Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3

                         

Chương 15.3 : Bóng cô độc biết về đâu

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)


Lúc Tiểu Yêu tỉnh lại, đau đầu kịch liệt, nàng cảm thấy chuyện đêm qua có điểm cổ quái, có thể tưởng tượng sau một lúc lâu, nghĩ không ra sở Dĩ Nhiên, liền buông tha.

Có lẽ bởi vì ngày gần đây thức dậy sớm, Tương Liễu lại không có ở đây.

Tiểu Yêu rửa mặt, ăn cơm xong, mặc áo, ngồi ngẩn người dưới ánh mặt trời, nghe tiếng hài đồng vui đùa ầm ĩ ngoài viện.

Nàng mở cửa ra, nhìn thấy 7, 8 hài đồng đang chơi cùng gia gia, lúc này chính là đang chuẩn bị hôn lễ, phải gả tân nương . Tiểu Yêu tựa vào bên cửa, cười đứng nhìn. Nàng bỗng nhiên nhớ tới Ma Tử cùng Xuyến Tử, khi nàng cứu bọn họ trở về, bọn họ đại khái liền lớn lên như vậy, bất quá thời điểm kia, bọn họ cũng không ầm ỹ như vậy, thập phần trầm mặc nao núng, cảnh giác cẩn thận, tận lực làm nhiều việc, ăn ít cơm, e sợ cho bị nàng lại đuồi đi. Rất lâu sau, hai người mới tin tưởng nàng và Lão Mộc sẽ không vì họ ăn nhiều một ngụm cơm mà đuổi bọn họ đi.

Đó đã là chuyện của vài chục năm về trước! mộ phần của Ma Tử và Xuyến Tử cỏ xanh hẳn là đã dài vô tận , nhưng trong trí nhớ của nàng, tát cả vẫn rõ ràng như trước.

Dưới chân tường Cách đó không xa, một lão bà bà mái tóc hoa râm, mặt đầy nếp nhăn, nhìn qua thực già, nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, đầu tóc và quần áo đều chỉn chu, sạch sẽ, cười tủm tỉm nhìn bọn nhỏ chơi đùa.

Lão bà bà vẫy tay với Tiểu Yêu: "Tiểu cô nương, đến đây ngồi phơi nắng đi."

Tiểu Yêu đi tới, ngồi ở dưới chân tường, ánh nắng thập phần ấm áp, cảm giác như ngày xuân.

Lão bà bà nói: "Trước kia chưa thấy qua ngươi, ngươi là bảo trụ ..."

Tiểu Yêu không biết bảo trụ là ai, có lẽ là người Tương Liễu biến ảo, có lẽ là cấp dưới của Tương Liễu biến ảo, dù sao hẳn vị lão bà bà này là hàng xóm, Tiểu Yêu thuận miệng nói: "là người Thân thích, ta vừa mới tới."

Lão bà bà nói: "Có bị đứa nhỏ làm ầm ỹ không? Ngươi còn không sinh con đi?"

Tiểu Yêu thở dài, nói: "Ai biết đời này có phúc khí có đứa nhỏ hay không." Nàng hối hôn Xích Thủy tộc trưởng, đi theo nam nhân chạy mất, đời này chỉ sợ không nam nhân nào dám cưới nàng.

Lão bà bà nói: "Có phúc khí hay không, là do ngươi định đoạt."

Nghe lời này không giống như người Sơn Dã thôn ẩu bình thường, Tiểu Yêu không khỏi hé nhìn thoáng qua lão bà bà, lại nhìn bốn phía, chỉ cảm thấy có điểm quen mắt. Nếu đem lùm cây rậm rạp kia bỏ đi, nhường đường nối thẳng hướng bờ sông, nếu phòng ở của lão bà bà trở nên nhỏ một chút, cũ một chút, Tiểu Yêu chần chờ hỏi: "Đây là Hồi Xuân đường sao?"

Lão bà bà nói: "Đúng vậy!"

Tiểu Yêu sửng sốt, ngây người nhìn lão bà bà: "Điềm Nhi?"

Lão bà bà sửng sốt, trong mắt hiện lên ảm đạm, nói: "Từ sau khi Xuyến Tử chồng ta qua đời, đã lâu không có ai gọi ta như vậy . Ngươi làm sao mà biết ta là Tang Điềm Nhi?"

Tiểu Yêu nói: "Ta... Ta nghe lão nhân trấn trên ngẫu nhiên đề cập qua một lần."

Tang Điềm Nhi cười rộ lên: "Khẳng định lại là sau lưng nhắc tới ta vốn là kỹ nữ, không xứng đáng được hưởng phúc, mọi người cùng xuyến tử qua đời cả, mà ta sinh hạ 4 con trai, một con gái, hiện tại có mười tôn tử, tám cháu gái, ba chắt trai."

"Lão Mộc, Ma Tử, Xuân Đào các nàng..."

"Đều đi rồi, chỉ còn một mình ta ."

Tiểu Yêu trầm mặc thật lâu sau, hỏi: "Lão Mộc... Hắn sống có tốt không?"

"Lão Mộc mặc dù không sinh con, nhưng Ma Tử cùng Xuyến Tử coi hắn như cha, trước lúc lâm chung, dưỡng lão chăm sóc hắn, không hè kém so với con thân sinh ra, ta cùng Xuân Đào cũng là con dâu tốt, hầu hạ Lão Mộc mỉm cười rời đi."

Tiểu Yêu hơi nở nụ cười, nàng trốn tránh không đi hỏi, không phải không quan tâm, mà là rất quan tâm, đã biết bọn họ an toàn cả đời, rốt cục thoải mái, Tiểu Yêu hỏi Tang Điềm Nhi: "Xuyến Tử có ghét bỏ ngươi không? Ngươi có phải chịu ủy khuất không? cả đời Này, ngươi có hối hận không?"

Tang Điềm Nhi cảm thấy tiểu cô nương hỏi rất kỳ quái, nhưng từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng, Tang Điềm Nhi đã sinh hảo cảm, không hiểu Tề Diệu, khó để giải thích, chính là muốn thân cận cùng nàng, Tang Điềm Nhi nói: "Cũng không phải kỹ nữ cùng ân khách, chỉ thấy mật đường, không thấy muối, sống làm sao có thể không có gập ghềnh? sau khi Ta sinh hai con trai, thiếu chút nữa cùng Xuyến Tử tách ra, nhưng Xuyến Tử nhận sai, cầu xin tha thứ, cuối cùng lại quay về, may mắn lúc ấy không đổ thêm khẩu khí."

Có thể khiến một nữ nhân đã sinh hai con trai còn muốn tách ra, có thể thấy Xuyến Tử phạm lỗi không nhỏ, nhưng nói cho cùng, sai lầm cũng chỉ là nhất thời. Hiển nhiên đến thời điểm cuối cùng mới nhận ra, Tang Điềm Nhi cảm thấy lúc ấy không có làm sai. Tiểu Yêu hỏi: "người chỉ có thể nhìn nhất thời, không nhìn thấy nhất thế, làm sao mới có thể  biết quyết định nhất thời cho dù khó chịu lại nhất thế không hối hận?"

Tang Điềm Nhi nói: " câu hỏi này của ngươi đừng nói ta trả lời không được, chỉ sợ ngay cả thần tộc sống mấy trăm năm cũng không trả lời được. con người cả đời không phải ai cũng đều đi hoang lộ giống nhau sao? Ai cũng chưa đi qua, chỉ có thể thâm một cước, thiển một cước nghiêng ngả lảo đảo đi phía trước. Có người đi hoang lộ phong cảnh mỹ miều, có người đi hoang lộ phong cảnh tiêu điều, nhưng mặc kệ là phong cảnh gì, trên đường đều có vách núi đen, có lối rẽ, có dã thú, nói không chừng đi sai một bước, sẽ ngã rất đau, nói không chừng nhất thời không thấy rõ, sẽ đi lên lối rẽ... Nguyên nhân là vì đi đường núi hoang, đường xá nhấp nhô, nguy cơ tứ phía, cho nên mỗi người đều muốn tìm bạn, thêm một người, thêm một đôi tay, chăm sóc lẫn nhau, ngươi nhắc nhở ta có cạm bẫy, ta nhắc nhở ngươi có lối rẽ, gặp được vách núi đen, đến đỡ nhau, đụng phải dã thú, cùng nhau đánh chạy... Hai người nghiêng ngả lảo đảo, gập ghềnh, cả đời như vậy lại đi .”

Tiểu Yêu yên lặng không nói.

Tang Điềm Nhi coi như nhớ tới chuyện cũ, híp mắt, cũng yên lặng ngẩn người. Một trận cười của hài đồng làm Tang Điềm Nhi bừng tỉnh, nàng nhìn sang hướng chắt trai của nàng cùng Xuyến Tử, cười nói: "Ta đời này đã cười đã khóc, đáng giá!"

Tiểu Yêu thật không ngờ cuối đời Tang Điềm Nhi thong dong thỏa mãn như vậy, không biết có phải bởi nàng đã gần kề cái chết, nên cơ trí mới trong sáng phi thường .
Tang Điềm Nhi thấm thía nói: "Tiểu cô nương, nhất định phải nhớ kỹ, muốn có được cái gì, nhất định phải tin tưởng nó tồn tại. Chính ngươi cự tuyệt tin tưởng, làm sao có thể thật tình trả giá? Ngươi nếu không chịu gieo rắc mầm móng, sẽ không vất vả cần cù đào tạo, cuối cùng cũng không cần trông cậy vào đại mùa thu hoạch."

Tiểu hài tử chơi cùng gia gia đã đến đoạn thành hôn, tiểu cô nương vẫn không khác một đứa nhỏ, tiểu nam tử thực lo lắng, 2 "Vợ chồng" cùng đi xem y sư, "Y sư" dùng Thụ Diệp Tử bao thổ, để bọn họ về nhà tiên phục, nghiêm trang dặn dò bọn họ chuyện phòng the tốt nhất cách hai ba ngày một lần, trăm ngàn không cần bởi vì nóng vội mang thai mà quá thường xuyên.

Tiểu Yêu xì một chút bật cười, Tang Điềm Nhi xấu hổ nói: "Bọn họ thường xuyên ở y quán lý chơi đùa, đem đối thoại nghe lén đi làm trò chơi."

Tiểu Yêu cười nói với Tang Điềm Nhi: "đã rất lâu ta không được vui vẻ, hôm nay lại thật sự rất vui."

Tương Liễu đã trở lại, đứng ở cạnh lùm cây, nhìn Tiểu Yêu và Tang Điềm Nhi.

Tiểu Yêu đứng lên, chạm tay vào đầu Tang Điềm Nhi nói: "Điềm Nhi, ngươi làm rất khá, ta nghĩ Xuyến Tử khẳng định cảm thấy mình cưới được thê tử tốt, Lão Mộc cùng ta đều thật cao hứng."

Tiểu Yêu hướng đi tới chỗ Tương Liễu, giọng nói Tang Điềm Nhi khàn khàn, kêu lên: "Ngươi, ngươi là ai?"

Tiểu Yêu quay trở lại, nhìn Tang Điềm Nhi cười cười, không trả lời Tang Điềm Nhi vấn đề, nàng cùng Tương Liễu xuyên qua cây cối, biến mất giữa bóng cây.

Tang Điềm Nhi trong mắt lệ tràn, nàng vội vã đứng lên, theo phương hướng Tiểu Yêu biến mất , quỳ xuống dập đầu.

Tiểu Yêu nói với Tương Liễu: "Ngươi vì sao không sớm nói cho ta biết, những đứa trẻ mỗi ngày ầm ỹ mộng đẹp của ta là tôn tử , chắ trai của Xuyến Tử và Ma Tử? Sinh mệnh thật sự kỳ Diệu, năm đó nàng cứu trở về hai đứa nhỏ trầm Mặc An tĩnh, lại để lại một đống tôn tử làm cho nàng phải đau đầu .

Tương Liễu thản nhiên nói: "Ngày đầu tiên ta đã bảo ngươi đi dạo , là ngươi không có hứng thú."

Tiểu Yêu nói: "Ta mất tích thời gian dài như vậy, bên ngoài chắc là nháo ngất trời đi?"

Tương Liễu không hé răng.

Tiểu Yêu nói: "Ngươi gây chuyện, lại để Phòng Phong thị chịu tiếng xấu thay cho người khác, Phòng Phong Ý Ánh chắc chắn sẽ vì Phòng Phong thị gặp tai họa bất ngờ, nàng là Đồ Sơn tộc trưởng phu nhân, tương đương đem Đồ Sơn thị dính vào."

Tương Liễu cười lạnh nói: "Ngươi nghĩ ta ngăn trở ngươi thành hôn chỉ vì muốn làm cho Chuyên Húc cùng tứ thế gia kết thù kết oán sao? Thẳng thắn nói cho ngươi! Đó bất quá chỉ là một nửa nguyên nhân."

"Một nửa khác là gì?"

"Đồ Sơn Cảnh mướn ta đi ngăn cản hôn sự của ngươi, hắn hứa hẹn, chỉ cần ta có thể ngăn trở ngươi thành hôn, sẽ cấp cho ta 37 năm lương thảo."

"Cái gì?" Tiểu Yêu không thể tin điều mình nghe được , Cảnh lại mướn Tương Liễu đi trở hôn?

"Không tin ngươi có thể tự đến hỏi Đồ Sơn Cảnh."

Tiểu Yêu nói: "Ngươi chừng nào có thể thả ta đi?"

Tương Liễu thản nhiên nói: "Ta đã có được thứ ta muốn , ngươi đi lúc nào tùy ngươi!"

Tiểu Yêu xoay người bước đi, Tương Liễu nói: "Nhắc nhở ngươi một tiếng, cổ còn ở trong người, ngươi nếu dám tiết lộ Phòng Phong Bội chính là ta, đừng trách ta cho ngươi đau lòng mà chết."

Tiểu Yêu bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Tương Liễu.

Tương Liễu nói: "Không tin sao?"

Tiểu Yêu ngực đau như bị kiếm đâm xuyên thấu, nàng đau đến tứ chi co rút, mềm nhũn ngã xuống đất, chật vật ghé vào trên cỏ.

Tương Liễu giống như nắm giữ sinh tử của nàng, lạnh lùng nhìn nàng: "nếu Không muốn chết, không nên nói những câu không cần nói!"

Tiểu Yêu đau đến khuôn mặt trắng bệch, trán toát mồ hôi lạnh, lại ngẩng mặt, cười nói: "Đây là nguyên nhân ngươi không rảnh đi Cửu Lê giải trừ cổ trùng sao? Nắm trong tay sinh tử của ta, một ngày kia đến áp chế ta? Khá lắm , lợi hại lắm, tương Liễu Tướng quân!"

Tương Liễu lạnh lùng cười, xoay người đi, một tiếng thét dài, dẫm nát trên lưng bạch điêu, Phù Diêu mà bay đi, biến mất ở giữa Vân Tiêu.

Tiểu Yêu đau lòng dần biến mất, nhưng vừa rồi đau đến lợi hại, thân mình như trước không có khí lực, sau một lúc lâu, nàng mới khôi phục một chút, chậm rãi đứng lên, đi tập tễnh về phía trong trấn.

trấn Thanh Thủy khẳng định có cứ điểm thu thập tin tức của Chuyên Húc, nhưng tiểu yêu không biết là người nào. cứ điểm bí mật thu thập tin tức của Tuấn Đế, Tiểu Yêu càng không thể biết. Ngược lại cửa hàng Đồ Sơn thị thực dễ tìm, Tiểu Yêu đến gần cửa hàng bán châu báu của Đồ Sơn thị nói với tiểu nhị: "Ta muốn gặp Du Tín."

Tiểu nhị thấy Tiểu Yêu nói chuyện khẩu khí rất tự tin, liền đi gọi Du Tín.

Tiểu Yêu nói với Du Tín: "Đưa ta đi Thanh Khâu, ta muốn gặp Đồ Sơn Cảnh."

Du Tín thấy Tiểu Yêu gọi thẳng tục danh của tộc trưởng, lại không hề hờn giận, rụt rè cười, muốn nói gì, Tiểu Yêu không kiên nhẫn nói: "Đồ Sơn Cảnh nhất định sẽ gặp ta! Nếu ta nói quá, ngươi bất quá một chuyến tay không, dù sao ta vẫn ở trong tay ngươi, ngươi có thể tùy ý khiển trách, nhưng nếu ta nói thật, ngươi cự tuyệt yêu cầu của ta, sẽ đắc tội Đồ Sơn Cảnh."

Du Tín hàng năm đắm mình ở trong châu báu, gặp qua không ít khách quý, thực có nhãn lực, hắn cân nhắc một cái lát, phán đoán rồi phân phó cấp dưới chuẩn bị Vân Liễn, hắn tự mình đưa Tiểu Yêu đi Thanh Khâu.

Vân Liễn bay lên, Du Tín thử hỏi Tiểu Yêu: "Không biết cô nương vì sao muốn gặp tộc trưởng?"

Tiểu Yêu mày nhíu lại, trầm mặc không nói. Vì sao? Nàng có rất nhiều vì sao muốn hỏi Cảnh! Vì sao muốn ngăn trở hôn sự của nàng? Vì sao lại thuê Tương Liễu? Vì sao? Vì sao?

  Chương trước 15.2 --- Chương sau 16.1


1506 view
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.9 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.9
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.11 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.11
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 7.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 7.4

Tags : Đọc truyện, Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, , chương 12, Đồng hoa, Doc truyen, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, chuong 15, Dong hoa,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat