Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.2

                         

Chương 14.2 : ôn chuyện cũ, lòng sầu thảm

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)


Hạ qua đông đến, thời gian trôi qua, Tiểu Yêu đã học tập ở y đường hai năm y thuật.

Buổi chiều, khi Tiểu Yêu từ y đường đi ra, nhìn thấy Phong Long chờ ở ven đường.

Tiểu Yêu cười đi tới: "Hôm nay không bận gì sao ?"

Phong Long cười nói: "Ta đưa ngươi trở về."

hai năm nay, khi Phong Long ở chỉ ấp, khi rảnh rỗi sẽ đến Tiểu Nguyệt đỉnh gặp Tiểu Yêu, cùng Hoàng Đế nói chuyện phiếm, chờ Chuyên Húc đến, bốn người cùng nhau ăn cơm.

sau khi Tiểu Yêu đến Tiểu Nguyệt đỉnh, Hinh Duyệt chỉ ghé qua một lần. Bởi vì Hoàng Đế, đỉnh Tiểu Nguyệt vô hình trung trở thành nơi mọi người lảng tránh , hơn nữa Hinh Duyệt Đại khái bởi vì từ khi sinh ra tại Hiên Viên đã là một kẻ nhỏ bé, trong lòng nàng Hoàng Đế đại biểu cho sự uy hiếp, Trong trí nhớ của nàng đối với Hoàng Đế chỉ là sự sợ hãi. Cho dù nay nàng đã thành vương hậu của Hiên Viên quốc, biết rõ Hoàng Đế sẽ không uy hiếp đến tính mệnh của mình, nhưng loại sợ hãi này đã xâm nhập cốt tủy từ khi nàng trưởng thành, mỗi lần Hinh Duyệt nhìn thấy Hoàng Đế, đều không được tự nhiên, cho nên, Hinh Duyệt vẫn tránh gặp Hoàng Đế, nếu nàng có thể làm chủ, nàng hận không thể lập tức đem Hoàng Đế đuổi về Hiên Viên sơn.

Lần gặp duy nhất kia, Hinh Duyệt câu nệ ngồi một lát rồi lập tức rời đi.

Phong Long lại hoàn toàn không cùng Hinh Duyệt, Phong Long vừa sinh ra, đã bị Xích Thủy tộc trưởng đưa đến Xích Thủy, được gia gia che chở, vô ưu vô lự mà lớn lên, tuy rằng sau khi lớn lên, hắn hiểu được Hoàng Đế khiến bọn hắn một nhà 4 người chia cắt làm 3 nơi , nhưng khi hiểu được, hết thảy đã chấm dứt. Hắn có lẽ từng phẫn nộ, nhưng đối với Hoàng Đế không có oán hận chất chứa, càng không có sợ hãi, thậm chí hắn đối với Hoàng Đế còn có một loại sùng bái, đây không phải là tình cảm, chỉ là thiên tính của nam nhân đối với khát vọng to lớn, giống như một con mãnh thú kính phục một con mãnh thú lớn hơn  .

Các thần tử Khác bởi vì tị hiềm, đều giữ khoảng cách với Hoàng Đế, một nước không thể có 2 vua, bọn họ sợ gần Hoàng Đế, sẽ khiến cho Chuyên Húc nghi kỵ. Phong Long có lúc so với hết thảy đều khôn khéo nhưng có đôi khi, hắn lại vài phần vô tâm hào sảng. Phong Long không lảng tránh Hoàng Đế, ngược lại vì Tiểu Yêu, thường xuyên tiếp cận Hoàng Đế. Hắn thích cùng Hoàng Đế nói chuyện phiếm, từ thống trị bộ tộc đến thư thượng xem một hồi chiến tranh, đều cùng Hoàng Đế đối luận, lời nói Hoàng Đế rộng lớn, Phong Long nguyện ý hấp thu trí tuệ của lão già cơ trí này. Cơ hội như vậy, rất nhiều người không có khả năng có được một lần, mà hắn bởi vì Tiểu Yêu, có thể có vô số lần.

Khi Tiểu Yêu cùng Phong Long trở lại đỉnh Tiểu Nguyệt, Phong Long lập tức đi tìm Hoàng Đế.

Hắn kích động dùng Thủy Linh ngưng tụ một bức bản đồ, sắp xếp ra quân đội, hưng phấn cùng Hoàng Đế nói phương án tiến công của hắn. Hoàng Đế mỉm cười nghe, đợi hắn nói xong, tùy tay đổi mấy đội binh lính, Phong Long trợn tròn mắt, khi thì nhíu mày trầm tư, khi thì hưng phấn ôm đầu.

Tiểu Yêu lắc đầu thở dài, nàng thập phần hoài nghi, Phong Long mỗi lần đến gặp nàng, không phải vì nhớ vị hôn thê này, mà là nhớ Hoàng Đế .

Tiểu Yêu không để ý tới một già một trẻ, đi tới trước con rối, luyện tập châm cứu.

khi Chuyên Húc đến, Phong Long còn đang cùng Hoàng Đế đối luận cách dụng binh, Chuyên Húc cười xem trong chốc lát, đi đến bên cạnh Tiểu Yêu, xem Tiểu Yêu châm cứu.

Đại khái bởi vì luyện tập tài bắn cung nhiều năm, Tiểu Yêu đem kỹ xảo bắn tên dung nhập vào châm pháp, châm pháp của nàng và châm pháp của y sư thường dùng thực không giống nhau.

Tuy rằng chỉ là con rối, Tiểu Yêu lại coi như người, không hề khinh thường, một bộ luyện tập châm pháp trọn vẹn cẩn thận tới toát mồ hôi.

Chuyên Húc cầm khăn tay giúp nàng lau mồ hôi, có chút đau lòng nói: "Trong cung còn nhiều y sư, muội làm gì vì chút việc nhỏ không đáng kể mà phân chia công phu cao thấp?"

Tiểu Yêu cười cười nói: "Ban ngày chuyên tâm làm chút sự tình, buổi tối đổ có thể ngủ ngon một chút."

"chứng mất ngủ của muội đã tốt hơn rồi sao?"

"Từ khi bắt đầu chuyên tâm học tập y thuật, so với trước kia tốt hơn rất nhiều." Tuy rằng vẫn khó có thể đi vào giấc ngủ, nhưng số lần bừng tình trong mộng giảm rất nhiều. Bởi vì ngủ ngon , nỗi đau trong lòng cũng giảm bớt nhiều.

ánh mắt Chuyên Húc phức tạp, bệnh của Tiểu Yêu này do Cảnh gây lên, tuy rằng nàng hiện tại không hề đề cập tới Cảnh, nhưng hiển nhiên, nhiều năm qua đi, nàng vẫn như trước luôn nhớ tới Cảnh.

Phong Long thấy Chuyên Húc cùng Tiểu Yêu đứng thì thầm trước con rối, reo lên: "Bệ hạ, người cần cù chút được không? Không thấy ta ở đây cùng ngoại gia thương thảo bố binh bày trận sao? Mặc dù có ta ở đây, khẳng định không tới phiên người ra chiến trường, nhưng người cũng nên đến học!"

Chuyên Húc đi qua, chỉ huy binh lính, chốc lát vây khốn Phong Long, Phong Long khó tin trừng mắt nhìn.

Chuyên Húc khinh thường nói: " khi còn nhỏ, ta đã đi theo gia gia học tập cái này , mặc kệ là chiến dịch mấy chục người hay mấy vạn người, đều cùng ta tái diễn. Năm đó Thần Nông cùng Hiên Viên đánh một trận kịch liệt, ta đứng bên cạnh gia gia, nghe từng chiến dịch đánh trận của Hiên Viên và Thần Nông. gia gia mang theo ta đi tới chiến trường, hắn nói chỉ có hai chân đứng trên thi thể, hai tay cảm nhận được máu tươi, mới có thể chân chính quý trọng binh lính của mình."

Phong Long biểu tình thập phần phấn khích, tiện mạc, ghen tị, tức giận, đến cuối cùng lại đồng tình Chuyên Húc, khi hắn giơ nhánh cây cùng nhóm bạn sắm vai đánh giặc, Chuyên Húc đã đi qua bể máu tươi trên chiến trường.

chiến tranh thực sự, tử vong thực sự, cho dù là nam tử trưởng thành đứng lên đều thực sự khó khăn, cho nên binh lính thích uống rượu, ham bài bạc, Chuyên Húc lại tuổi còn nhỏ đã đứng ở trên chiến trường.

Phong Long chắp tay, thở dài: "Đế vương quả nhiên không phải ai cũng có thể làm ."

San hô đến bẩm tấu cơm chiều đã chuẩn bị xong.

Bốn người ngồi xuống, Phong Long đột nhiên có chút không tự nhiên đứng lên. Hắn kính rượu Hoàng Đế: "Ngoại gia, ngài tùy ý uống một ngụm tựu thành." Hắn rầm rầm uống xong.

Phong Long lại kính rượu Chuyên Húc, Chuyên Húc cùng hắn uống một chén.

Phong Long lại rót một chén rượu, kính Tiểu Yêu, Tiểu Yêu cười uống hết.

Phong Long lắp bắp, nhìn Hoàng Đế, lại nhìn Chuyên Húc, Chuyên Húc không kiên nhẫn nói: "Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?"

Phong Long hắc hắc cười: "Cái kia... Ta là cảm thấy... nên tổ chức hôn sự của ta và Tiểu Yêu. Ông nội của ta còn hy vọng có thể nhìn thấy chắt trai, ngoại gia khẳng định cũng hy vọng có thể nhìn thấy ngoại tôn."

Tiểu Yêu tâm chấn động , tay nàng run lên, nàng gắt gao nắm chặt tay, cúi đầu.

Phong Long trông mong nhìn Hoàng Đế, Hoàng Đế cười nói: "Ta không ý kiến gì, chuyện  của các ngươi, các ngươi tự làm chủ."

Phong Long yên tâm , lập tức trông mong nhìn Chuyên Húc. Chuyên Húc mỉm cười, cầm bầu rượu, rốt cho mình một chén, không nhanh không chậm uống. Phong Long đáng thương hề hề nói: "Bệ hạ, người xem ngài có một đống nữ nhân, ngài cũng đáng thương cho huynh đệ. Ta đã hẹn với Tiểu Yêu, đời này chỉ có duy nhất một mình Tiểu Yêu. Ta cũng không có ý kiến, ta cam tâm tình nguyện. chỉ là trong nhà thúc giục, ta nghĩ cũng nên tổ chức hôn sự."

Chuyên Húc uống cạn chén rượuu, mỉm cười nói: "Đây là chuyện của Tiểu Yêu, tùy theo ý nguyện của nàng."

Phong Long khẩu khí u ám, một người, hai người nói đều dễ nghe, nhưng hai vị bệ hạ này so với vị Cao Tân bệ hạ kia khó chơi nhiều lắm. Phong Long ngồi vào bên cạnh Tiểu Yêu, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi cảm thấy thế nào?"

Tiểu Yêu cắn môi không nói chuyện, khi Phong Long cùng nàng trở về, một dấu hiệu cũng không có, nhưng hiển nhiên Phong Long đã sớm có kế hoạch. Kỳ thật, Phong Long đã bắt đầu không tùy tiện như biểu hiện của hắn.

Phong Long ôn nhu nói: "Ngươi nếu thích ở tại Thần Nông sơn, chúng ta cầu bệ hạ thưởng cho một ngọn núi, Ngươi nếu thích chỉ ấp, Xích Thủy thị ở chỉ ấp có tòa nhà lớn, ta sẽ sửa lại theo ý thích của ngươi. Ngươi nếu cảm thấy hai nơi này thực ồn ào, không thanh tĩnh, có thể đi Xích Thủy. Xích Thủy thành ngươi đã đến chưa? Nơi đó rất nhiều sông nước, có điểm giống Cao Tân, ngươi nhất định sẽ thích. nhà cũ ở Xích Thủy thập phần xinh đẹp, toàn bộ nằm trong hồ, ngày mùa hè rất mát mẻ."

Phong Long nhìn thần sắc Tiểu Yêu, cẩn thận nói: "Ngươi thích học tập y thuật, có thể tiếp tục học tập, tương lai cho dù ngươi muốn làm nghề y, ta cũng tuyệt đối ủng hộ."

Tiểu Yêu cảm thấy, nếu đúng như lời Phong Long, cuộc sống thực rất hậu đãi nàng. Xích Thủy thành không lớn không nhỏ, xinh đẹp an toàn, có lẽ nàng có thể ở Xích Thủy thành mở một y quán, nội tâm không có kích động vui sướng, cũng sẽ không có đau xót tê tâm liệt phế, sống cuộc sống bình thường thản nhiên. Nàng muốn nói đồng ý, khả nói đến miệng, lạo không ra được, chỉ có thể gật đầu.

Phong Long hỏi: "Ngươi đồng ý ?"

Tiểu Yêu lại gật đầu: "uh."

Phong Long mừng rỡ cười ra miệng, trở về vị trí của mình, nói: "Ta buổi tối liền viết thư gửi gia gia, nhắn gia gia phái người đến thương nghị hôn kỳ cùng Tuấn Đế bệ hạ "

Chính sự nói xong, bốn người bắt đầu dùng cơm. Tiểu Yêu vẫn trầm mặc, Chuyên Húc vẫn mỉm cười, nói rất ít. Hoàng Đế cùng Phong Long hàn huyên vài câu, thời gian khác đều là Phong Long tự đắc tự nhạc, tự nói tự cười.

Cơm nước xong, Phong Long không giống ngày thường còn quấn quít Hoàng Đế nói chuyện, mà là lập tức cáo từ, kích động khống chế tọa kỵ bay đi .

Tiểu Yêu đi vào phòng ở, viết thư cho phụ vương, thỉnh phụ vương giúp nàng trạch định ngày tốt thành hôn.

Viết xong thư, Tiểu Yêu triệu xích điểu đến, đem thư quấn vào chân xích điểu, vừa cho xích điểu cất cánh, Chuyên Húc vừa bắt lấy xích điểu, vừa cầm tay nàng.

Tiểu Yêu nghi vấn nhìn Chuyên Húc, Chuyên Húc hỏi: "muội thật muốn như vậy ?"

Tiểu Yêu nói: "Đã đính hôn, sớm hay muộn đều phải gả, nếu Phong Long muốn sắp tới thành hôn, vậy sắp tới thành hôn đi!"

Chuyên Húc nói: "muội thật sự không lo lắng một chút cho người khác?"

Tiểu Yêu cười rộ lên: "Nói thành thật, thủ hạ của huynh tuy rằng nhân tài đông đúc, Phong Long cũng là số một số hai , đối với chuyện nam nữ rất lãnh đạm, khẳng đinh sẽ nhân nhượng muội, năm đó khi muội cùng hắn đính hôn, huynh cũng đã nói không có khả năng lại có nam nhân tốt hơn hắn ."

Chuyên Húc trầm mặc.

Tiểu Yêu kêu lên: "Ca ca!"

Chuyên Húc nói: "Ta không muốn muội lập gia đình!" Tay hắn lạnh lẽo, đầu ngón tay hơi hơi siết mạnh .

Tiểu Yêu vỗ vỗ hắn: "muội hiểu được."

" muội không hiểu!" Chuyên Húc cúi đầu nhìn múi giày của mình, trong mắt tràn đầy đau thương cùng tuyệt vọng.

Tiểu Yêu nói: "muội thật sự hiểu được! Năm đó, khi huynh cùng Hinh Duyệt thành hôn, trong lòng muội thực sự không thoải mái, cảm thấy có vẻ bị Hinh Duyệt cướp mất huynh, từ nay về sau, muội chỉ là người ngoài."

Chuyên Húc mạnh mẽ ngẩng dầu, ánh mắt bức thiết nhìn chằm chằm Tiểu Yêu: " khi Ta thành hôn, muội khổ sở sao?"

Tiểu Yêu tự cười giễu, gật đầu: "Lúc ấy thật sự rất khó chịu, tựa như người nào đó của mình bị cướp đi rồi. Sau đó muội mới biết chính mình lòng dạ hẹp hòi , huynh và Hinh Duyệt đã thành hôn hơn ba năm, huynh vẫn như trước là ca ca của muội, cũng không có bị Hinh Duyệt cướp đi, tương lai, cho dù muội gả cho Phong Long, huynh cũng vẫn là người thân nhất, đáng tin cậy nhất."

Nhưng điều hắn muốn cũng không phải là chuyện này, hắn còn muốn, muốn... Chuyên Húc cười, nội tâm thảm đạm, Tiểu Yêu cái gì cũng không cần, chỉ cần cầu mình là duy nhất, hắn nay còn có tư cách gì?

Hắn không phải không có cơ hội, hắn so với nam nhân khác lại càng có cơ hội, khi bọn hắn phải vất vả tiếp cận Tiểu Yêu, hắn đã có Tiểu Yêu ở trong lòng, chỉ cần hắn quyết liệt giữ lấy, bất luận kẻ nào cũng không có khả năng có cơ hội, nhưng vì hắn muốn mượn sức nam nhân, một lần lại một lần đem Tiểu Yêu giao cho nam nhân khác.

khi ở Hiên Viên thành từng bước nguy cơ, hắn được Cảnh giúp, đi tới Trung Nguyên; khi  đến Thần Nông sơn sát khí thật mạnh, hắn được Phong Long cùng Cảnh liên thủ giúp đỡ, làm cho cả Trung Nguyên đều đứng phía sau hắn; đến khi hắn không cần mượn sức bọn họ, Tiểu Yêu lại gửi tâm cho Cảnh, gửi thân cho Phong Long.

khi ở Hiên Viên thành, biết rõ Cảnh đêm khuya còn đang ở trong phòng Tiểu Yêu, hắn lại chỉ có thể giả vờ như không biết, mở bản đồ Đại Hoang, khô khốc ngồi đến bình minh; khi ở Tử Kim đỉnh, biết rõ Tiểu Yêu đi thảo ao phong gặp riêng Cảnh, suốt đêm chưa về, hắn như trước vẫn chỉ có thể làm như không biết, một hơi xử lý công văn văn thư, suốt đêm không ngủ; khi nguy cấp nhất, biết rõ Tiểu Yêu đồng ý gả cho Phong Long là vì hắn, hắn lại cái không làm được gì... Lúc đó hắn tự bảo vệ mình đã khó khăn, những nữ nhân khẩu khẩu Thanh Thanh nói thích hắn, ngay cả mặt hắn còn không thấy, nhưng tiểu yêu vì hắn, lại đồng ý gả cho nam nhân khác.

Chuyên Húc càng siết chặt tay Tiểu Yêu, xích điểu bất an kêu to, giãy dụa muốn chạy trốn... Hoàng Đế đột nhiên xuất hiện, kêu lên: "Chuyên Húc!"

Chuyên Húc và Tiểu Yêu đều nhìn về phía Hoàng Đế, Hoàng Đế dị thường ôn hòa nói: "Chuyên Húc, phóng điểu rời đi."

Chuyên Húc chậm rãi buông lỏng tay ra, xích điểu sợ hãi phi nhanh về hướng Cao Tân.

Tiểu Yêu xoa xoa cổ tay mình, nói: "Việc này có vẻ bất ngờ, Phong Long làm việc thật sự rất liều lĩnh ."

Chuyên Húc xoay người bước đi, thanh âm âm trầm: "Hắn liều lĩnh? Hắn so với ai khác đều là khôn khéo!"

Tiểu Yêu nhìn Chuyên Húc biến mất ở giữa Vân Tiêu, hoang mang tự hỏi Hoàng Đế: "Chuyên Húc và Phong Long có mâu thuẫn sao?"

Hoàng Đế cười nhẹ: "Quân vương cùng thần tử vĩnh viễn mượn dùng lẫn nhau, kiêng kị lẫn nhau."

Tiểu Yêu muốn nói lại thôi, Hoàng Đế nói: "Không có gì phải lo lắng . Phong Long là người thông minh, hắn sẽ vì mưu cầu Lợi ích của mình, nhưng sẽ không chịu là thần tử đơn thuần. thế gian Này, phàm là có thể dùng khẳng định đều có chút tính nết, Chuyên Húc nếu dùng hắn, sẽ dung hắn! Vì quân dung, phải có khí lượng!"

Tiểu Yêu thở dài: "Chờ sau khi thành hôn, con sẽ điXích Thủy! Nơi này thật sự rất ồn ào !"

Hoàng Đế mỉm cười, khẽ thở dài. Phong Long thật sự là nam nhân thích hợp nhất với Tiểu Yêu, hắn tuy rằng không có được thâm tình của Tiểu Yêu, nhưng có thể cho Tiểu Yêu một cuộc sống bình yên .

Hoàng Đế vốn đã muốn rời đi, lại xoay người trở về, nhìn thấy Tiểu Yêu tựa vào phía trước cửa sổ, nhìn nơi tận cùng bóng đêm, kinh ngạc ngẩn người.

Hoàng Đế nhẹ nhàng ho khan một tiếng, Tiểu Yêu Như tỉnh Mộng: "Ngoại gia, ngươi còn chưa đi ngủ sao?"

Hoàng Đế nói: "Ta từng lệnh cho Chuyên Húc nghĩ cách chiêu hàng Cửu Mệnh Tương Liễu."

Tiểu Yêu không nhịn được đứng thẳng thân mình, nhìn chằm chằm Hoàng Đế.

Hoàng Đế nói: "Mấy năm nay, dùng hết kế sách cùng biện pháp, hắn đều cự tuyệt."

Tiểu Yêu nhìn về phía đêm tối, biểu tình vô hỉ cũng vô ưu.

"Chuyên Húc đem phương bắc của Thần Nông sơn phong liệt vào cấm địa, thủ phong là tâm phúc của Chuyên Húc, con hẳn là biết vì sao hắn làm như vậy. Tuy rằng Tương Liễu cứu con một mạng, nhưng con không nợ hắn gì nữa." 

Chương trước 14.1 --- Chương sau 14.3


1514 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 13.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 13.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.2

Tags : Đọc truyện, Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, , chương 12, Đồng hoa, Doc truyen, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, chuong 14, Dong hoa,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat