Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4

                         

Chương 3.4 : Bao mùa Hoa nở, người biệt ly

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)


Tuấn Đế nói: "Tiểu Yêu, ta nghĩ... mẹ con hẳn là còn sống."

Tiểu Yêu nhìn chằm chằm Tuấn Đế.

Tuấn Đế nói thêm một lần: "mẹ con còn sống."

Thế giới im lặng như đình trệ !

Tiểu Yêu tâm bay nhanh, trầm đến cuối thế giới, khiến nàng ngay cả thở dốc cũng khó khăn.

Nàng nghe thấy tiếng cánh hoa đào hoa rơi xuống trên vai, cũng nghe chính thanh âm của mình như từ một nơi cực kỳ xa xôi truyền đến: “ người nói gì?"

"mẹ con còn sống."

Tiểu Yêu thấy tâm như nổi trống, là vui sướng sao? nhưng vì sao càng lại thấy bi thương cùng phẫn nộ? Nàng cảm thấy chính mình thực bình tĩnh, thậm chí bình tĩnh hỏi chính mình, vì sao lại bi thương, chẳng lẽ không phải nên vui sướng sao? nhưng nàng cũng nghe thấy tiếng mình kêu to, "con không tin! Nếu nàng còn sống vì sao không đến tìm con? Người gạt con! Người gạt con..."

Tuấn Đế bi thương nhìn nàng.

Tiểu Yêu đã tin tưởng, mẹ xác thực còn sống! Nhưng giờ khắc này, Tiểu Yêu thật sự tình nguyện là nàng đã chết! Ít nhất Tiểu Yêu có lý do tha thứ nàng.

"Nếu nàng còn sống, vì sao không đi tìm con? Vì sao không cần con ? Nàng có biết hay không con lớn lên như thế nào? bị người ta mắng chửi là nghiệt chủng, bị rất nhiều người đuổi giết, con không có mặt mũi, vì một chút đồ ăn còn cùng bầy sói đánh nhau... bị nhốt ở trong lồng ba mươi mấy năm, ngay cả súc sinh cũng không bằng! linh lực Vất vả tu luyện bị tán đi, bị buộc ăn các loại ghê tởm... Nàng không phải mẹ ruột con sao? khi con bị người ta tra tấn nhục nhã, nàng ở đâu? Chẳng lẽ nàng sinh ra con, vì muốn làm cho con phải chịu những tra tấn nhục nhã đó sao..."

Tiểu Yêu nghĩ đến tất cả những chuyện đã trải qua, tưởng đã đủ kiên cường lãnh khốc, nhưng nguyên lai, thế gian này có nỗi đau, cho dù đem giấu kín dưới tầng tầng cứng rắn vẫn như trước trốn không thoát, nàng tưởng bao nhiêu nước mắt trong vô số đêm khuya cô đơn bất lực vì chuyện tình quá khứ mà rơi xuống, đã tan hết, nhưng nguyên lai, khi nỗi đau giấu kín bung ra, nàng vẫn như trước thống khổ bật khóc.

Tiểu Yêu hướng ra ngoài rừng hoa đào ngoại chạy đi, ý niệm duy nhất trong đầu chính là rời đi, vĩnh viễn rời đi!

Cảnh muốn kéo nàng, nhưng trong rừng hoa đào, Tiểu Yêu đi lại tự nhiên, hắn lùi bước gian nan vất vả, căn bản không đuổi được Tiểu Yêu.

"Tiểu Yêu, đứng lại!" Tuấn Đế ngăn ở Tiểu Yêu trước mặt, quát.

Tiểu Yêu đẩy Tuấn Đế ra, hướng ra ngoài rừng hoa đào chạy tới: "con hận nàng, con hận nàng! Từ ngày đầu tiên nàng vứt bỏ con, con vốn không có mẹ ! Mặc kệ nàng sống hay chết, đều không quan hệ với con! Mặc kệ nàng là anh hùng hay dâm phụ, cũng không quan hệ đến con..."

"Ba" một tiếng, Tuấn Đế tát Tiểu Yêu một bạt tai.

Tiểu Yêu mặt vừa nóng lại đau , nàng không tin nhìn Tuấn Đế. Từ nhỏ đến lớn, Tuấn Đế đối với nàng ngay cả câu nói nặng cũng không nói qua, ở giữa hoang mạc, hắn thà chính mình trọng thương cũng vẫn dùng linh lực bảo vệ nàng, nhưng hiện tại, hắn cư nhiên vì nữ nhân đã từ bỏ con gái của hắn động thủ đánh nàng.

Tiểu Yêu quật cường trừng mắt nhìn Tuấn Đế: "Nàng mấy trăm năm trước đã bỏ người, nàng vốn không cần người!"

"mẹ con là không cần ta, nhưng nàng chưa bao giờ muốn vứt bỏ con! Nếu không phải vì con, nàng làm sao muốn người không ra người, quỷ không ra quỷ,  thống khổ còn sống? con xem nơi này, nhìn lại nơi này , con cảm thấy đây là nơi người có thể sống hay sao?"

Tiểu Yêu ngơ ngác nhìn Tuấn Đế, Tuấn Đế một chân khô héo, hai tay giống cây Khô, một người linh lực cao cường như Tuấn Đế cũng bất quá chỉ ở được một ngày, mẫu thân lại ngày đêm ở đây, đã  đợi mấy trăm năm.

phẫn nộ không cam Tiểu Yêu trong lòng đều tan thành mây khói, chỉ có bi ai như lửa, làm bỏng ngũ tạng lục phủ của nàng, nàng xoay người, hướng lại về sâu trong rừng hoa đào chạy đi, vừa chạy vừa gọi to: "mẹ ! mẹ! mẹ... con đến đây, con đến đây, Tiểu Yêu của người đến đây..."

hoa đào Phi Vũ Đầy trời, như mưa bụi tháng tư ở Giang Nam, kéo dài vô tận.

Tiểu Yêu trong rừng hoa đào gọi từng tiếng từng tiếng : " mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơi, con là Tiểu Yêu..."

Một thân ảnh áo xanh xuất hiện ở giữa làn mưa hoa đào, Tiểu Yêu dừng bước, ngơ ngác nhìn giữa phi hồng một chút màu xanh.

Cách đầy trời hoa vũ, thân ảnh của nàng mơ hồ không rõ, chỉ có thể nhìn ra nàng đi được chần chờ cẩn thận.

Rốt cục, nàng tiếp cận Tiểu Yêu, lại cách một đoạn dài khoảng cách, liền dừng lại. mưa Hoa đào càng rơi càng nhanh, khuân mặt nàng bị hoa đào bao phủ, Tiểu Yêu nhìn thế nào cũng không rõ.

Tiểu Yêu há miệng thở dốc, cổ họng đắng chát, không nói được gì, Tiểu Yêu đi về phía trước, cánh hoa đào ôn nhu lại kiên quyết đẩy nàng về phía sau, nàng từng bước đều không động đậy .

Tuấn Đế ở Tiểu Yêu phía sau kêu: "A Hành, là nàng sao?"

Một hồi lâu sau, thanh âm khàn khàn vang lên, giống như cổ họng của nàng từng bị hỏa thiêu: "Thiếu Hạo?"

"Là ta!"giọng nói Tuấn Đế run run.

"chàng đã già đi."

Tuấn Đế muốn cười, lại cười không được: "nàng... có tốt không?"

"Tốt lắm."

bình tĩnh Phi thường, lạnh nhạt phi thường, giống như bọn họ gặp lại ở mưa bụi Giang Nam, ngay cả thời gian trôi đi, bạn cũ gặp lại, như trước có thể vui vẻ nói một tiếng “hảo”.

Tuấn Đế nói: "Ta mang Tiểu Yêu tới gặp nàng."

thân ảnh Màu xanh đứng lặng yên, không biết nàng biểu tình ra sao, chỉ nhìn thấy cả người nàng cánh hoa đào bay tới bay lui, giống như Triêu Vân tán, Mộ Vân hợp, biến ảo vô thường.

Tiểu Yêu đẩy đi những đóa hoa ngày càng ngày càng nhiều, cố gắng giãy dụa đi tới phía trước, bóng hình màu xanh lại như bị đại khiêu, lập tức lui về phía sau: "Đừng, đừng tới đây!"

Tiểu Yêu kêu to: "Vì sao không cho con đi qua? con càng muốn đi qua, càng muốn! người vì sao muốn tránh ở trong hoa đào, hãy để hoa đào tản ra!"

"Tiểu Yêu, nghe lời!"

Tiểu Yêu giờ lại nghe thấy câu, "Tiểu Yêu, nghe lời!" khi Nàng nghịch ngợm gây sự, mẹ sẽ nói như vậy; nàng chỉ ăn đồ ăn vặt không chịu ăn cơm khi, mẹ sẽ nói như vậy; khi nàng không chịu gọi Chuyên Húc ca ca, mẹ sẽ nói như vậy... Khi đó, tiếng nói mẹ ôn nhu êm tai, không giống như bây giờ khàn khàn khó nghe.

Tiểu Yêu nước mắt mới rơi xuống, nàng không giống như ngày bé lắc lắc mà làm, mà thực sự nghe lời, dừng bước, khẩu khí như trước vẫn quật cường không được tự nhiên: "Vì sao không cho con đi qua?"

" trong cơ thể Ta có lửa của mặt trời, có thể biến đất đai tươi tốt thành ngàn dặm hoang mạc. Khoảng cách gần quá, sẽ làm tổn thương đến con."

Tiểu Yêu não nội ầm ầm nổ: "mẹ... mẹ là... Hạn Bạt đại yêu quái kia?"

"Thế nhân gội ta Hạn Bạt sao? Vậy là đúng rồi."

Tiểu Yêu hỏi: "mẹ vẫn ở nơi này sao?"

"uh."

"mẹ không đi tìm con, không phải không muốn, mà là không thể, đúng không?" Rõ ràng chuyện thực xảy ra trước mắt, nhưng tiểu yêu như trước muốn chính miệng hỏi ra, nàng chờ đợi đáp án này lâu lắm.

Thân ảnh như biết Tiểu Yêu thống khổ, không kìm hãm được vươn tay, đi phía trước vài bước, lại lập tức thu tay, thống khổ lui về phía sau: "Ta trong cơ thể có thái dương lực, đi đến đâu, vạn vật câu diệt, không thể ra đi, chỉ có thể ở chỗ này chờ con, ta chờ bốn trăm năm, chính là muốn chính miệng nói cho con, mẹ thực xin lỗi con, Tiểu Yêu, mẹ cả đời này, không để con dân quốc gia thua thiệt, lại làm con cùng cha thua thiệt cô đơn, mẹ thực xin lỗi con..."

Hơn bốn trăm năm sau, Tiểu Yêu rốt cục đợi được lời nàng muốn giải thích, nàng từng nghĩ cả đời này sẽ không có khả năng được nghe.

Giờ khắc này, tất cả đều thoải mái, Tiểu Yêu lệ rơi đầy mặt, hai đầu gối như nhũn ra, quỳ gối xuống: "Mẹ!"

thân ảnh Màu xanh rung động một chút, hoa đào thất thần bay quanh thân thể nàng, dường như đang an ủi nàng, lại dường như cùng nàng bi thương.

Tiểu Yêu khóc hỏi: "mẹ, bốn trăm năm qua, mẹ vẫn một mình ở trong này sao?"

"Không phải một mìn, có cha con cùng ta."

Tiểu Yêu theo bản năng quay đầu nhìn Tuấn Đế, lại lập tức phản ứng lại, không phải này đế vương này là cha, mà là... Tiểu Yêu vội vàng hỏi: "Xi Vưu cũng còn sống?"

A Hành có thể lý giải khúc mắc của Tiểu Yêu, vẫn không nổi giận với Tiểu Yêu, nhưng cũng chưa trả lời câu hỏi của Tiểu Yêu, mà hỏi: " nam tử phía sau con là ai?"

Tiểu Yêu quay đầu nhìn Cảnh, vừa hoảng hốt khẩn trương, vừa ngọt ngào ngượng ngùng, giống như cùng tình lang hẹn hò, bị cha mẹ đương trường bắt được, vừa thẹn lại sợ.

Tuấn Đế nói: "Hắn là Đồ Sơn Cảnh, tộc trưởng Thanh Khâu cửu vĩ hồ Đồ Sơn thị."

Cảnh quỳ lạy đại lễ đối với A Hành: "Vãn bối đã gặp qua Vương Cơ."

A Hành nâng tay xuống: "Ngươi là trưởng tộc, không cần như thế."

Tuấn Đế nói: "Hắn muốn bảo bối của nàng, tự nhiên như thế."

A Hành xem Cảnh quỳ ở phía sau Tiểu Yêu, quỳ thẳng không dậy nổi, tự nhiên hiểu được hết thảy, tâm tình phức tạp, trong lúc nhất thời một câu không nói nên lời.

Tiểu Yêu cùng Cảnh bất an không yên quỳ , sau một lúc lâu, Tiểu Yêu rốt cục kiềm chế không được, kêu lên: "mẹ?"

A Hành Như tỉnh Mộng, hỏi: "Hắn đối với con có tốt không?"

Tiểu Yêu nói: "vâng, tốt lắm."

A Hành hỏi: "Không có người khác tốt hơn với con sao? Vì sao là hắn?"

Tiểu Yêu nói: "Chỉ có hắn, bất luận phát sinh chuyện gì, cũng không bỏ rơi con."

A Hành dường như nở nụ cười , kêu lên một tiếng: "Cảnh!"

"có Vãn bối."

"hãy chăm sóc tiểu yêu."

Đây là tỏ vẻ tán thành hắn ? Cảnh sửng sốt, dập đầu lạy ba cái, vui sướng nói "Vãn bối nhất định làm được."

A Hành hỏi: "Chuyên Húc đâu? Chuyên Húc ở nơi nào?"

Tiểu Yêu nói: "Chuyên Húc đã đăng cơ làm Hiên Viên quốc quân, nay sống ở Thần Nông sơn."

A Hành trầm mặc một lát, hỏi: " ngoại tổ phụ con qua đời khi nào?"
 

Chương trước 3.3 --- Chương sau 35


1462 view
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 7.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 7.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - đôi lời cuối của editor gọi gió Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - đôi lời cuối của editor gọi gió
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - ngoại truyện Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - ngoại truyện
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7

Tags : Đọc truyện, Trường tương tư tập 3, Tư vô nhai, chương 1, Đồng Hoa, Đọc truyện, Trường tương tư tập 3, Tư vô nhai, chương 3, Đồng Hoa, truongtuongtu, tuvonhai
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat