Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.3

                         

Chương 3.3: Bao mùa Hoa nở, người biệt ly

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)


Cảnh thở dài hành lễ: "Bệ hạ."

Tuấn Đế hướng về phía Tiểu Yêu, bắt lấy tay Tiểu Yêu, mang Tiểu Yêu bay đi, bay về phía bờ sông, Cảnh chạy nhanh đuổi kịp.

Đợi ba người dừng ở trên bờ, Cảnh quay đầu nhìn lại, thuyền không giảm tốc,  giống như chuyện gì cũng chưa phát sinh, vẫn hướng về phía trước, thuyền viên ở bến tàu bận rộn, chuẩn bị đến bến tàu dỡ hàng.

Tiểu Yêu rút tay, Tuấn Đế không có buông ra, Tiểu Yêu hờn dỗi nói: "người đã không thừa nhận con là con gái, làm sao cầm lấy con không thả?"

Tuấn Đế kéo Tiểu Yêu đi đến chỗ sâu trong sa mạc , Tiểu Yêu không lay chuyển được hắn, chỉ có thể đi theo.

Lúc đầu, còn thấy chút lạc đà, thực vật linh tinh sinh trưởng ở sa mạc, nhưng theo bước bọn họ, dần dần không nhìn thấy chút sinh vật .

Tiểu Yêu lấy ra một khối quyên khăn, quyên khăn lập tức bốc cháy, còn chưa kịp rơi xuống, đã hóa thành tro tàn. Tiểu Yêu trợn mắt há hốc mồm, lúc này mới hiểu được Tuấn Đế vì sao nắm tay nàng không buông, nếu không phải có linh lực Tuấn Đế bảo hộ, chỉ sợ nàng đã bị bỏng chết.

Tiểu Yêu không khỏi hỏi: "Phụ vương, người muốn mang con đi đâu?" Nói xong, mới phát hiện gọi sai , nhưng sửa lại đã chậm, đơn giản gắt gao im lặng.

Tuấn Đế ôn hòa liếc mắt nhìn Tiểu Yêu một cái, không trả lời Tiểu Yêu , lại nói: "Ta là Cao Tân đại vương tử, mẫu thân của ta là thê tử phụ vương kết tóc, nghe nói bọn họ tình cảm rất tốt, đáng tiếc mẫu thân qua đời khi sinh ta. Không bao lâu, thường hi bộ một đôi tỷ muội đẹp như hoa vào cung, phụ vương có niềm vui mới. Từ nhỏ đến lớn, ta ở trong cung luôn ra gặp những chuyện ngoài ý muốn, vài lần hiểm tử nhưng vẫn còn sống. Sau đó, được cậu trợ giúp, ta rời ngũ Thần Sơn, lưu lạc xung quanh Đại Hoang. Ta mở một lò rèn, lấy nghề rèn mà sống, đại cữu cữu của con tới tìm ta tu bổ phá kiếm, chúng ta đều không biết thân phận đối phương, trở thành tri kỉ bạn tốt..."

Tiểu Yêu dựng đứng lỗ tai, ngưng thần lắng nghe.

"Mẹ con là Hiên Viên Vương Cơ duy nhất, nhỏ hơn so với ta một ngàn tuổi, mẹ con mới sinh, đại cữu cữu con liền nửa đùa nửa thật nói với ta 'Làm muội phu của ta đi' ! Vài năm sau, bởi vì vài đệ đệ, ta lại một lần thiếu chút nữa đã chết, khi đại cữu cữu của con đến gặp ta, chính thức đề nghị, để cho ta và mẹ con đính hôn. Hắn phân tích với ta, ta có thể mượn thân phận Hiên Viên Vương Cơ cấp cho mình thêm vài phần sinh cơ, hắn cũng có thể mượn thân phận đại vương tử Cao Tân của ta bảo vệ mẫu thân cùng đệ đệ, ta đồng ý đề nghị của đại cữu cữu con. Nói là ta và mẹ con đính hôn, không bằng nói ta cùng Thanh Dương tuyên bố đối ngoại, kết thành liên minh. Khi đó, mẹ con vừa mới mới biết đi, còn chưa biết  nói, nói thành thật nói, ta hoàn toàn không thể tưởng tượng sẽ cưới nàng, cho nên vẫn không xem việc này là hôn nhân thật sự..."

khi Tuấn Đế kể chuyện, thời gian trôi qua giống như một bức hoạ cuộn tròn , từ từ mở ra trước mắt Tiểu Yêu , nàng sớm mất đi thăng trầm, hỉ nộ ái ố ở nàng trước mắt hiện rõ: đại cữu cữu Thanh Dương, nhị cữu cữu Vân Trạch, tứ cậu Xương Ý, ngoại tổ mẫu Luy Tổ, còn có mẹ nghịch ngợm ham chơi...

Cũng không biết qua bao lâu, Tiểu Yêu nghiêng đầu nhìn lại, thấy Tuấn Đế áo trắng đã muốn hỏa, môi như mấy ngày đêm không uống nước, khô héo rạn nứt, nàng vừa vội kêu lên: "Phụ vương!" vừa quay đầu tìm Cảnh, nhìn thấy Cảnh hai má đỏ bừng, đi lại tập tễnh, mỗi bước đi đều như đi trên chào nóng, có khói nhẹ toát ra.

Tiểu Yêu cố không nghe chuyện xưa, kêu lên: "Phụ vương! Mau dừng lại! nếu đi tiếp chúng ta đều sẽ chết ."

Tuấn Đế quay đầu nhìn về phía Cảnh, hỏi: "Ngươi còn có thể kiên trì không?"

Cảnh miễn cưỡng cười, nói không nên lời nói, chỉ gật gật đầu, ý bảo mình có thể. Thức thần cửu vĩ chồn trắng hiện ra, gắt gao cau mày, ghé vào đầu vai Cảnh, Cảnh khí sắc thoáng tốt lên vài phần.

Tuấn Đế tiếp tục đi trước, Tiểu Yêu hoảng sợ nói: "Phụ vương, càng đi vào chỉ thấy càng cực nóng."

Tuấn Đế lại giống như chưa nghe được, gắt gao cầm  chặt cổ tay Tiểu Yêu, vừa thản nhiên kể chuyện hắn cùng A Hành , vừa mang theo Tiểu Yêu bay vút về phía trước.

phía trước xem là vô ngần cát vàng, đằng sau như đằng trước là khôn cùng cát vàng. Có lẽ bởi vì cực nóng, ngay cả lam thiên đô cũng đổi sắc, lộ ra chanh hồng quang, không ngờ như thế đầy trời đỏ lên cát vàng, toàn bộ vạn vật Tịch Diệt, không có một tia sinh khí.

Bởi vì có linh lực Tuấn Đế bảo hộ, Tiểu Yêu không cảm nhận được thế giới bên ngoài đến tột cùng là nóng cỡ nào, nhưng nhìn bộ dáng phụ vương cùng Cảnh, không hề nghi ngờ, loại khốc nhiệt này có thiêu đốt hết thảy, vạn vật không sinh.

cửu vĩ chồn bạc trên vai Cảnh chậm rãi thu nhỏ lại, cuối cùng biến mất không thấy, Cảnh phun ra một búng máu, dưới chân phát lửa, Tuấn Đế cầm cánh tay Cảnh, lửa tắt đi.

Tuấn Đế tay trái kéo Cảnh, tay phải kéo Tiểu Yêu, đi nhanh về phía trước. Tiểu Yêu tinh tường nhìn thấy áo bào bên ngoài đang từng tấc biến thành tro tàn, trên cánh tay hắn da thịt giống như đại địa khô hạn, một vỡ ra, máu chậm rãi rỉ xuống, nhiễm đỏ quần áo của hắn.

Tiểu Yêu khóc nói: "Phụ vương, người là vua của một nước, chẳng lẽ người muốn bỏ lại dân chúng Cao Tân, chết ở chỗ này sao?"

Tuấn Đế bước chân đang nhanh, tiện đà càng nhanh chóng bay vút về phía trước.

Tiểu Yêu nhìn thấy hai tay Tuấn Đế đã khô héo như lão đằng, chỉ thấy xương đen, không thấy máu, Tiểu Yêu khóc cầu: "Phụ vương, phụ vương, cầu người dừng lại! Cầu người dừng lại..."

Tuấn Đế tai như điếc, Tiểu Yêu vừa khóc vừa mắng: "người căn bản không phải cha ta, ta và người không có gì quan hệ, người buông ra, dựa vào cái gì cầm lấy con, buông..."

Bước chân Tuấn Đế lảo đảo, linh lực khó có thể tiếp tục, lại như trước cầm lấy tay Cảnh cùng Tiểu Yêu giãy dụa đi về phía trước.

vẻ mặt Của hắn hoàn toàn không giống ngày thường, không hề là vô hỉ vô giận quan sát chúng sinh, mà là mê mang bi thương, chấp nhất vội vàng, thật giống như một người mất đi bảo vật quý giá nhất, đang lo lắng tìm kiếm.

Đến bước này, ngay cả đường lui đều tìm không được, Tiểu Yêu ngược lại cái gì đều không nói được, chỉ có thể theo Tuấn Đế, thất tha thất thểu về phía đi trước, nhưng tiểu yêu thật sự không biết Tuấn Đế muốn tìm kiếm cái gì.

Cũng không biết đi rồi bao lâu, Tuấn Đế dưới chân mềm nhũn, ngã xuống đất, mang theo Cảnh cùng Tiểu Yêu đều ngã sấp xuống, may mắn linh lực của Cảnh đã khôi phục một chút, hắn vội vàng kéo Tiểu Yêu, Tiểu Yêu mới không bị thương, nhưng Tuấn Đế một chân bị thương nghiêm trọng, cơ hồ biến thành xương khô.

Tiểu Yêu lấy ra bình ngọc trong lòng, muốn đem dược thủy bên trong đổ lên chân Tuấn Đế , nhưng vừa đổ ra, đều chưa kịp rơi xuống đã biến thành hơi nước, biến mất không thấy.

Tiểu Yêu bi phẫn kêu to: "nơi này đến tột cùng là nơi quỷ quái gì?"

Tuấn Đế muốn đứng lên, lại khó có thể đứng lên, trong mắt hắn tràn đầy bi thống, nhìn lên bầu trời, mờ mịt không cam lòng: vì sao? Ta chỉ là muốn biết nàng có hay không Thánh chủ bên trong, vì sao ngay cả nàng sống hay chết cũng không để cho ta biết?

Cảnh đột nhiên chỉ vào bên tay trái, cả kinh kêu lên: "Bệ hạ, người xem! người xem!"

Theo phương hướng ngón tay của Cảnh, một mảnh rừng hoa đào, khinh Như Yên, xán như hà, kiều như chi, nắng Phương Phỉ, rung động lòng người.

Tiểu Yêu không thể tin được nheo nheo ánh mắt, tại đây vạn vật câu diệt thế nhưng có một rừng hoa đào?

đôi mắt Tuấn Đế bi thống tuyệt vọng thoáng chốc lộ ra ánh sáng như ngọc quang hoa, Cảnh kéo tay giúp hắn đứng lên, ba người không nói lời nào, không hẹn mà cùng hướng tới mảnh đất đầy hoa đào thấ tha thất thểu chạy tới.

khi tiến vào rừng hoa đào, Cảnh cùng Tuấn Đế đều ngã xuống đất, hấp hối, ngược lại Tiểu Yêu linh lực thấp kém hoàn hảo không tổn hao gì, chỉ có tóc cùng quần áo có chút khô héo.

Cảnh cảm thấy như trước cực nóng , đốt hủy hết thảy cực nóng, chẳng qua tại đây trong rừng hoa đào, có Thủy Linh cùng mộc linh, hắn có thể triệu tập Thủy Linh, bố trí trận pháp đối kháng cực nóng, không giống ở giữa hoang mạc kia vạn vật câu tẫn,  chỉ có thể  dựa vào linh lực của mình đi đối kháng.

Cảnh cố không nghỉ ngơi, vội vàng thiết trí một trận pháp đơn giản, đang muốn đưa  Tiểu Yêu tiến vào trận pháp, lại nhìn thấy Tiểu Yêu thần thái tự nhiên bước chậm ở trong rừng hoa đào, như là giao du giữa ngày xuân.

Cảnh há mồm trợn mắt, nếu không phải hắn khẳng định linh lực Tiểu Yêu thấp kém, cơ hồ cảm thấy Tiểu Yêu là tuyệt thế cao thủ.

Cảnh hỏi: "Tiểu Yêu, nàng không cảm thấy nóng sao?"

Nóng? Không có ! Ta cảm thấy đi vào rừng hoa đào rất mát mẻ , giống mùa xuân trên Thần Nông sơn." Khi Tiểu Yêu nói chuyện, hoa đào tuôn rơi , bay lả tả, giống như phiêu tuyết, bao phủ ở giữa Tiểu Yêu, Tiểu Yêu không khỏi vươn tay, nắm lấy hoa rơi.

Chẳng lẽ là hắn cảm giác đặc dị? Cảnh nghi hoặc nhìn về phía Tuấn Đế. Tuấn Đế ngồi ở giữa trận pháp bát quái hội tụ Thủy Linh, hiển nhiên Tuấn Đế cũng cảm nhận được thân cực nóng như trước, nhưng hắn đối với dị thường của Tiểu Yêu, không chút kỳ quái, yên lặng nhìn Tiểu Yêu, ánh mắt buồn vui khó phân biệt.

Tiểu Yêu hỏi: "hai người tính ở trong này chữa thương sao? Chờ sau khi thương hảo chúng ta lại tiếp tục đi?"

Cảnh cười khổ, chữa thương? Miễn cưỡng tự bảo vệ mình mà thôi.

Tuấn Đế mỉm cười nói: "Tiểu Yêu, chúng ta không phải chữa thương, nơi này cũng không mát mẻ hơn so với trong hoang mạc bao nhiêu."

"Nhưng con không cảm giác được." Tiểu Yêu vẻ mặt mờ mịt, "ở đây hoa đào nở nhiều lắm, so với hoa đào trên Thần Nông sơn đẹp hơn nhiều."

Tuấn Đế ngóng nhìn rừng hoa đào, yên lặng không nói, mãn nhãn đau thương.

Cảnh tinh thông trận pháp, cẩn thận quan sát rừng hoa đào, không khỏi bội phục sát đất đối với người thiết trí Đào Hoa trận pháp, những cây hoa đào cổ quái sinh trưởng ở trong tuyệt cảnh, trong chỗ chết tạo nên một phần sinh cơ, phong tỏa yêu lực của yêu quái, nhưng làm hắn thấy kỳ quái là, trận pháp này lại có ý tứ bảo hộ yêu quái kia. Nếu hắn tiếp tục hướng vào rừng, rừng hoa đào sẽ không lại cho hắn hội tụ Thủy Linh, thậm chí hắn sẽ bị rừng hoa đào giảo sát.

Cảnh vì muốn chứng phán đoán của mình, hướng về sâu trong rừng đào đi đến, quả nhiên, Thủy Linh nhanh chóng xói mòn, như là nghiêm khắc cảnh cáo, Cảnh lại thử đi vào vài bước, rừng đào đột nhiên như tức giận , ngàn cánh hoa đào hóa thành vũ khí, hướng hắn bay tới, Tiểu Yêu sợ hãi, chưa kịp nghĩ nhiều, phi đến trên người Cảnh, áp hắn ngã xuống đất.

Đầy trời cánh đào bay xuống, khi sẽ đâm thủng Tiểu Yêu, tất cả lại biến thành cánh hoa mềm mại, giống như mưa ở Giang Nam bình thường ôn nhu rơi xuống, rơi vào đầy người Tiểu Yêu và Cảnh.

Cảnh đột nhiên nghĩ đến, khi bọn họ đi vào, rừng đào mới có hoa rơi tung bay, có lẽ không là bởi vì bọn họ kinh động trận pháp, mà hoa đào là vì Tiểu Yêu mà rơi xuống.

Cảnh bỗng hiểu được vì sao Tiểu Yêu không cảm thấy nóng, hắn nói với Tuấn Đế: "Bệ hạ, rừng đào...  bảo hộ Tiểu Yêu sao." Giống như vừa rồi ở giữa hoang mạc, Tuấn Đế dùng linh lực bảo hộ Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu mãn nhãn hoang mang: "Phụ vương, chuyện này rốt cục là sao?"
 

Chương trước 3.2 --- Chương sau 3.4


1544 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - ngoại truyện Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - ngoại truyện
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.8
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.5

Tags : Đọc truyện, Trường tương tư tập 3, Tư vô nhai, chương 1, Đồng Hoa, Đọc truyện, Trường tương tư tập 3, Tư vô nhai, chương 3, Đồng Hoa, truongtuongtu, tuvonhai
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat