Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.2

                         

Chương 16.2:  Gió bất định, người an tĩnh

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)


Tiểu Yêu chỉ chỉ ghế ngồi đối diện: "Mời ngồi."

Cảnh ngồi xuống đối diện với Tiểu Yêu, Tiểu Yêu nhìn theo làn khói nhẹ lượn lờ bay ra quanh huân lô, chậm chạp không mở miệng.

Cảnh nín thở im lặng nhìn Tiểu Yêu, hy vọng giờ khắc này dài vô hạn.

Tiểu Yêu nói: "Mấy năm nay, ban đêm giấc ngủ ta không được tốt, thường là lăn qua lộn lại suy nghĩ”

Cảnh kinh ngạc, mấy năm nay, hắn cũng chưa từng có một đêm an ổn, cũng thường lăn qua lăn lại suy nghĩ, nhưng tiểu yêu vẫn biểu hiện như không có việc gì, khiến Cảnh cảm thấy Tiểu Yêu đã hoàn toàn quên hắn.

Tiểu Yêu nói: "Phòng Phong Ý Ánh là người ti tiện, nhưng là chàng cho nàng cơ hội. vài năm đầu, miệng ta nói không có vấn đề gì, ta không cần, nhưng trong lòng ta hận chàng oán chàng. Cho nên, mỗi lần chàng ở nói, ta rõ ràng có thể lảng tránh, lại cố tình tỏ ra không ghen tị, ta cố ý nói chuyện bình thường, làm ra vẻ không hề để ý bộ dáng của chàng, trên thực tế vẫn âm thầm lưu ý mỗi phản ứng của chàng."

Cảnh nói: "Ta biết, là ta sai rồi." Năm đó, hắn cảm thấy Phòng Phong Ý Ánh vô tội, là Đồ Sơn thị và hắn có lỗi với Phòng Phong Ý Ánh, không muốn thương tổn Phòng Phong Ý Ánh, nhưng hắn lại quên , hắn không làm thương tổn Phòng Phong Ý Ánh sẽ làm thương tổn Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu nói: "chàng đúng là có sai, nhưng cũng không phải lỗi của một mình chàng. Mấy năm gần đây, ta chuyên tâm học y, tâm tính thay đổi rất nhiều, cách nhìn cũng thay đổi, càng nghĩ nhiều, càng phát ra hiện ta đem oán giận đổ lên đầu chàng, kỳ thật không đúng."

"Không phải, nàng đối với ta rất tốt..."

Tiểu Yêu giơ tay nhìn Cảnh làm, ý bảo Cảnh nghe nàng nói: "Tang Điềm Nhi nói, cả đời con người, tựa như đi trên đường Hoàng Sơn, ai cũng không biết sẽ gặp phải cái gì, đều là đi một bước, đoán một bước, có thể sẽ té ngã, nếu đi nhầm đường, có thể đụng tới dã thú, cho nên mới cần có người dắt tay đồng hành, giúp đỡ lẫn nhau. Ta đã đồng ý đồng hành cùng chàng, nhưng ta chỉ tiêu cực chờ đợi, giống như ta rõ ràng đang cùng chàng leo núi, vốn nên đồng lòng hợp lực, nhưng phía trên con đường, ta nhìn thấy chàng đi đến lối rẽ, không gọi chàng lại, kệ chàng đi nhầm đường; nhìn thấy phía trước là vách núi, cũng không kéo chàng một phen, thấy chàng ngã xuống. Ta vẫn đứng ở một bên, tự cho là thanh tỉnh thờ ơ lạnh nhạt."

Tiểu Yêu hỏi Cảnh: "chàng có biết Phòng Phong Ý Ánh từng 3, 4 lần muốn giết Chuyên Húc? Có lần nàng đã bắn tên xuyên thủng ngực Chuyên Húc."

"Cái gì?" Cảnh khiếp sợ nhìn Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu cười tự giễu: "Phòng Phong Ý Ánh ở trước mặt chàng, ngôn hành cử chỉ vẫn trí tuệ có lễ, ôn nhu thiện lương, đáng thương đáng yêu, nhưng ta ngay từ đầu đã biết, nàng tâm cơ thâm trầm, thủ đoạn tàn nhẫn, càng biết chàng tấm lòng lương thiện , đối với nàng thực áy náy, Phòng Phong Ý Ánh khẳng định sẽ lợi dụng tính tình của chàng cùng áy náy của chàng để đối phó với chàng. nhưng ta đối với chàng cái gì cũng không làm, thậm chí ngay cả nhắc nhở cũng không nhắc nhở, vẫn khoanh tay đứng nhìn. Bởi vì từ nhỏ lớn lên, trải qua nhiều khổ sở, ta vẫn đối với lòng người vẫn thực bi quan, cảm thấy tất cả đều không bền lâu, ai cũng không đáng tin cậy, ta chưa bao giờ chân chính tin tưởng chàng, cũng không chịu chủ động trả giá, kết quả cuối cùng khi phát sinh chuyện, ta còn cảm thấy, nhìn đi tất cả như ta sở liệu! Ta chỉ biết lòng người không đáng tin! Cũng không biết rằng, mọi chuyện trên thế gian, chuyện đạt được, chuyện không đạt được, kết quả là do chính mình tạo nên. đúng như Tang Điềm Nhi nói, ta không gieo hạt, lại không chịu vất vả cần cù chăm sóc, làm sao có thể trông mong thu hoạch?"

trong mắt Tiểu Yêu ẩn lệ: "Từng đêm, khi mất ngủ, ta đều nhớ tới chuyện quá khứ. Ta biết rõ chính mình sai lầm rồi, ta bởi vì tự cho mình là đúng, bởi vì bi quan tiêu cực, bởi vì chính mình không tín nhiệm, mất đi người trong lòng ta. Lúc ấy chỉ cần ta cố gắng, nói nhiều một chút, làm nhiều một chút, có lẽ kết quả sẽ hoàn toàn không giống. Chuyên Húc thấy ta không thoải mái, cho rằng ta  vẫn hận chàng, kỳ thật không phải, ta chỉ hận chính ta. Cảnh, chàng không cần tự trách, cũng không cần cảm thấy áy náy. Trong mắt người ngoài, Hai chúng ta có lẽ đều rất khôn khéo, nhưng khi chúng ta xử lý chuyện tình cảm của mình, đều phạm vào sai. Nhân sinh có sai lầm có cơ hội sửa chữa, có sai lầm không còn cơ hội sửa lại..."

Từng đêm, từ trong mộng bừng tỉnh, biết chính mình sai rồi, nhưng hết thảy đã không thể vãn hồi, loại này thống khổ như có người dùng dao cứa vào xương cốt của nàng. Nhưng hết thảy đã không thể vãn hồi...

nước mắt Tiểu Yêu lã chã rơi xuống, nàng co người lại, dùng tay áo lau đi nước mắt, càng lau lại càng nhiều nước mắt.

Cảnh ôm lấy Tiểu Yêu: "Tiểu Yêu, Tiểu Yêu... Đừng khóc! nàng không sai, là ta hứa hẹn trước, tín nhiệm trước, ta phải bảo vệ tốt nàng, nhưng ta không làm được."

Tiểu Yêu gục đầu vào vai hắn, khóc thành tiếng. Mấy ngàn đêm, trong bóng đêm yên tĩnh, nàng vẫn là hận Phòng Phong Ý Ánh, hận Cảnh, cuối cùng lại hận chính mình.

Nghe tiếng khóc của Tiểu Yêu, tim Cảnh như bị đao cắt, đây là lần đầu tiên Tiểu Yêu vì hắn rơi lệ. ngày trước, ngay cả khi đột nhiên nghe Phòng Phong Ý Ánh mang thai, Tiểu Yêu đều tươi cười đầy mặt. Nếu có thể lựa chọn, hắn tình nguyện để Tiểu Yêu lạnh nhạt giống như trước , không thèm quan tâm hắn, hắn tình nguyện để Tiểu Yêu chân chính quên hắn, cũng không cần Tiểu Yêu thừa nhận cùng hắn thống khổ.

Cảnh nhẹ nhàng vỗ về lưng Tiểu Yêu: "Tiểu Yêu, Tiểu Yêu, Tiểu Yêu..." từng lời nhu mị, bao nhiêu đêm khuya trong mộng, hắn mơ thấy nàng, nhớ kỹ nàng, lại không gặp được nàng.

Tiểu Yêu dùng sức đánh Cảnh, khóc lên: "Vì sao không để ta gả đi? Vì sao không để ta xem như chưa có chuyện gì, mỉm cười tiếp tục sống ?"

Cảnh không có cách nào trả lời. Vì sao? Có lẽ là bởi vì Tiểu Yêu đứng ở đầu đường Thanh Khâu mờ mịt, hắn không muốn nàng cả đời đều như thế; có lẽ là bởi vì hắn yêu quá sâu, không thể buông tay để nàng gả cho người khác; có lẽ là bởi ở nơi sâu nhất trong đáy lòng hắn còn không hết hy vọng.

Cảnh nói: "lúc nãy ta nói lời xin lỗi nàng, nhưng hiện tại ta thu hồi lời xin lỗi, ta một chút cũng không hối hận, cho dù Tương Liễu dùng loại phương thức cực đoan này, khiến toàn bộ Đại Hoang không thể yên ổn, ta vẫn thật cao hứng không để muội gả cho Phong Long."

"chàng... Vô liêm sỉ!" Tiểu Yêu vừa khóc, vừa đánh hắn.

trong lòng Cảnh bỗng ngọt ngào: "Ta vẫn đều là vô liêm sỉ!"

Tiểu Yêu khóc trong chốc lát, cảm xúc đè ép nhiều năm phát tiết hết ra, lý trí dần dần khôi phục, phát hiện chính mình đang ở Cảnh trong lòng, nàng đột nhiên đẩy Cảnh ra.

Cảnh cũng không miễn cưỡng nàng, đứng dậy bưng bát trà nóng đưa cho Tiểu Yêu: "nàng Uống nước đi."

Tiểu Yêu cầm bát trà, vừa thẹn vừa mắc cỡ, căn bản không dám nhìn Cảnh. không biết tính cái gì? Đã muốn xem như người lạ, lại ghé vào trong lòng người ta lệ vũ giàn giụa.

sắc mặt Tiểu Yêu dần dần lạnh lùng, nói: "lời Của ta đã nói hết, chàng có thể đi rồi. sáng sớm Ngày mai ta sẽ trở về Thần Nông sơn, chàng không cần tiễn ta ."

Cảnh nhìn Tiểu Yêu, không nói gì. Thống khổ mười năm, mới làm cho Tiểu Yêu thất thố trong chốc lát. Nước mặt còn trên khóe mắt, nàng cũng đã lại trở nên bình tĩnh khắc chế. Lúc này đây, nàng đã đem tất cả nói rõ lần cuối cùng, lần này từ biệt, chỉ sợ vĩnh sẽ không gặp hắn.

Tiểu Yêu mỉm cười nói: "Sai lầm chính là sai lầm, cho dù hối hận cũng vô pháp quay đầu, chỉ có thể cố gắng quên, tiếp tục đi lên phía trước. Mặc kệ là vì tốt chàng, càng vì tốt cho ta, chúng ta về sau không cần gặp lại !"

Bởi vì đoán được lòng Tiểu Yêu , Cảnh cười cười, thản nhiên nói: "nàng Ăn chút cơm đi, sau khi ăn xong, ta có lời muốn nói với nàng."

Tiểu Yêu vừa muốn cự tuyệt.

Cảnh nói: "Ta đã nghe xong lời của nàng, nàng cũng có thể nghe một chút của ta, mới tính là công bằng."

Tiểu Yêu không đồng ý, cũng không có cự tuyệt.

Tĩnh Dạ bưng cháo tiến vào, múc cho Tiểu Yêu một chén, cấp Cảnh cũng lấy một chén.

Tiểu Yêu mấy ngày được ăn cơm, ngửi mùi cơm thơm, cũng thực đói bụng, cúi đầu chuyên tâm dùng cơm.

Cảnh cũng cúi đầu dụng tâm dùng cơm, mấy năm nay, mỗi lần ăn cơm đều thực không biết vị, hôm nay lại cảm thấy cháo thập phần ngon miệng, cùng Tiểu Yêu ăn hai chén.

Tĩnh Dạ nhìn thấy nồi cháo đã hết, không khỏi cảm thán thở dài, vừa vui vừa buồn,thu thập chén đĩa, hành lễ cáo lui.

Đợi Tĩnh Dạ ra cửa, Tiểu Yêu hỏi: "chàng muốn nói với ta chuyện gì?"

Cảnh nói: "nàng hãy đáp ứng ta, mặc kệ ta nói gì, nàng đều kiên nhẫn nghe xong, không cần tức giận  rời đi."

"Ta đáp ứng, chàng nói đi!" Tiểu Yêu đã quyết định, ngày mai từ biệt, nếu không gặp Cảnh, tối nay là lần cuối cùng hai người cuộc gặp nhau, mặc kệ Cảnh nói gì, nàng khẳng định đều nghe hết.

Cảnh nói: "Từ sau khi ta cùng Ý Ánh... xảy ra chuyện đó, ta vẫn ngu ngốc, hết thảy tùy bà nội an bài, kháng cự duy nhất chính là không muốn gặp Ý Ánh, bất quá, dù sao hôn lễ cử hành , đứa nhỏ cũng có , Ý Ánh căn bản không cần, đến khi đại tẩu qua đời, ta đột nhiên thanh tỉnh vài phần, bắt đầu tỉnh lại."

Tiểu Yêu nhớ rõ nữ tử trầm mặc kia, hình như là bởi vì hầu bên ngoài có nữ nhân, đã uống thuốc độc tự sát , chuyện này  có cái quan hệ gì với Cảnh?

"Đại tẩu cùng Tĩnh Dạ, Lan Hương cùng nhau đến Đồ Sơn phủ, bởi vì tính tình nhu hòa, xử sự chu đáo, bà nội cho nàng đi hầu hạ đại ca, cùng ta coi như là từ nhỏ quen biết, nàng trước kia tuy rằng nói không nhiều lắm, lại hay cười, thường khoan dung người ngoài, Tĩnh Dạ, Lan Hương đều quý mến nàng. Sau đó, mẫu thân đem nàng gả cho đại ca, nàng càng ngày càng trầm mặc, dần dần , cơ hồ không nhìn thấy nàng cười. Ta biết đại ca đối với nàng lãnh đạm, nhưng ta không làm được gì, chỉ có thể ngầm chiếu cố nàng một chút, để cho Tĩnh Dạ khi rảnh rỗi, tới thăm nàng.
Đại khái sợ đại ca mắng nàng, đại tẩu không nói chuyện nhiều với ta, nhưng hàng năm, vào mùa xuân, chỉ cần ta ở trong phủ, nàng đều đem một cành hoa ngân quyên đưa cho Tĩnh Dạ cắm ở trong thư phòng của ta. hoa Kia thập phần xinh đẹp, chỉ nở ở đỉnh núi Thanh Khâu, ta thường cùng đại ca đưa các nàng đi ngắm hoa. Đại tẩu nhìn như ngốc nghếch, chất phác, kỳ thật trong lòng chuyện gì cũng hiểu hết, nàng đưa hoa, cũng là muốn biểu đạt lòng biết ơn với ta, cũng là thỉnh cầu ta, không cần quên tình cảm ngày bé cùng đại ca , tha thứ cho đại ca..."
Cảnh trầm mặc một lát, nói: "Đại tẩu không phải là uống thuốc độc tự sát, mà là bị người ta đầu độc hại chết ."

"Cái gì? Ai độc giết đại tẩu của chàng?" Tiểu Yêu khó mà tin được, mặc kệ lam mai xuất thân hèn mọn cỡ nào, nàng cũng là phu nhân Đồ Sơn thị cưới hỏi đàng hoàng, ai dám làm như vậy với nàng?

"Phòng Phong Ý Ánh."

Tiểu Yêu cả kinh không nói nên lời, mặc dù cảm thấy không thể tưởng tượng, nhưng việc này Phòng Phong Ý Ánh xác thực có thể làm ra.

Cảnh nói: " sau khi Đại tẩu qua đời, ta bắt đầu chân chính đối mặt chuyện của ta cùng Phòng Phong Ý Ánh. Mấy năm nay, ta vẫn nhớ lại chuyện đêm đó, thậm chí tìm hồ yêu yêu lực cao thâm, dùng hoặc thuật thôi miên ta, thức dậy trí nhớ của ta tiềm tàng, lại làm sao cũng không nhớ nổi đêm hôm đó. Trí nhớ của ta chỉ là cảm thấy mê muội, coi Ý Ánh là nàng,thấy nàng cởi quần áo, ôm lấy ta, muốn cùng ta thân thiết, ta cố gắng đẩy nàng ra... Sau đó cái gì cũng không biết ."

khi Cảnh nói chuyện, vẫn nhìn thần sắc Tiểu Yêu, sợ nàng tức giận, phẩy tay áo bỏ đi, may mắn Tiểu Yêu tuy rằng sắc mặt không vui, nhưng vẫn lẳng lặng nghe.

Cảnh nói: " linh lực tu vi Của ta tuy rằng không thể bằng Tương Liễu, cao thủ đứng đầu Đại Hoang phong long, nhưng dù sao cũng là huyết mạch của cửu vĩ thần hồ, từ nhỏ khắc khổ tu luyện, tu vi cũng không thấp. Thôi phát tình dục dược, đối với chúng ta mà nói, bất quá chỉ là nhất thời hứng thú mà thôi, căn bản không có khả năng không khắc chế được."

Tiểu Yêu gật gật đầu, xác thực như vậy, đối với thần tộc mà nói, không cần nói  là Cảnh, nếu kê dược cho tên Thùy Lương phong lưu đa, cũng không thể làm cho bọn họ không thể khắc chế, chỉ cần dùng nước đá là có thể giải dược, bất quá là nguyện ý không muốn khắc chế mà thôi.

Cảnh thấy Tiểu Yêu đã nhận ra phán đoán của hắn, tiếp tục nói: "Ý Ánh khẳng định cũng biết, chỉ có thôi phát tình dục dược không thể làm cho ta cùng nàng... làm việc vợ chồng, cho nên nàng còn để cho bà nội giúp nàng hạ mê huyễn dược, làm ta sinh ra ảo giác, coi ý ánh như nàng. Nhưng Ý Ánh không biết vị trí của nàng trong lòng ta, nguyên nhân vì người kia là nàng, ta mới tuyệt đối không thể dưới tình huống đó muốn nàng."

Tiểu Yêu nhịn không được hỏi: "Cho dù ta chủ động, chàng cũng không muốn sao?"

Cảnh nói: "Nếu nàng chủ động, ta ngược lại sẽ càng khắc chế. nàng nguyện ý, chứng minh nàng tin tưởng ta, ta lại càng không dám lợi dụng tín nhiệm của nàng, càng muốn cho nàng những điều tốt nhất. Tiểu Yêu, lúc ấy là vì Ý Ánh tự sát, ta đi vấn an nàng, đó là phòng ngủ một nữ nhân khác, giường ngủ của một nữ nhân khác, ta vẫn khát vọng đường đường chính chính cùng nàng ở chung một chỗ, sao có thể tùy tiện cùng nàng trên giường ngủ của một nữ nhân khác? Đây là nhục nhã cùng thương tổn nàng! Mặc kệ thần trí ta có bao nhiêu mê muội, đối với ngươi tin tưởng vững chắc, ta sẽ không vi phạm khát vọng  tận đáy lòng mình."

  Chương trước 16.1--- Chương sau 16.3


1627 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.1

Tags : Đọc truyện, Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, , chương 12, Đồng hoa, Doc truyen, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, chuong 16, Dong hoa,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat