Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4

                         

Chương 7.4: Thiên hạ vốn một nhà

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)

Chuyên Húc ngạc nhiên khiếp sợ , nhất thời kinh ngạc khôn kể, quên hành lễ với Tuấn Đế.

Tiểu Yêu muốn che giấu, nhưng Tuấn Đế xuống tay, tất cả thị vệ đều lui ra ngoài, trong điện chỉ còn Tuấn Đế và 3 người Tiểu Yêu. Tuấn Đế nhìn Chuyên Húc, gọi: "Chuyên Húc?"

"Là con." Chuyên Húc đi về phía Tuấn Đế, vừa đi, vừa đi vừa khôi phục hình dáng.

Tuấn Đế cười nói: "Ta đang muốn nghĩ cách bức con tới gặp ta, không ngờ con lại chủ động chạy tới ."

Chuyên Húc quỳ gối trước mặt: Tuấn Đế "Sư phụ, vì sao lại trở nên như vậy?" Tại đây ,  trong điện phủ, sư phụ bệnh nặng trong người, nhưng không kêu thị vệ, vẫn xem hắn như Chuyên Húc, đối với hắn không có chút phòng bị. Hắn cũng chỉ là đồ đệ của sư phụ

Tuấn Đế cười nói: "con đã trưởng thành, ta tự nhiên sẽ già đi, sớm hay muộn cũng sẽ chết."

Chuyên Húc sống mũi cay cay, trong mắt chợt ẩm ướt, hắn cúi đầu, đến khi không còn dấu vết mới ngẩng đầu, mỉm cười nói: " hiện giờ y thuật Tiểu Yêu tốt lắm, có nàng ở đây, thân thể sư phụ khẳng định sẽ tốt lên."

Tiểu Yêu quỳ gối bên cạnh Chuyên Húc, nói với Tuấn Đế: "Bệ hạ, xin cho phép con chẩn trị cho ngài."

Tuấn Đế đưa tay cho Tiểu Yêu, Tiểu Yêu xem mạch xong, lại xem xét vết thương ở chân Tuấn Đế, xem xong, Tiểu Yêu nói: " mặc dù Bệ hạ bị trọng thương giữa hoang mạc, nhưng Cao Tân có rất nhiều y sư tốt, cũng có vô số linh dược, bệ hạ chỉ cần tĩnh tâm dưỡng bệnh, đến hôm nay cho dù không hoàn toàn khỏe, cũng phải khỏe lên 7,8 phần. Nhưng bệ hạ lòng có ưu tư, ngày ngày lo nghĩ, hàng đêm thương tâm, không thể ngủ yên, hiện nay vết thương chẳng những không có chuyển biến, ngược lại còn nặng thêm. Bệ hạ nếu còn như vậy, có thể..." Tiểu Yêu nghẹn ngào, không nói được.

Chuyên Húc thất kinh hỏi: "Ngày ngày lo nghĩ, hàng đêm thương tâm?" Tiểu Yêu nói thật sao?

Tuấn Đế không nói gì, hắn có thể giấu được mọi người, nhưng không cách nào giấu được cao minh y giả, hắn có thể khống chế biểu tình, lấy cười thay khóc, thân thể lại sẽ trung thực phản ánh tất cả nội tâm.

Chuyên Húc nói: "Sư phụ, ngày ngày phí sức con biết, nhưng hàng đêm thương tâm, con không hiểu!"

Tuấn Đế nói: "Chuyên Húc, con hẳn là biết. để con ngồi vào vị trí kia, ngay cả tư cách thương tâm đều không có, cũng không phải chúng ta sẽ không thương tâm , chẳng qua hết thảy đều bị khắc chế che giấu dưới đáy lòng." Tuấn Đế tự cười giễu, "Thực bất hạnh, sau khi ta bị thương, những thương tâm ta cả đời cất giấu đều toát hết ra, như ngựa hoang thoát cương, ta lại không thể khống chế."

trong mắt Chuyên Húc hiện rõ bi thương, thấp giọng nói: "con biết."

Tuấn Đế như rất mỏi mệt, khép hai mắt lại, đang lúc Chuyên Húc và Tiểu Yêu đều nghĩ hắn đã ngủ, thanh âm của hắn đột nhiên vang lên: "Ta mỗi đêm đều nằm mơ, những chuyện nhỏ nhặt. Có lúc mơ thấy ta là thợ rèn, khi đang rèn sắt, Thanh Dương cười hì hì đi và; đôi khi mơ thấy Vân Trạch cùng Xương Ý, bọn họ vẫn là tiểu hài tử, tựa như ngươi khi vừa tới Cao Tân, bọn họ đồng Thanh gọi ta "Thiếu Hạo ca ca", một đứa cầu ta dạy kiếm pháp, một đứa cầu ta dạy đánh đàn; đôi khi mơ thấy phụ vương của ta, khi ta sinh ra, mẫu hậu đã chết , phụ vương sợ ta không biết diện mạo mẫu hậu, thường vẽ chân dung mẫu hậu cho ta xem; có một đêm, ta còn mơ thấy phụ vương ôm ta, dạy ta phân biệt đủ loại hoa đào, ta từ trong mộng bừng tỉnh, lại khó có thể đi vào giấc ngủ, an vị ở đầu tháp, một mình tự nhủ tên hoa đào, Bích Đào, Bạch Đào, mỹ nhân đào... Một trăm cái tên, ta tưởng đã sớm quên , nhưng nguyên lai còn nhớ rõ."

Tuấn Đế thì thào nói: "trong mộng thực sung sướng, khi nằm mơ, ta thậm chí không muốn tỉnh lại, đại khái trong đáy lòng biết, sau khi tỉnh mộng chỉ còn vết thương trước mắt. Bất quá một người trong mộng, một người ngoài mộng, cũng đã là Thương Hải Tang Điền, nhân sự toàn phi. đôi khi, tất cả đều là ác mộng, ta mơ thấy Thanh Dương chết ở trong lòng ta, hắn giận dữ trừng mắt nhìn ta, mắng ta không có thủ tín; mơ Xương Ý trong biển lửa thê lương kêu: 'Thiếu Hạo ca ca, huynh vì sao không cứu ta?' mơ máu chảy đầy đất , năm chiếc đầu của đệ đệ trên trên mặt đất xếp thành một vòng, ta đứng ở giữa, bọn họ nhìn ta cười; còn mơ thấy phụ vương, hắn cười đem trao vương vị cho ta, vừa nói 'Ngươi muốn sao? Đều cho ngươi', vừa cởi vương miện cùng vương bào cho ta, hắn xé toạc da của chính mình, máu tươi chảy toàn thân hắn, hắn đem huyết nhục cũng một khối đưa cho ta, đến khi biến thành bạch cốt, hắn vẫn như trước, cười hỏi ta 'Ngươi muốn sao? Đều cho ngươi!' "

Chuyên Húc, Tiểu Yêu, Cảnh ba người đều kinh hồn táng đảm, không dám phát ra một tiếng động, dường như trong Thừa Ân cung thực sự có một bạch cốt nhân, đang cầm huyết nhục của chính mình, cười hỏi "Ngươi muốn sao? Đều cho ngươi!" .

Tuấn Đế lấy tay che mắt, thì thào nói: "Tất cả mọi người đều tiếc nuối ta không có con trai, bọn họ không biết ta cảm thấy thập phần may mắn vì không có con trai. Ta sợ hãi con ta sẽ giống ta, nếu hắn giống ta, giết phụ..."

"Bệ hạ!" Cảnh đột nhiên ra tiếng.
Tuấn Đế mở mắt, vẻ mặt mê võng, như vừa tỉnh mộng, không biết mình đang ở đâu. Có lẽ vì Chuyên Húc và Tiểu Yêu đều là người nhà, dù tâm chí rất kiên cường, nhưng đều bất tri bất giác bị chìm vào những chuyện cũ, tâm thần hoảng hốt. Ngược lại Cảnh là người ngoài nên rất bình tĩnh, hắn dâng một chén trà cho Tuấn Đế, ôn hòa nói: "Bệ hạ, người uống mấy ngụm trà đi!"

Sa khi Tuấn Đế uống vài ngụm trà, ánh mắt dần khôi phục. Hắn cười thảm không tiếng động, có một số việc khi đã làm, hắn không thể nói với ai, cũng không có ai dám nghe hắn nói.

Tuấn Đế nói: "Tĩnh An vương phi sau khi sinh A Niệm thì không thể mang thai, ta lại không tuyển phi, từ lâu ta đã biết cuộc đời này ta chỉ có hai đứa con gái ."

Tiểu Yêu cắn môi, nhìn Tuấn Đế.

Tuấn Đế giơ tay: "Tiểu Yêu, ta còn nhớ rõ ngày con ngày bé, mỗi ngày khi chạng vạng đều ngồi trên bậc thang trước cung điện, mong ngóng nhìn ra ngoài, một khi nhìn thấy ta, sẽ hoan Hỉ nhảy lên, chạy nhanh đến phía ta, đó là thời khắc ta vui vẻ nhất. con đối với ta vô cùng thân thiết, không phải vì quyền thế của ta, cũng không phải vì điều gì khác, chỉ là vì con thích phụ vương này, ta đối với con luôn yêu thương che chở, cũng chỉ là bởi vì con là con gái của ta. Cho dù ta không giúp mẫu thân của con, không cứu cậu của con, ta cũng vẫn như trước đối với con rất thương yêu . Chớ oán hận ta từng lãnh khốc với con, ta chỉ là không muốn con phải khó xử khi ở giữa ta và Chuyên Húc."

Tiểu Yêu nắm chặt tay Tuấn Đế, như e sợ sẽ lại mất đi: "Con biết... Trong lòng con có thể cảm giác được... con không có oán hận người."

"Không oán hận sao? Từ khi con tiến vào, vẫn gọi bệ hạ, bệ hạ, như sợ ta không nhớ rõ mình đã làm gì."

"con là có chút oán khí, chỉ một chút, tuyệt đối không có hận."

"Vậy con nên gọi ta..."

Tiểu Yêu không hề do dự gọi: "Phụ vương!"

Tuấn Đế nở nụ cười, Chuyên Húc lại cau mày .

Tuấn Đế liếc mắt nhìn Chuyên Húc, nói: " con cháu Của ta không ít, lại không một ai có thể thành châu báu. Ba đồ đề ta tự tay dạy dỗ đều rất tốt, câu nhọn như cánh tay phải, nhục thu có thể đảm nhiệm trọng trách, Chuyên Húc..." Tuấn Đế nhìn chằm chằm Chuyên Húc, ánh mắt sáng ngời.

Chuyên Húc cảm thấy như mình bị nhìn không xót điểm nào, theo bản năng muốn lảng tránh ánh mắt Tuấn Đế, cuối cùng lại không cúi đầu, bình tĩnh đối diện cùng Tuấn Đế.

Tuấn Đế nói: "Nuôi nấng dạy dỗ ngươi hơn hai trăm năm, ta rất hiểu, tâm của con không ở nhất sơn nhất thủy, mà là toàn bộ Đại Hoang. Khi để con rời khỏi Cao Tân, ta vẫn chờ đợi ngày con trở về."

Chuyên Húc run rẩy: "Nếu sư phụ đã biết, vì sao còn cho phép con về Hiên Viên?"

"Cảnh, giúp ta một việc." Tuấn Đế chỉ bản đồ dưới mặt bàn.

Cảnh đi tới, khoát tay lên, tùy linh khí quán chú, một bức bản đồ Đại Hoang bàng bạc xuất hiện, chiếm cứ toàn bộ đại điện, bao phủ vài người họ ở giữa, những dãy núi phập phồng, nước sông dâng cao. Thời khắc này, không phải nói  Tuấn Đế và Chuyên Húc, cả Tiểu Yêu và Cảnh cũng bị vạn dặm giang sơn này làm rung động.

Tuấn Đế nói: "rất nhiều năm trước, ở trên cánh đồng bát ngát tại Ký châu, mẫu thân Tiểu Yêu đã chỉ vào xa xa hỏi: 'Nơi đó có cái gì', ta dõi mắt trông về phía xa, nói 'Có sơn, có thủy, có thổ địa, có dân chúng’, nàng liên tục thay đổi phương hướng, phân biệt Cao Tân, Thần Nông, Hiên Viên, câu trả lời của ta đều giống nhau như đúc. Ta nghĩ, nàng khi đó đã đoán được, Cao Tân và Hiên Viên sớm hay muộn sẽ có một trận chiến, nhưng nàng không muốn lại có người cho rằng nàng cùng Xi Vưu giống nhau, cho nên nàng hy vọng cho ta, ý đồ giúp ta."

 Chương trước7.3 -- Chương sau 7.5


1286 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5
Trường tương tư Trường tương tư
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.2

Tags : truong tuong tu, tu vo nhai, dong hoa, donghoa, tuvonhai, truongtuongtu
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat