Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3

                         

Chương 9.3 : Hồn mộng chẳng nguội yên

(Xem mục lục)

- Được!

- Vậy thì tôi nhận lời với anh!

- Thuốc giải đây.

Hầu ném về phía Ý Ánh một viên thuốc, sau đó quay lưng bỏ đi.

Cảnh lẳng lặng đi theo hắn. Từ nhỏ đến lớn, đã không biết bao lần chàng đi theo Hầu như thế. Chàng theo anh trai đi chơi, theo anh trai đi học, theo anh trai đi săn, theo anh trai đến chào bà nội… Có lẽ hai anh em họ năm xưa chẳng thể ngờ, đến một ngày họ phải quyết sống chết một phen với nhau.

Hai người cưỡi tọa kỵ rời khỏi thị trấn Thanh Thủy. Cảnh chọn khu đất bỏ hoang bên bờ sông Thanh Thủy:

- Tôi chọn chỗ này.

Hầu nói:

Vừa có sông lại có núi, làm nơi yên nghỉ của ngươi được đó!

Hầu làm động tác: Xin mời!

Sương khói mù mịt sau lưng Cảnh, dần tỏa lan khắp vùng đất hoang. Hầu chế nhạo:

- Loài cáo luôn như vậy, không bao giờ dám đối diện trực tiếp với kẻ địch. Cháu con của giống loài này muôn đời không thay đổi được tật xấu đó!

Hầu đưa tay lên bắt quyết, thủy linh tụ lại thành một con mãnh hổ màu lam, mãnh hổ lao đi giữa màn sương trắng xóa.

Hổ dữ lao đến vồ mồi, chú cáo chín đuôi màu trắng náu mình trong màn sương mù dày đặc, vội vã lăn một vòng né tránh.

Hầu cười vang:

- Cảnh, ta biết ngươi nhận lời quyết đấu vì muốn kéo dài thời gian, ngươi hy vọng bọn U sẽ đến kịp. Tháng sau là ngày trọng đại của ngươi, ngươi muốn sống sót trở về để làm chú rể, nhưng ta nói cho ngươi biết, không bao giờ có chuyện đó!

Hầu thúc mãnh hổ xông tới cắn xé cáo chín đuôi. Từ nhỏ Hầu đã rất giỏi chém giết, tiêu diệt đối phương, rõ ràng mãnh hổ đáng sợ hơn cáo chín đuôi rất nhiều, mấy lần ngoạm được cổ cáo. Nhờ có sương mù dày đặc, cáo chín đuôi mới có thể may mắn thoát thân.

Hầu cười cợt:

- Cháu con của loài cáo không phải chỉ có mình ngươi đâu.

Nói đoạn, linh lực trào lên, mãnh hổ màu lam biến thành màu trắng, hổ trắng lẩn mình vào đám sương mù.

Trong đám sương mù trắng xóa ấy bỗng xuất hiện rất nhiều cáo chín đuôi,
chúng hết vọt sang trái lại vọt sang phải, khiến hổ trắng tức khí vọt theo, vồ mồi, nhưng không tóm được chú cáo nào. Con hổ mệt quá thở hồng hộc, thân hình của nó cũng dần thu nhỏ lại.

Hầu biết đây là mê thuật của Cảnh, những con cáo chín đuôi ấy toàn là giả, nếu tiếp tục đuổi bắt kiểu này, linh lực của hắn sẽ đến lúc cạn kiệt. Hầu lập tức nhắm nghiền mắt lại, hổ trắng cũng nhắm mắt theo.

Khi mắt không thấy gì thì mọi trò mê thuật sẽ trở nên vô dụng. Cáo chín đuôi nhảy nhót tưng bừng bên cạnh, nhưng hổ trắng vẫn im lìm bất động, nó náu mình trong màn sương dày đặc, đôi tay vểnh lên cảnh giác.

Hầu mừng thầm vì đã đả thương cổ họng và cánh tay của Cảnh, khiến Cảnh không thể hát và không thể đàn lên những thanh âm mê hoặc. Người đời chỉ biết công tử Thanh Khâu với tài đàn và giọng hát tuyệt đỉnh đã trở thành giai thoại đẹp trong dân gian, nhưng không biết rằng, đó là những mê thuật mà Cảnh dày công tu luyện từ nhỏ. Nếu bây giờ Cảnh thi triển mê thuật âm thanh thì có lẽ Hầu sẽ phải bịt cả hai tai lại. Khi ấy, một con hổ vừa mù vừa điếc thì làm gì nổi loài cáo chín đuôi.

Vành tai hổ trắng khẽ động đậy, nó đột ngột chồm người lao lên không trung, cứ tưởng nó muốn tấn công cáo trắng ở bên trái, nào ngờ chiếc đuôi cứng như xích sắt của nó quật thật mạnh vào chú cáo trắng ở bên phải. Cáo trắng vọt ra bên ngoài tránh né, phần thân thoát nạn, nhưng hai đuôi cáo đã bị chém đứt.

Máu huyết dồn lên cổ họng Cảnh, trào ra khóe miệng chàng. Sương mù tan đi nhiều, hổ trắng ngày càng lớn thêm.

Mất đi hai chiếc đuôi, cáo trắng không còn linh hoạt như trước nữa, thêm vào đó, màn sương cũng đã loãng dần, cáo chẳng còn chỗ náu thân, đành mặc cho hổ kia dữ dằn lao tới xâu xé. Chỉ một lát sau, cáo chín đuôi đã lại bị hổ dữ ngoạm đứt hai chiếc đuôi nữa.

Hầu nói:

Cảnh, nếu ngươi chịu thua, thừa nhận ngươi không bằng ta, ta sẽ cho ngươi được chết thoải mái.

Sắc mặt nhợt nhạt, Cảnh mím chặt môi, không nói lời nào. Hầu tiếp tục:

- Vậy ta sẽ cắt đứt từng chiếc đuôi của ngươi, khiến ngươi chết trong tột cùng đau đớn!

Hổ dữ lại ngoạm đứt một chiếc đuôi khác của cáo trắng. Cảnh vừa phải chống chịu với cơn đau tan xương nát thịt vừa phải tiếp tục chiến đấu với Hầu.

Vuốt sắc của con hổ dữ lại chém đứt một chiếc đuôi nữa của cáo trắng.
Hầu quát lớn:

- Cảnh, ngươi thà bị phanh thây còn hơn phải thừa nhận ngươi thua kém ta ư?

Cảnh run lên bần bật, nhưng giọng chàng vẫn rất đỗi điềm tĩnh:

- Nếu là người anh trai thuở xưa, ta sẽ lập tức thừa nhận, bởi vì ta thua kém huynh ấy đủ đường. Nhưng bây giờ ngươi hỏi ta, ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, ta coi thường ngươi! Ngươi chỉ là một kẻ yếu hèn, bị nỗi hận thù làm cho mù quáng, mê muội mà thôi!

Hầu nổi điên, mặt mày méo mó biến dạng, hắn gầm lên một tiếng.

Tiếng gầm của hổ dữ, hệt như tiếng sấm động, khiến núi rừng dường như cũng rung chuyển. Con hổ chồm lên, vồ lấy cáo trắng, kẹp chặt dưới móng vuốt.

Cảnh ngã vật ra đất, vết máu loang lổ khắp cơ thể.

Hầu gầm gừ:

- Bây giờ thì ai là kẻ yếu hèn, hả? Ngươi còn dám coi thường ta nữa không? Ai là kẻ yếu hèn?

Cảnh chẳng buồn lên tiếng, cũng chẳng buồn nhìn Hầu.

Con hổ dùng móng vuốt xé đuôi cáo, Cảnh đau đớn tê dại. Hầu gầm lên:

- Rốt cuộc ai mạnh hơn ai? Hãy trở lời ta! Ai mạnh hơn ai? Trả lời đi...!

Hai chân sau của con hổ kẹp chặt cáo trắng, thân trước của nó rướn cao, cặp vuốt sắc phía trước của nó chuẩn bị bổ xuống thân thể cáo trắng, chừng như muốn xé nát chú cáo nhỏ.

Bỗng, Hầu khựng lại, tiếng gầm thét tắt lịm, thân thể con hổ trắng dần tan biến.

Hầu kinh ngạc cúi xuống, nhìn thấy một mũi tên khắc hình chim uyên ương đang cắm thẳng vào ngực mình. Hắn chạm tay vào hình chim uyên ương trên mũi tên, lẩm nhẩm:

- Ý Ánh!

Hầu ngước nhìn bầu trời.

Một con Thiên mã màu trắng đáp xuống, Ý Ánh mặc váy đen, tay cầm một cây cung tinh xảo.

Vì sức khỏe suy giảm, sợ mình sẽ ngã xuống khi bắn cung, Ý Ánh đã buộc chặt thân mình vào Thiên mã. Lúc này, Ý Ánh bắt đầu cởi dây buộc, để thân thể trượt khỏi lưng Thiên mã và rơi xuống. Cô ta đứng không vững, phải dùng cung tên làm gậy chống, lảo đảo cất bước.

Hầu dán mắt vào Ý Ánh, máu từ vùng ngực nhỏ xuống, hắn nhếch môi cười:

- Đây là cây cung ta làm tặng nàng.

- Đây cũng là thứ ngươi tặng cho ta!

Ý Ánh tháo bỏ khen che mặt.

Gương mặt nàng hệt như xác khô, không da thịt, không máu huyết, đó chỉ là một mảng da khô, nhăn nhúm, bám vào phần xương cốt, chỉ duy có đôi  mắt vẫn tinh anh trong trẻo hệt như thiếu nữ thuở mười sáu. Sự tương phản ấy, khiến người ta không khỏi dựng tóc gáy khi nhìn nàng.

Cổ họng Hầu rung lên bần bật, không biết hắn đang khóc hay đang cười:

- Nàng cứu hắn? Sao nàng lại đến cứu hắn? Nếu không tại hắn, chúng ta đâu ra nông nỗi này!

- Có lẽ ngươi nên nói, nếu không có ngươi, mọi thứ đã khác!

Ý Ánh nhìn Cảnh đang nằm dưới đất, ánh mắt phức tạp. Nàng từng hết lần này đến lần khác hãm hại chàng, nhưng chàng đã tha thứ cho nàng. Nàng từng khinh bỉ tấm lòng lương thiện của chàng và cho rằng đó là biểu hiện của sự đớn hèn. Mãi đến khi bản thân phải trải qua nỗi đau tột cùng, nàng mới hiểu, căm hận một ai đó là điều rất đơn giản, nhưng để tha thứ cho họ thì cần phải có một trái tim kiên ường, nhân hậu, bao la.

Ý Ánh lảo đảo bước về phía Hầu:

- Nhưng ta đã gặp chàng trước! Ngày hội tháng Năm năm đó, ta cùng các bạn dạo chơi trên đất Cao Tân, xem dân chúng thả hoa đăng. Ta trượt chân ngã xuống sông, ta không biết bơi, lại bị yêu tinh cỏ quấn chặt. Chính chàng đã cứu ta. Chàng chèo thuyền, đưa ta đi ngắm hoa đăng, và tìm bạn giúp ta. Nhìn chàng, ta đoán hôm đó không phải lần đầu chàng đến Cao Tân. Ta đã hỏi chàng đến Cao Tân làm gì, chàng đáp: “Để gặp một cô gái, vì nghe nói cô ấy cũng đi xem hoa đăng”.

 Dù đã đính hôn, nhưng không hiểu sao ta bỗng thấy hụt hẫng. Sau đó, chúng ta tìm thấy bạn bè của ta, chàng nghe họ gọi ta là “Ý Ánh”, thì tỏ ra bất ngờ và hỏi lại: “Nàng là tiểu thư Phòng Phong?” Ta nói: “Vâng”. Chàng nhìn ta chăm chú, rồi cười, bảo: “Nàng đó ư!” Nói xong, chàng dong thuyền quay lại với biển hoa đăng. Ta nghe phía xa có người gọi: “Công tử Đồ Sơn!”, chàng đáp lại họ, các bạn nhìn ta, cười râm ran. Các bạn và ta đều nghĩ rằng chàng chính là “Công tử Đồ Sơn” mà ta đã đính hôn cùng, và chàng đến đây để gặp ta.
Ta dõi mắt nhìn theo chàng, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, trong lòng thầm reo vui: “Chàng đó ư!” Ta chuẩn bị của hồi môn chu đáo, hân hoan chờ ngày về nhà chàng, thì đột nhiên nhận được tin chàng lâm bệnh nặng, và hôn lễ bị hủy bỏ.

Cha ta dò hỏi mới hay chàng không phải lâm bệnh mà là mất tích. Cha ta không muốn lãng phí “quân cờ” mà ông đã dày công bồi dưỡng, tôi luyện cho một kẻ đã chết, nên quyết định hủy hôn. Nhưng ta không quên được hình bóng chàng, giữa biển hoa đăng, chàng đứng trên mạn thuyền, cười thật tươi và nói: “Nàng đó ư!” Bất chấp sự phản đối của cha, ta kiên quyết mặc áo cô dâu, vượt ngàn dặm xa xôi, tìm đến Thanh Khâu. Ý nghĩ duy nhất trong đầu ta khi ấy là, ta phải tìm ra bằng được  kẻ hãm hại chàng. Kẻ nào giết chàng, ta sẽ giết kẻ đó!

Tuy chàng không cưới ta, nhưng ta tự xem mình là vợ chàng, hết lòng phụng dưỡng bà nội. Khi biết Đồ Sơn Hầu chính là kẻ hãm hại chàng, ta quyết tâm báo thù cho chàng, bụng bảo dạ, khi nào Hầu về, sẽ tìm cách giết hắn. Hôm đó là ngày hội hoa đăng của Tết thượng nguyên, chàng vừa hoàn tất một vụ làm ăn lớn, từ thành Hiên Viên quay về. Ta dìu bà nội ra đón chàng. Đèn hoa rực rỡ khắp phủ đệ, chàng xách một chiếc đèn thủy tinh, chầm chậm bước tới.

Ta ngẩn ngơ nhìn chàng, bên tai văng vẳng câu nói: “Chàng đó ư!”

Ý Ánh đã dốc cạn sức lực khi bắn mũi tên kia, nên lúc này, nàng lảo đảo, đi không vững, mải kể chuyện, chân vướng vào bụi cỏ, Ý Ánh ngã sóng soài ra đất. Nàng chẳng buồn lau vết bùn đất bám trên mặt, mà ngẩng lên nhìn Hầu:

chương trước : 9.2  -- Chương sau: 9.4


1440 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.4

Tags : Doc truyen, Truong tuong tu tap 3, Tu vo nhai, Chuong 9, Dong Hoa, truongtuongtu, thien ha von mot nha, donghoa, truong tuong tu 3
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat