Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 13.2

                         

13.2 . Quay về chẳng bởi vì ai

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)

Trên đường nhanh như chớp điện đã bình an trở về Thần Nông sơn.

Chuyên Húc không mang Tiểu Yêu tới đỉnh Tử Kim, mà mang Tiểu Yêu tới đỉnh Tiểu Nguyệt, Chuyên Húc giải thích với Tiểu Yêu: "Gia gia sớm đã ở tại Tiểu Nguyệt đỉnh, muội hẳn là muốn gặp mặt cùng gia gia “

Nghĩ đến có thể không thường xuyên gặp mặt Hinh Duyệt, Tiểu Yêu như trút được gánh nặng: "Nghe nói Tiểu Nguyệt đỉnh có một dược cốc, Viêm đế lúc tuổi già nhiều năm ở trong dược cốc, gia gia ở nơi đó sao?" Tiểu Yêu đối y thuật không hứng thú bằng độc thuật, mặc dù trong tàng thư Tử ở Kim đỉnh có tìm được ghe chéo ở dược cốc , nhưng lại chưa từng tới.

Chuyên Húc nói: "đúng là nơi đó."

Tọa kỵ hạ xuống, Tiểu Yêu nhìn thấy hoa Phượng Hoàng đỏ rực như lửa khắp nơi, kinh ngạc nói: "huynh cũng trồng Phượng Hoàng ở đây sao?"

Chuyên Húc nói: "Đúng vậy, năm đó nhìn thấy núi này, nghĩ có lẽ muội sẽ thích, liền trồng trong núi một ít cây Phượng Hoàng."

Tiểu Yêu theo tọa kỵ hạ xuống thấp, giống như đi vào giữa giấc mơ Phượng Hoàng, đầy trời mây đỏ, hoa nở rực rỡ, giống hệt lúc ở điện Triều Vân phong .

Tiểu Yêu hái một đóa hoa rơi, bỏ vào trong miệng hút, hương vị ngọt ngào, giống hệt mùi vị ở triều vân điện.

Từ Triều Vân phong đến Tiểu Nguyệt đỉnh, cách mấy chục vạn ngày đêm, nàng rốt cục lại thấy hoa Phượng Hoàng.

Tiểu Yêu đưa một đóa Phượng Hoàng cho Chuyên Húc: "huynh đã làm được !"

Chuyên Húc cầm lấy hoa Phượng Hoàng: "Không phải ta làm được , là chúng ta làm được !"

Chuyên Húc đem đế cắm hoa Phượng Hoàng đến cạnh Tiểu Yêu , kéo Tiểu Yêu đi đến một chỗ sâu trong rừng Phượng Hoàng .

Sâu trong Rừng rậm, dưới một gốc cây Phượng Hoàng lớn, một chiếc xích đu  có thể ngồi được 2 người đang lẳng lặng chờ chủ nhân của nó.

Tiểu Yêu không nén được tiếng cười, trong lòng dâng lên bao chua xót. Ngày bé, nàng vẫn tưởng ở trong rừng Phượng Hoàng có một cái xích đu thật to, nàng và Chuyên Húc cùng nhau chơi đu dây, nhưng khi đó mẫu thân bề bộn công việc, không có thời gian mang nàng vào núi. Mẫu thân vì có thể vừa chăm sóc ngoại tổ mẫu, vừa coi chừng nàng và Chuyên Húc, chỉ có thể đặt một cái xích đu nhỏ bên dưới tàng cây Phượng Hoàng trong đình viện cho nàng. Nay, rốt cục nàng đã có thể ngồi xích đu lớn, nhưng sẽ không còn ai xem nàng cùng chuyên húc đu dây nữa.

Chuyên Húc dường như hiểu suy nghĩ của nàng, nhẹ nhàng nắm tay nàng nói: "Chúng ta có thể nhìn thấy."

Tiểu Yêu gật gật đầu.

Chuyên Húc hỏi: "Muốn chơi đu dây không?"

Tiểu Yêu lắc đầu: "Chúng ta đi thăm gia gia trước."

Chuyên Húc mang Tiểu Yêu ra khỏi rừng Phượng Hoàng, theo đường mòn bên dòng suối, đi vào một sơn cốc vắng vẻ.

Bên trong sơn cốc có bốn năm gian nhà trúc, trước nhà trúc có 2 cây Phượng Hoàng, hoa sắc sáng lạn. Mấy con Cửu Sắc lộc ở nhà sau núi đang nhàn nhã ăn cỏ, trước nhà trên sườn núi là một mảnh dược điền, Hoàng Đế đang xắn ống quần, đầu đội mũ nan đứng làm vườn.

Chuyên Húc nói: "đường vào dược cốc không có phương tiện, bình thường muội có thể đi theo một con đường , trên đường có một hoa cốc, đủ loại màu sắc."

Tiểu Yêu đi vào trong vườn, ngồi xổm xuống nhìn dược thảo, không khỏi gật đầu, giương giọng nói với Hoàng Đế: "dược thảo cũng không tệ lắm."

Hoàng Đế cười nói: "Ta giờ vì nhiều ruộng vườn, cày ruộng săn thú đều đã từng, tuy rằng nhiều năm không làm, có hơi mới lạ, nhưng khi còn trẻ học được gì đó, là tốt rồi, giống như dung nhập vào trong xuong cốt, mặc kệ cách bao lâu, cũng sẽ không quên, khi làm lại, rất nhanh có thể thông thuộc."

Tiểu Yêu nhìn Hoàng Đế, chân dính đầy bùn, đen đi rất nhiều, lại tinh thần lại tốt hơn nhiều , cười nói: "Không cần bắt mạch cho người, nhìn là thấy người dưỡng thân rất tốt."

"Thổ địa không giống lòng người, trước kia cùng lòng người giao tiếp, phí sức hao tổn tinh thần, hiện tại cùng thổ địa giao tiếp, sửa tâm dưỡng thần, thân mình tự nhiên thư sướng như vậy ."

Tiểu Yêu nói: "Đúng vậy, người tỉ mỉ chăm sóc đất đai, đất đai sẽ cho nhiều hồi báo, lòng người lại vô thường."

Hoàng Đế từ trong vườn đi ra, nói với Chuyên Húc: "Ngươi nhanh trở về đi, mặc dù có rả rích hỗ trợ che lấp con rối cửu vĩ hồ kia, nhưng những nữ nhân ngươi cưới không có ai là kẻ ngốc đâu."

"Tôn nhi lập tức trở về." Chuyên Húc hành lễ với Hoàng Đế hành , lại nhìn sang Tiểu Yêu, mới rời đi.

Tiểu Yêu kinh ngạc nói với Hoàng Đế nói: "người biết sao? Người cho phép Chuyên Húc làm vậy sao?"

"Ta có thể làm thế nào? Hắn đã lớn như vậy, chẳng lẽ ta có thể trói hắn lại sao? Ta giúp đỡ hắn, hắn còn có thể đến thương lượng cùng ta, vạn nhất có chuyện gì, ta có thể xử lý kịp thời, không đến mức thực sự sai lầm, nếu ta phản đối, hắn cũng đâu nghe theo ta?"

Tiểu Yêu không phản bác, bởi vì những lời Hoàng Đế nói đều là sự thật.

San hô và Miêu phủ đứng ở tước nhà trúc, Hoàng Đế chỉ chỉ 3 gian bên phải: "Các ngươi tùy ý an bài đi!"

San hô và Miêu phủ mở hành lý, thu thập đứng lên, Tiểu Yêu cũng không định sống ở Tiểu Nguyệt đỉnh.

Buổi tối, Chuyên Húc lại tới.

Tiểu Yêu vẫn còn oán giận, lạnh lùng với hắn.

Chuyên Húc cười tủm tỉm dỗ Tiểu Yêu, Tiểu Yêu tức giận nói: "Đừng đem chiêu dỗ dành nữ nhân khác áp dụng với muội, muội cũng không thèm để ý bộ dáng này của huynh!"

ý cười trên mặt Chuyên Húc chợt mất đi, yên lặng nhìn Tiểu Yêu, trong mắt ẩn chứa bi thương.

Tiểu Yêu bị hắn nhìn như vậy, bất đắc dĩ nói: "huynh còn muốn thế nào? Muội đã về đây cùng huynh. Chẳng lẽ còn muốn muội nhận lỗi với huynh?"

Chuyên Húc vừa cười , vừa túm ống tay áo Tiểu Yêu: "muội Biết trốn không thoát, về sau đừng chạy nữa."

Tiểu Yêu hừ nói: "Lần này muội cũng không muốn chạy trốn. nếu thật muội muốn trốn, nhất định sẽ đi tới nơi huynh căn bản không tìm được."

Chuyên Húc mỉm cười nói: "Vậy ta phải đi đánh hạ vùng đất kia , biến thành thành trì của ta."

Tiểu Yêu cười: " khẩu khí Thật lớn! Toàn bộ thiên hạ sao có thể làm thành trì của huynh."

Chuyên Húc cười tủm tỉm nói: "Ta sẽ đem toàn bộ thiên hạ biến thành của ta, dù muội có chạy trốn tới đâu, cuối cùng ta cũng tìm muội trở về."

Tiểu Yêu cười đến không đứng dậy nổi: "Tốt, tốt, toàn bộ thiên hạ đều là của huynh."

Hoàng Đế tản bộ trở về, nghe được tiểu nhi nữ nói, liếc mắt lườm Chuyên Húc một cái, không nhịn được thở dài trong lòng, người nói có tâm, người nghe vô tình!

Hoàng Đế đi tới, Tiểu Yêu dịch sang bên cạnh Chuyên Húc trả lại chỗ cho Hoàng Đế .

Chuyên Húc vẫn nắm chặt ống tay áo Tiểu Yêu, chỉ cho nàng ở vòng quanh ghế. Tiểu Yêu cười túm lại, Chuyên Húc lại kéo trở về, Tiểu Yêu lại kéo, Chuyên Húc vẫn không buông tay, Tiểu Yêu cáo trạng với Hoàng Đế: "Ngoại gia, người xem ca ca!"

Hoàng Đế cười cười, mở bàn tay ra, đem một thứ giống như nửa quả trứng vịt đưa cho Chuyên Húc.

Chuyên Húc cầm lấy , cúi đầu nghiên cứu, như nhớ ra điều gì, kinh ngạc nói: "Hà Đồ Lạc Thư?" Hắn từng nghe Hoàng Đế kể qua vật ấy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy.

Hoàng Đế gật đầu.

Tiểu Yêu tiến đến trước người Chuyên Húc xem, Chuyên Húc đưa cho nàng. Tiểu Yêu lăn qua lộn lại cũng không nhìn ra điểm gì, chỉ là nửa quả trứng ngọc, bên trong có vài điểm nhỏ, nhìn có điểm giống sắp xếp của thiên thượng tinh thần .

Chuyên Húc nói: "Nghe nói hà đồ này cất giấu một bí mật khắp thiên , hiện tại nhìn không ra thứ gì, cần hai nửa hợp cùng một chỗ, gắn thành một quả trứng ngọc mới có thể  nhìn được thiên cơ."

Tiểu Yêu hỏi: "Một nửa khác ở đâu?"

Hoàng Đế không nói gì, Chuyên Húc cũng trầm mặc không nói.

Tiểu Yêu tưởng là bí mật của Hiên Viên , không hề hỏi, trả nửa quả trứng lại cho Chuyên Húc, cười nói: "muội đi thu dọn một chút, rồi ngủ luôn."

Chuyên Húc nhìn Tiểu Yêu rời rồi, lập tức hạ cấm chế.

Chuyên Húc ngập ngừng không nói, Hoàng Đế lẳng lặng chờ.

cuối cùng Chuyên Húc mở miệng: "con có một chút nghi hoặc, từ khi đăng cơ, con từng điều tra thân thế Tiểu Yêu, tưởng rằng sau khi kiểm chứng, có thể giải trừ nghi hoặc. nhưng càng tra càng khó bề phân biệt, thậm chí bắt đầu tin tưởng lời đồn. Gia gia, phụ thân của Tiểu Yêu rốt cục là ai?"

Hoàng Đế trả lời: " cô cô của Ngươi chưa từng nói cho ta biết sự thật, nhưng ta nghĩ... phụ thân của Tiểu Yêu chính là Xi Vưu."

Hoài nghi và chứng thật dù sao cũng là hai việc khác nhau, Chuyên Húc ngây người trong chốc lát, thì thào nói: "Sư phụ có biết không? Cô cô cùng hắn cãi nhau đến quyết liệt, hắn không thể không biết... nhưng vì sao... bởi vì thái độ của hắn đối với Tiểu Yêu, con mới không quá nghi ngờ, chẳng lẽ sư phụ lại không biết?"

"Cho dù trước kia không biết, nhìn thấy hình dáng của Tiểu Yêu sau này cũng nên biết, Đôi mắt Xi Vưu vừa sáng lại rất đặc biệt , ánh mắt Tiểu Yêu giống hệt ánh mắt của Xi Vưu, cái trán cũng có phần giống."

Chuyên Húc nói: "nhưng sư phụ đối Tiểu Yêu thập phần yêu thương."

Hoàng Đế nói: "Ta từng hoài nghi rắp tâm của hắn, hiện tại cũng không thoải mái, nhưng đại khái bởi vì ta không phải là quân vương, trên vai không có trọng trách, không cần lo lắng mọi chuyện như kia. Ta mới cảm thấy có thể hắn không rắp tâm gì, chính là một chút áy náy cùng hoài niệm đối với cố nhân."
Từ khi Thanh Dương chết đến khi Xương Ý chết, thậm chí Xi Vưu chết, Tuấn Đế đã làm gì, chỉ có mình hắn biết.

Chuyên Húc cúi đầu nhìn nửa quả trứng ngọc trong tay, trầm ngâm không nói.

Sau một lúc lâu, hắn thu hồi trứng ngọc nói với Hoàng Đế: "Kỳ thật tốt lắm, Tiểu Yêu không phải nữ nhi của Tuấn Đế, con cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều!"

Hoàng Đế nói: "Chẳng lẽ ngươi tính để cho Tiểu Yêu biết?"

Chuyên Húc không trả lời Hoàng Đế chỉ nói: "Cho dù khắp thiên hạ đều biết nàng là nữ nhi của Xi Vưu thì sao? Mặc kệ Xi Vưu năm đó giết bao nhiêu người, hiện nay có bao nhiêu người hận Tiểu Yêu, con có hơn mười vạn thiết kỵ, chẳng lẽ không bảo vệ được nàng?"

Hoàng Đế nói: "Sự tình không phải đơn giản như ngươi nghĩ."

Chuyên Húc đứng lên nói với hoàng đế: "Gia gia nghỉ ngơi sớm một chút đi, con đi gặp Tiểu Yêu 1 lát rồi trở về luôn."

Chuyên Húc đi vào nhà trúc, Tiểu Yêu đã nằm vào tháp thượng, lật xem lý phong cảnh chí.

Chuyên Húc hỏi: "Vì sao bỗng nhiên lại nổi hứng?"

"cây cối sinh trưởng phụ thuộc vào khí hậu của từng vùng, muội gần đây mới phát hiện y thuật không chỉ có riêng là đau đầu chữa đầu, đau chân chữa chân, hướng đại thảo luận, có thể bao hàm toàn diện."

Chuyên Húc cười nói: "ta đã mệnh thục toàn sửa sang lại phong tàng thư, lại sưu tập thiên hạ thư nhập vào kinh phong, muội muốn bao hàm toàn diện, ta liền cho muội bao hàm toàn diện, bảo đảm muội xem cả đời cũng xem không xong."

Tiểu Yêu mím môi cười rộ lên: " Vô lại!"

Tiểu Yêu gấp sách xoay người nằm xuống: "muội muốn ngủ rồi."

Chuyên Húc khom người giúp nàng khép lại hải bối Minh Châu, lại chưa rời đi, ngồi xổm tháp đầu hỏi nàng: "Còn tự giận mình sao?"

"Ca ca, huynh hiện tại đã không cần ta."

"muội nói sai rồi, ta hiệntại không chỉ là cần muội giúp. Trước kia, tuy rằng ta là ca ca, lại luôn luôn dựa vào muội, từ giờ trở đi, muội có thể dựa vào ta ." Chuyên Húc cầm tay Tiểu Yêu, " có cái gì phụ vương muội có thể cho muội mà ta lại không thể cho muội được đâu? Muội có thể ở lại ở ngũ Thần Sơn, vì sao không thể ở tại Thần Nông sơn?"

Tiểu Yêu cười nói: "được, muội ở lại. nhưng cần nói rõ ràng trước, muội cứ sử sự tùy ý như vậy, về sau huynh có mất mặt , khó xử , cũng đừng trách muội."

Tiểu Yêu không hề có tính kiêu ngạo, mạnh vì gạo bạo vì tiền , Thần Nông sơn và chỉ ấp thành lại càng ngày càng phức tạp, những người bên cạnh Chuyên Húc cũng càng ngày càng phức tạp.

Chuyên Húc cười nói: "Ta thực chờ mong ngày đó đến."

Tiểu Yêu nhìn hắn nói: "muội có thể ngủ đến trưa mới tỉnh, huynh lại sáng tinh mơ phải dậy, mau trở về nghỉ ngơi đi!"

Chuyên Húc keo chăn giúp Tiểu Yêu , nhẹ giọng nói: "Ta đi, ngày mai lại đến thăm muội.” 

Chương trước 13.1 --- Chương sau 14.1


2140 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.7
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 13.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 13.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 11.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 11.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.4

Tags : Đọc truyện, Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, , chương 12, Đồng hoa, Doc truyen, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, , chuong 13, Dong hoa,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat