cổ áo Tiểu Yêu. Tiểu Yêu đưa tay lên chống cự, nhưng nàng không sao cử động được chân tay. Ả áo tím khẽ đẩy một cái, nàng ngã nhoài sang bên. Ả áo tím giật mạnh, cướp được viên ngư đan tím, ả ghé mắt lại, quan sát, rồi cười, bảo:

- Thứ này rất đáng quý, nhưng chính vì nó quá quý giá nên dễ khơi gợi lòng tham, không nên độc chiếm một mình như thế!

Cô ta bóp mạnh, viên ngư đan biến thành những tia sáng màu tím lấp lánh, rồi tan đi trong gió biển.

Nước mắt tuôn rơi, Tiểu Yêu hỏi:

- Cảnh đâu?

Ả áo tím ghé sát quan tài, cười, đáp:

- Đồ Sơn Cảnh chết rồi! Bây giờ ta sẽ tiễn cô đến với hắn. Nước biển đang tràn vào khoang thuyền, chẳng bao lâu thuyền sẽ chìm, cỗ quan tài sẽ đưa cô xuống đáy biển. Ta chỉ là kẻ giết thuê,  theo yêu cầu của người khác. Người thuê ta giao kèo rất rõ ràng, không được để cô chảy máu, nhưng cô phải biến mất vĩnh viễn, và không để lại bất cứ dấu vết gì, dù chỉ là  một cọng tóc. Ta suy nghĩ suốt một đêm, chợt nhớ ra vùng biển đáng sợ này, và chọn được cách này.

Ả áo tím khinh khỉnh vỗ má Tiểu Yêu:

- Xem ra người đó phải căm hận cô lắm mới không cho phép dù chỉ một cọng tóc của cô còn sót lại. Nhưng phải  vậy mới không lưu lại bất cứ dấu vết nào. Bằng không, ta chẳng được yên thân với Hoàng Đế và Hắc Đế.

Tiểu Yêu ngước nhìn nền trời thăm thẳm, nàng không hề tỏ ra giận dữ vì bị lừa gạt, cũng không sợ hãi khi sắp phải đối diện với cái chết, nhưng nàng quá đau buồn vì niềm hy vọng nay biến thành tuyệt vọng. Từ nhỏ đến lớn, nàng đã chịu bao cay đắng cơ cực, trái tim nhỏ bé của nàng lúc nào cũng bơ vơ, cô độc, nàng luôn có cảm giác mình sẽ bị bỏ rơi bất cứ khi nào. Sau khi đính hôn với Cảnh, nàng mới thấy yên lòng. Những tưởng mọi thứ đã đổi khác, nào ngờ Cảnh đột nhiên biến mất. Chàng giống hệt cha mẹ nàng, cũng vì bất đắc dĩ mà phải bỏ rơi nàng! Tương lai còn rất dài, những tháng đằng đẵng ấy nàng không muốn phải vật vã trong khổ đau nữa. Nếu Cảnh đã yên giấc nơi vùng biển này, vậy nàng bằng lòng đến bên chàng, chung giấc với chàng.

Thấy Tiểu Yêu bình tĩnh một cách kỳ lạ, hoàn toàn khác với những kẻ bị ả
giết trước đây, ả áo tím bỗng nhiên thấy tiếc. Ả giúp Tiểu Yêu chỉnh trang lại y phục và đầu tóc, bày tỏ sự ngưỡng mộ:

- Áo cưới của cô rất đẹp, kiểu tóc vấn cũng rất đẹp. Cô là cô dâu xinh đẹp, tộc trưởng tộc Đồ Sơn chắn sẽ rất hạnh phúc khi thấy cô.

Tiểu Yêu nở nụ cười rạng rỡ:

- Cảm ơn!

Ả áo tím thoáng sững sờ:

- Cô không muốn biết kẻ nào thuê ta giết cô sao?

Tiểu Yêu không buồn nói với ả, biết để
 gì?

Ả áo tím tiếp tục:

- Ta cũng không rõ kẻ đó là ai, chỉ biết kẻ đó trả cho ta một món tiền khổng lồ, nên ta và đồng bọn mới chịu nhận. Xong vụ này, bọn ta sẽ gác kiếm, tìm nơi yên ổn để ỡng lão.

Nước biển dâng ngập bàn chân ả áo tím, thuyền sắp chìm. Ả đậy nắp quan tài pha lê, ngước nhìn bầu trời, lẩm bẩm:

- Thật đáng ghét, lại phải hiện nguyên hình yêu quái rồi.

Nói đoạn, ả biến thành chim hải âu, bay vút lên trời cao. Chiếc áo tím rớt xuống, cháy bùng, chưa chạm mạn thuyền đã tan thành tro bụi.

Chương trước :10.1  -- Chương sau: 10.3


1290 view
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.10 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.10
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.9 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.9
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.1

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 10, Dong Hoa, truongtuongtu, thien ha von mot nha, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat