Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3

                         

Chương 16.3 :  Gió bất định, người an tĩnh

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)


Tiểu Yêu trầm mặc không nói, nàng đã chứng kiến Chuyên Húc cai độc dược, khi thống khổ Chuyên Húc đều đập đầu tự thương , chỉ khi nào tổn thương đến hắn, Chuyên Húc sẽ lập tức lui về phía sau.

Tiểu Yêu tinh thông dược tính, cho nên càng hiểu được, mê dược lợi hại trong thế gian này, nếu chỉ dùng một lần, tuyệt đối không thể thật sự bị lạc tâm, nếu bị lạc bất quá là vì tiềm tàng tà niệm bị kích. Cảnh là thích nàng, yêu thương càng sâu, kính trọng càng nhiều, nàng tin tưởng Cảnh tuyệt đối không thể tùy tiện ở trên giường một nữ nhân khác cùng nàng hoan hảo.

Tiểu Yêu trầm ngâm một lúc lâu, nói: "chàng phân tích như vậy, sự tình xác thực kỳ quái. Nhưng là... Ta nghe biểu cữu Tây Lăng tộc trưởng nói, con của chàng lớn lên rất giống chàng, cũng rất giống gia gia hắn."

Cảnh nói: "Nếu đứa nhỏ giống gia gia, tự nhiên sẽ giống ta."

Tiểu Yêu trong khoảng thời gian ngắn, không phản ứng kịp ý tứ Cảnh, giống gia gia, tự nhiên sẽ giống Cảnh, cùng giống Cảnh, cũng giống gia gia, có gì khác nhau?

Cảnh nói: "Nghe bà nội nói, ta và đại ca lớn lên đều giống phụ thân, nhất là đại ca, nghe nói có 8,9 chín phần giống."

Giống như sấm sét nổ vang bên, Tiểu Yêu bị chấn động, sau một lúc lâu không nói nên lời, nhưng rất nhiều việc nhỏ nhặt lại hoàn toàn trùng hợp. Một hồi lâu sau, Tiểu Yêu mới thật cẩn thận hỏi: "chàng là nói... đứa nhỏ của Ý Ánh cũng không phải giống chàng, mà là giống hầu?"

" tỳ nữ của đại tẩu nói, đại tẩu là vì nói  chuyện đại ca bên ngoài có nữ nhân, sau khi bị đại ca đánh mấy bạt tai, nhất thời trong lòng nghĩ quẩn, uống thuốc độc tự sát. Năm đó, mẫu thân lệnh cho đại ca cưới đại tẩu, bà nội không phản đối, nhưng vì bù lại đại ca, cưới cho đại ca vài thị thiếp, đại tẩu không nói gì thêm, vài trăm năm đều như vậy , sao có thể vì đại ca bên ngoài có nữ nhân mà nháo sự?
Cho dù nháo sự, lấy tính tình đại tẩu, cũng không thể biết rõ ta cùng đại ca bất hòa, còn muốn gặp ta, muốn ta phân xử. Ta biết đại tẩu tử nhất định có điểm kỳ lạ, nàng trước khi chết muốn gặp ta, khẳng định có nguyên nhân khác, đáng tiếc lúc ấy ta không ở trong phủ, khi ta trở trở về, đại ca đã đem hết thảy thu dọn sạch sẽ, ta không tra được gì. hai ba năm Kia, vì muốn làm bạn với bà nội, nhưng thật ra thường thường có thể nhìn thấy đại tẩu, mỗi lần không phải có mặt đại ca, sẽ là có mặt Ý Ánh , ta cùng đại tẩu chưa từng chân chính nói chuyện nhiều, duy nhất một lần nói chuyện, là trước khhi bà nội qua đời một ngày, ta ôm thiến nhi đến phòng bà nội, đại ca không ở đó, đại tẩu lại vừa mới tới, ta muốn rời đi, nàng lại đi tới nhìn thiến nhi, nói với ta: 'Thiến nhi thực giống gia gia của hắn.' bà nội nói qua rất nhiều lần lời này, vài trưởng lão trong phủ cũng đều nói qua , ta cũng không để trong lòng đi. nhưng sau khi đại tẩu mất đi, ta nghĩ lại những lời này, mới phát hiện điểm cổ quái, bà nội nói như vậy, thực bình thường, nhưng đại tẩu khi vào phủ, cha ta đã qua đời, nàng chưa thấy mặt cha ta, sao có thể nói đứa nhỏ giống gia gia?"

Tiểu Yêu nói: "Nếu đại tẩu chàng quả thật bị hại vì đã biết điều không nên biết, thời điểm đó, nàng hẳn là đã bị giám thị, cho nên nàng chỉ có thể thông qua ý tứ trong câu nói kia, ý đồ nói cho chàng biết."

Cảnh nói: " vài năm nay, ta luôn luôn tìm kiếm chứng cớ, nhưng không tìm được gì , ta và đại ca là thân huynh đệ, cho dù là con hắn, cũng cùng ta huyết mạch tương liên, ngay cả thần khí đều không thể phân biệt."

Tiểu Yêu phiền não , trong đầu suy nghĩ xôn xao ——

Năm đó, hầu vì chức vị tộc trưởng, cùng Cảnh tranh đấu chết đi sống lại, thậm chí không tiếc gia nhập cùng Thương Lâm và Vũ Dương, cùng Chuyên Húc đối địch, nhưng đột nhiên lúc đó, hắn lại buông xuống, thậm chí thề độc, sẽ không vì vị trí tộc trưởng mà mưu hại Cảnh. Nếu đứa nhỏ của Ý Ánh là của hầu , hết thảy không phải rất tốt sao , ngay cả Cảnh lên làm tộc trưởng thì sẽ như thế nào? cuối cùng không phải vẫn rơi vào tay con hắn hay sao.

Hầu đã thề sẽ không mưu hại Cảnh, nhưng Ý Ánh không có phát thệ, chỉ cần bọn họ muốn, Ý Ánh tùy thời có thể ra tay.

Chuyện này, cũng không biết hầu và Ý Ánh đã thương lượng từ bao giờ, khi Thái phu nhân phát bệnh, hết thảy an bài lại thiên ý vô phùng, nếu hại chết Cảnh, hầu cùng Ý Ánh tuyệt không tư hội, thậm chí sẽ làm ra bộ dáng oán hận lẫn nhau, như vậy trên đời này căn bản không có người nào có khả năng phát hiện bí mật này.

Tiểu Yêu rùng mình một cái, nếu không phải vài năm này, Hoàng Đế thoái vị, Chuyên Húc kế vị, Hiên Viên dời đô... Đại Hoang vẫn đại sự không ngừng, thế cục tràn ngập chuyện xấu, Ý Ánh có phải đã ra tay hay không?

Cô gái kia nhát gan thận trọng, là nữ tử có tấm lòng thiện lương , rộng rãi, có phải bởi vì đã biết bọn họ muốn mưu hại Cảnh, mới không thể im lặng, muốn đi nhắc nhở Cảnh, nên bị Ý Ánh cùng hầu giết hại?

Cảnh nói: "Mấy năm nay, ta ngoài mặt bất động thanh sắc, âm thầm quan sát hầu cùng Ý Ánh, nhưng bọn hắn rất tinh minh, Ý Ánh 3 , 4 lần trước mặt mọi người phản đối ta cho hầu nhiều quyền lợi, hầu cũng trước mặt trưởng lão làm mặt bài xích Ý Ánh, nhờ ta can thiệp, mọi người nhận định Ý Ánh cùng hầu không hợp, nếu nói hai người bọn họ có tư tình, quả thực giống như là nói thái dương là từ Ngu Uyên dâng lên, canh cốc rơi xuống ( thần thoại trong truyền thuyết canh cốc là nơi mặt trời mọc, Ngu Uyên là nơi mặt trời lặn). Ta hiện tại không có cách nào chứng minh lời nói của ta, nhưng ta nhất định sẽ tìm được chứng cớ, chứng minh mình trong sạch."

Tiểu Yêu nói: "Còn nhớ lần ám sát đó không?"

"Một đám sát thủ ở Thanh Khâu ám sát con rối của ta?"

"đúng là lần đó! Lúc ấy chàng cùng Phong Long đều nói không giống phong cách hành sự của hầu, Phong Long nói quả thực giống như của một nữ nhân, hầu lại chính miệng thừa nhận là hắn làm ."

"Ta cũng nghĩ tới việc này. Trước sự kiện Ám sát, ta vừa nói rõ với Ý Ánh , khẩn cầu nàng đồng ý từ hôn. Đại khái đúng là việc này chọc giận Ý Ánh. Ám sát hẳn là Ý Ánh một mình hành động, hầu sợ ta tra ra Ý Ánh, đơn giản thừa nhận là hắn làm.

Tiểu Yêu nói: "Tuy rằng không có một chút chứng cớ, có thể có nhiều dấu vết để lại, kỳ thật, ta đã tin lời của chàng."

Khuân mặt cảnh cẫn không biểu tình bỗng lộ ra vẻ tươi cười, nhưng nụ cười ấy cũng không rõ ràng, như người sống sót sau tai nạn, nhìn như sống sót , nhưng đối mặt với vết thương trước mắt, một mảnh phế tích, rất khó chân chính vui vẻ.

Tiểu Yêu nói: "Việc này không thể hành động thiếu suy nghĩ, nếu không một khi khiến cho bọn họ cảnh giác, chỉ sợ cả đời đều tra không ra chân tướng . Hoặc là không ra tay, nếu ra tay, nhất định phải nhất kích tất trung. Nhưng chàng nhất định phải cẩn thận!" Tiểu Yêu trong lòng yên lặng cảm kích nữ tử lam mai kia, nếu không phải nàng, có lẽ Cảnh đã bị hại .

Cảnh nói: " sau khi Đại tẩu ra đi, ta đối với Ý Ánh cùng đại ca thực sự đề phòng, nàng không cần lo lắng."

Tiểu Yêu trong lòng chua xót, mấy năm nay, Cảnh đến tột cùng sống thế nào? Đại Hoang thay đổi bất ngờ, hắn làm bộ tộc, phải đi cẩn thận từng bước, không thể phụ tộc nhân; vốn cần nhất thân nhân giúp đỡ, đại ca cùng thê tử lại đều muốn đưa hắn vào chỗ chết.

Tiểu Yêu hỏi: "sau khi đại tẩu của chàng qua đời, chàng đã động nghi tâm, vì sao không sớm nói cho ta biết?"

" chuyện Không có chứng cớ, nếu nàng đã muốn buông xuống, ta làm sao lại nói ra trêu chọc nàng? nhưng tối nay, biết nàng còn... Ta nghĩ…!
Tĩnh Dạ gõ cửa, cầm tiểu khay tiến vào: "Công tử, uống thuốc đi." Trên Bàn tlà một chén nước ấm, một viên thuốc bên ngoài bọc sáp mật.

Cảnh bóp nát mật sáp, dùng nước ấm pha thuốc .

Tiểu Yêu nhịn không được hỏi: "chàng là có bệnh gì?"

Cảnh nói: "Không có bệnh gì nặng, chỉ là hằng ngày uống chút thuốc."

Tĩnh Dạ xen mồm nói: "Công tử mấy mươi năm trước, bởi vì quá bi thương, tâm mạch bị tổn thương. Mấy năm nay, vì Vương Cơ, tâm không thể vui mừng, trong lòng vô vị, tích tụ trong người. hơn Ba tháng trước, Vương Cơ còn cố ý chạy tới Thanh Khâu tặng lễ, nói cái gì muốn thành hôn, thỉnh công tử đi dự tiệc, khiến cho công tử bệnh nặng một hồi, đến bây giờ còn chưa dứt..."

"Tĩnh Dạ!" Cảnh ngữ khí tức giận.

Tĩnh Dạ khóe mắt chứa lệ, tràn đầy oán khí liếc Tiểu Yêu một cái, xoay thân rời đi.

Tiểu Yêu nhìn Cảnh, Cảnh nói: "Không nghiêm trọng như Tĩnh Dạ nói đâu"

"đưa tay cho ta."

Cảnh vẫn không đưa tay, Tiểu Yêu nhìn hắn, hắn rốt cục giơ tay đi qua.

Tiểu Yêu cầm cổ tay hắn. Sau một lúc lâu, nàng sợ hãi, không rên một tiếng thu tay lại. Vốn trong lòng còn bao suy nghĩ, nhưng hiện tại —— tử vong uy hiếp trước mặt, chuyện gì đều không quan trọng .

Phỏng chừng Cảnh đã được hồ trân cho biết tình hình của mình, cũng không hỏi Tiểu Yêu, ngược lại cười an ủi nàng: "Kỳ thật không có gì, từ từ sẽ tốt thôi."

Tiểu Yêu tâm tình trầm trọng, trên mặt lại nở nụ cười: "Là không quan trọng."

Cảnh hỏi: "Mấy năm nay, thân thể nàng thế nào?"

"Ta rất tốt, chỉ là buổi đêm khó ngủ một chút, không thể so với chàng. chàng ngày ngày đều có việc phải quan tâm, ta từ sau khi Chuyên Húc đăng cơ , không còn bận tâm gĩ nữa, có thể nằm trong chăn ấm bao lâu thì nằm, hơn nữa cũng không còn người nào luôn đến kích thích ta một phen, không nhìn thấy hắn khó chịu thì không thống khoái ."

Cảnh không nhịn được cười rộ lên: "Nếu như ta khó chịu , nàng thật tình thấy thống khoái , kỳ thật trong lòng ta cũng liền thống khoái ." Mặc kệ là hận hay là oán, đều bởi vì nàng vẫn đang để ý.

Tiểu Yêu nói: "chàng lại không biết ta lúc ấy trong lòng thống khoái ."

"Hiện tại biết cũng không muộn."

Tiểu Yêu trầm mặc không lên tiếng, cho dù tin Cảnh cùng Ý Ánh khi đó hoàn toàn trong sạch, cái gì cũng không có, đứa nhỏ là con của Ý Ánh cùng hầu , sẽ có thể cùng Cảnh một lần nữa bắt đầu sao?

Cảnh vốn không trông cậy nhiều, Tiểu Yêu có thể tin tưởng hắn , hắn đã rất mừng rỡ. Không rửa sạch hiểu lầm cũ, hắn không dám nhiều lời, cái gì cũng không dám hy vọng xa vời.

Tiểu Yêu hỏi: "Phong Long, hắn... có sao không?"

"Nhìn qua hết thảy bình thường, nhưng hắn từ nhỏ kiêu ngạo, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, đây là lần đầu tiên từ khi hắn sinh ra đến bây giờ bị suy sụp lớn như vậy , chính là kiên cường chống đỡ mà thôi. Ta sợ hắn tìm không thấy kẻ gây họa, sẽ đổ oán khí đến phòng Phong gia, đã thẳng thắn thành khẩn với hắn, rằng chính ta chủ mưu ngăn cản hôn lễ."

"A?" Tiểu Yêu lo lắng nhìn Cảnh, "hai người... Lại đánh nhau sao?"

"Lần này không phải đánh nhau, hắn là muốn làm thịt ta, bị thị vệ của ta chặn lại. Trước mắt, hắn tuyệt giao cùng ta."

"chàng sao phải thừa nhận? Dù sao Đồ Sơn thị vốn sẽ bảo hộ Phòng Phong thị."

"Phong Long là huynh đệ của ta, bởi vì ta sơ sẩy, để cho Tương Liễu gây họa, ta đã làm nhục hắn, khiến cho hắn hận sai người, không thể không thẳng thắn thành khẩn."

Tiểu Yêu nói: "Đối với Phong Long mà nói, nữ nhân chỉ như quần áo, hắn lại cùng chàng từ nhỏ đến lớn, phỏng chừng qua một thời gian, hắn sẽ tha thứ cho chàng. Nhưng đối với ta, hắn nhất định hận tới chết ."

"Không cần lo lắng, bây giờ nhất thời nhịn nhục, muốn sau hai ba tháng, oán giận của Phong Long tiêu tan xác thực rất khó, nhưng hai ba năm về sau, với tính tình rộng rãi hào sảng của hắn, tự mình sẽ nghĩ thông suốt."

Tiểu Yêu thở dài, hiện tại mặc kệ làm gì, Phong Long cũng sẽ không chịu nhận, cũng chỉ có thể làm như thế .

Hai người yên lặng hồi lâu, đều cảm thấy còn lời muốn nói, nhưng những chuyện có thể nói lại đều đã nói xong.

Cảnh đứng lên, nói: "Đêm đã khuya, nàng nghỉ ngơi đi!"

một đêm Này, Tiểu Yêu không biết Cảnh có nghỉ ngơi tốt hay không, dù sao nàng một đêm cũng chưa ngủ ngon, lúc thì nghĩ thân thể Cảnh, lúc thì nghĩ Ý Ánh cùng hầu, lúc lại nghĩ ngày sau nên làm gì đây...

Sáng sớm, Tiểu Yêu dậy sớm rửa mặt.

Không bao lâu, Cảnh đã tới.

Tiểu Yêu cùng Cảnh dùng cơm, Tiểu Yêu chưa nói phải đi, Cảnh cũng không chủ động nhắc tới, hắn biết rõ, thời gian Tiểu Yêu có thể ở tại chỗ này sẽ không nhiều lắm.

Tiểu Yêu nói với Cảnh: "Ta hôm nay muốn giúp chàng cẩn thận khám bệnh một chút, mấy năm nay, tâm tình của ta đã khác trước, còn chuyên tâm học tập y thuật. Hôm qua, ta giúp chàng bắt mạch, phát hiện bệnh của chàng có chút phức tạp, nhưng may mắn còn kịp, chàng không cần lo lắng..."

Cảnh thản nhiên nói: "Ta chưa từng lo lắng, nếu nàng không muốn chữa bệnh cho ta, ta không cần sinh tử, ta biết ta nhất định có thể tốt."

Tiểu Yêu tinh thần nhẹ nhõm, nói: "Hồ trân là y sư của chàng sao? Gọi hắn cùng đến đây!"

Tĩnh Dạ lập tức đi thỉnh hồ trân.

Sau khi Hồ trân đến, Tiểu Yêu lại bắt mạch cho Cảnh, vừa bắt mạch, vừa hỏi hằng ngày khởi cư nghỉ ngơi, ẩm thực nhạt nhẽo, thấy thoải mái, hương vị nào thấy khó chịu... Có vấn đề Cảnh trả lời, có vấn đề ngay cả chính hắn cũng không chú ý, để Tĩnh Dạ cùng hồ trân trả lời.

Tiểu Yêu hỏi hồ trân hiện tại dùng phương pháp trị liệu gì, hồ trân liệt ra, Tiểu Yêu cùng hắn thảo luận.

"ban Đêm khó ngủ, khó thở, lười nói, thần lực mệt mỏi..."

Tiểu Yêu cùng hồ trân thương nghị hồi lâu, hồ trân vui lòng phục tùng, dựa theo đề nghị của Tiểu Yêu, sửa đổi phương thuốc ,giữ lại chủ dược, bỏ đi hai vị phụ dược, phân lượng toàn bộ giảm bớt…

Hồ trân ý vị thâm trường nói: "Tộc trưởng khởi bệnh từ hơn bốn mươi năm trước, chưa đem tâm dưỡng hảo, lại xuất hiện biến cố, Phương thuốc này của Vương Cơ thực vi diệu, cũng là muốn trường kỳ điều trị, ít nhất mười, hai mươi năm, Vương Cơ y thuật tốt lắm?"

Tiểu Yêu không nói gì.

Cảnh nói với hồ trân: "Hết thảy làm theo Tiểu Yêu phân phó."

Hồ trân cúi người hành lễ: "vâng!"


   Chương trước 16.2 --- Chương sau 16.4


1596 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.10 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.10
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.6

Tags : Đọc truyện, Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, , chương 12, Đồng hoa, Doc truyen, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, chuong 16, Dong hoa,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat