Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 13.1

                         

13.1 . Quay về chẳng bởi vì ai

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)


Nửa tháng sau, Hiên Viên quốc quân Hiên Viên Chuyên Húc cưới hậu duệ của Thần Nông vương tộc Thần Nông Hinh Duyệt.

Hôn lễ thập phần long trọng, toàn quốc chúc mừng ba ngày. Cuộc hôn lễ này, tương đương chính thức chiêu cáo thiên hạ, Hiên Viên thị cầm đầu Hoàng Đế bộ tộc cùng lấy Thần Nông thị cầm đầu Viêm đế bộ tộc chân chính bắt đầu dung hợp.

trong hôn lễ, Thần Nông Hinh Duyệt dựa theo truyền thống Thần Nông tộc, khăn hồng, cát phục màu đỏ, Chuyên Húc lại không dựa theo Hiên Viên tộc truyền thống, thượng hoàng, hoàng y, mà mặc quần áo hắc y, thêu tơ vàng đẹp mắt.

Không ai biết hành động này của Chuyên Húc hàm nghĩa gì, nhưng bộ chính phục màu đen có vẻ uy nghiêm trang trọng, tơ vàng thêu lại làm cho y bào không mất hoa lệ Phú Quý, cho nên hôn điển qua đi, không ít quý tộc công tử đều bắt chước Chuyên Húc mặc hắc bào.

Phong Long liền gọi Chuyên Húc là hắc đế, giữa một đám thần tử thân cận của Chuyên Húc rất nhanh truyền đi. mọi người ngầm đi theo Phong Long gọi Chuyên Húc là hắc đế, Chuyên Húc nghe xong, cười nói: "Ta chưa kịp xưng hô niên hiệu, nếu đã như vậy, về sau ta chính là hắc đế."

Từ nay về sau, danh hào hắc đế Chuyên Húc chính thức được xác định.

Ba ngày sau hôn lễ, Chuyên Húc ban bố pháp lệnh, cổ vũ Trung Nguyên thị tộc cùng Hiên Viên lão thị tộc thông hôn, phàm có đám hỏi , Chuyên Húc đều đã ban cho, đám hỏi nào của đệ tử gia tộc được chú ý, càng dễ dàng bị ủy lấy trọng trách.

Vốn Hiên Viên lão thị tộc khinh thường việc cùng Trung Nguyên thị tộc kết giao, bởi vì dời đô, không thể không nếm thử dung nhập cuộc sống Trung Nguyên. Vả lại, dù sao đều là sự thật trục lợi , Chuyên Húc vừa cổ vũ vừa bắt buộc, dần dần , Hiên Viên lão thị tộc cùng Trung Nguyên thị tộc thông hôn càng ngày càng nhiều.

Mặc kệ có nhiều cảm xúc đối địch, một khi huyết mạch giao hòa tiếp theo sinh ra, khẩu âm hoàn toàn không giống nhau, thói quen ẩm thực hoàn toàn không giống, gia gia cùng ngoại gia nhìn một tiểu tử băng tuyết đáng yêu kia, trên mặt yêu thương biểu tình giống nhau như đúc.

Tuy rằng, Hiên Viên cùng Thần Nông hai đại tộc đàn chân chính dung hợp còn cần thời gian rất lâu, nhưng vô luân như thế nào, Chuyên Húc thành công đi ra bước đầu tiên. Có lẽ trăm ngàn năm sau, Hoàng Đế và Chuyên Húc đều nhìn không thấy, trong Đại Hoang này, đã không có Thần Nông Viêm đế bộ tộc, cũng không có Hiên Viên Hoàng Đế bộ tộc, chỉ có con cháu là huyết mạch giao hòa hai tộc.

Nhất nhất *** nhất nhất

Hơn phân nửa Đại Hoang đều chúc mừng hôn lễ của quốc quân và vương hậu, Cao Tân cũng bị ảnh hưởng, trong tửu lâu trà tứ …đều kể chuyện Hiên Viên quốc quân tổ chức hôn lễ rầm rộ, khiến cho người nghe phải chậc chậc khen ngợi, A Niệm thực không vui, Tiểu Yêu cũng không vui.

Tiểu Yêu bắt đầu hiểu được lời A Niệm, vương hậu không giống với nữ nhân khác. Trước kia mặc kệ Chuyên Húc cưới ai, Tiểu Yêu cũng không có cảm giác, chỉ nhìn thấy A Niệm và Hinh Duyệt rối rắm, dù sao mặc kệ Chuyên Húc cưới bao nhiêu nữ nhân, nàng đều là muội muội của hắn. Nhưng lúc này đây, Tiểu Yêu cảm thấy Chuyên Húc thật sự thuộc về người khác, ngay cả nàng là muội muội của hắn, nhưng về sau người sẽ cùng hắn đồng lui đồng tiến, cùng buồn cùng vui chính là Hinh Duyệt. Tiểu Yêu và hắn không thể giống như trước kia cùng nhau nằm dưới ánh trăng, nói chuyện vui không bờ bến; về sau nếu nàng sinh bệnh, Chuyên Húc cũng không thể lại ngủ ở gian ngoài, hàng đêm canh giữ ở bên cạnh giường của nàng.

Tiểu Yêu không thể không thừa nhận, Hinh Duyệt đã cướp đi người thân nhất của nàng.

Tiểu Yêu đem những suy nghĩ của mình nói cho A Niệm nghe, A Niệm chẳng những không đồng tình với nàng, ngược lại vui sướng khi thấy người gặp họa: "Ngươi cũng rốt cục có hôm nay ." Cười nhạo Tiểu Yêu xong, A Niệm càng thêm khó chịu , trước kia vì Tiểu Yêu và Chuyên Húc thân thiết vô cùng, nàng luôn có cảm giác về sự ưu việt, cảm thấy mình không giống nữ nhân khác, nhưng hiện tại ngay cả Tiểu Yêu cũng cảm thấy Chuyên Húc bị Hinh Duyệt cướp đi , khoảng cách của nàng và Chuyên Húc chẳng phải càng xa xôi hay sao ?

buổi tối chứng bệnh mất ngủ Tiểu Yêu vẫn như trước, nàng bình thường đều là buổi trưa mới dậy, dùng cơm xong, đi đến y thanh viên, không bơi lội mà một mình ngồi bên dòng nước, ngơ ngác nhìn thủy triều.

Có một lần, Tuấn Đế đi vào y thanh viên, sắc trời đã tối đen, Tiểu Yêu vẫn ngồi yên trên bờ, xem linh lực của nàng, chỉ sợ không có khả năng nhìn thấu đêm tối như ban ngày.

Tuấn Đế hỏi: "con mỗi ngày ngồi ở bờ biển suy nghĩ, đã mấy tháng trôi qua, đã suy nghĩ được cái gì?"

Tiểu Yêu nói: "con nhớ đến rất nhiều chuyện ngày bé, mẹ rất thương yêu con. Nhưng yêu thương như vậy, người vẫn vì đại nghĩa, vì quốc gia thiên hạ bỏ rơi con. Người thương xót những đứa trẻ khác không có cha mẹ, nhưng người lại bỏ quên con không có mẹ. gần đây con thường nghĩ, nếu mẹ không bỏ rơi con, vui vẻ mà nhìn con lớn lên, bây giờ con sẽ như thế nào? tính cách của con có như bây giờ hay không, có được vui vẻ khoái hoạt giống như những người bình thường khác hay không?"

Tuấn Đế nói: "Tiểu Yêu, con đừng nghĩ ngợi lung tung, đừng tự làm khổ mình. Nếu là vì tiểu hồ ly của Đồ Sơn gia kia, ta sẽ giúp con mang hắn đến đây."

Tiểu Yêu cười nói: "Phụ vương, người quên rồi sao? con đã có vị hôn phu ."

Tuấn Đế sửng sốt sốt, nói: "Ta viết thư kêu Xích Thủy Phong Long đến."

Tiểu Yêu nói: "Tốt, cho hắn tới gặp con đi!"

Đúng như lời Chuyên Húc nói, phương pháp chữa trị duy nhất chính là dùng được bù lại mất, để cho vui vẻ dẫm lên thống khổ. Kỳ thật, phương pháp trị liệu nỗi đau khổ mất đi tình nhân cũ tốt nhất chính là tìm được tình nhân mới, nhưng là, Phong Long... tình nhân của hắn là hùng tâm tráng chí của hắn.

Phong Long nhận được thư của Tuấn Đế tín, lặng lẽ tới gặp Tiểu Yêu, bồi Tiểu Yêu nửa ngày, lại lặng lẽ trở về Trung Nguyên.

Tuấn Đế có tâm nói với Phong Long hai câu, nhưng Phong Long quả thật buông bỏ một đống chuyện cố tình đến gặp Tiểu Yêu, hắn trở về cũng là xử lý chính sự, không phải ăn chơi đàng điếm. Đối với nam nhân yêu cầu đều là lấy sự nghiệp làm trọng, Phong Long hoàn toàn không sai. Tuấn Đế chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.

Tiểu Yêu nói với Tuấn Đế, nàng không muốn ở trên ngũ Thần Sơn, nhưng Tuấn Đế nhất định không đồng ý cho tiểu yêu rời khỏi ngũ Thần Sơn, hai người cha và con gái tranh chấp , kết quả là người cha từng bước thoái nhượng, cho phép Tiểu Yêu rời khỏi Thừa Ân quan, đi đảo Doanh Châu.

Trước kia, Tiểu Yêu luân ở trong trạng thái đề phòng bị tấn công và , cho nên, đối với độc dược siêng năng nghiên cứu, kiên trì không ngừng luyện tập tài bắn cung. Từ sau khi mất đi Cảnh, Chuyên Húc đăng cơ, nàng không cần phải phòng bị, Tiểu Yêu đột nhiên chán nản, hoàn toàn buông tha tài bắn cung, ngoại trừ việc làm độc dược cho Tương Liễu , không hề hứng cứu độc thuật.

Có thời gian rảnh rỗi, trên đảo Doanh Châu Tiểu Yêu ở mở một tiểu y quán. Ở Đại Hoang, nữ tử làm nghề y rất bình thường, nhưng tiểu yêu luôn đội khăn che mặt, bệnh nhân nhìn không thấy mặt y sư nên rất khó tín nhiệm, Ngoài cửa y quán của Tiểu Yêu vô cùng vắng vẻ.

Tiểu Yêu cũng không để ý, mỗi ngày buổi trưa sau khi mở cửa, để san hô ở phía trước đón khách, nàng ở phía sau lật xem sách thuốc, nghiền nát dược liệu.

Ngẫu nhiên một hai bệnh nhân nghèo bị các y quán khác khinh thường, chỉ có thể đến y quán này thử xem, nửa tin nửa ngờ cầm thuốc của Tiểu Yêu trở về, không ngờ thuốc thực sự tốt. Dần dần , y quán không còn thưa thớt bệnh nhân, đa phần đều là ngư dân nghèo khổ trên biển. đôi khi, sau khi khỏi bệnh, còn có thể biếu Tiểu Yêu đến hai con cá.

Tiểu Yêu mang xuống bếp nướng cho san hô và Miêu phủ ăn, san hô và Miêu phủ ăn xong đều kinh ngạc, Vương Cơ làm nướng cá quả thực ngon không kém ngự trù trong hoàng cung.

cuộc sống vụn vặt bình thường Như vậy, ngày qua ngày, Tiểu Yêu quên thời gian, tới khi Chuyên Húc phái người tới đón nàng, nàng mới giật mình nhớ đến đã qua mười ba tháng, nhưng nàng không muốn trở về.

Trước kia, nàng làm bạn hắn, là vì hắn phải đi từng bước trên con đường nguy hiểm. ngoại trừ nàng ra, không có kẻ khác đi cùng.

nhưng hiện tại, hắn là vua của một nước, có rất nhiều tùy tùng dũng mãnh, ưu tú nhất trong Đại Hoang bảo vệ, có nữ tử quyến rũ xinh đẹp nhất Đại Hoang làm bạn, vương đồ bá nghiệp của hắn đang dần sáng láng.

Mà nàng lại rất mệt mỏi, chỉ muốn cuộc sống vụn vặt bình thường, không muốn đối mặt với phong vân.

Tiểu Yêu viết một phong thư, đưa cho người hầu của Chuyên Húc.

Tiểu Yêu đợi vài ngày, Chuyên Húc không có phản ứng gì, xem ra là đồng ý nàng để nàng ở lại , Tiểu Yêu nhẹ nhàng thở ra, an tâm với cuộc sống của mình, lại thập phần buồn bã.

Buổi trưa ngày hôm sau, một ngư dân đến gặp Tiểu Yêu, đưa Tiểu Yêu tới một nơi mới mẻ có rất nhiều hải đảm.

Gần đây Tiểu Yêu phát hiện rất nhiều dược liệu không có ghi lại trong 《 Thần Nông bản thảo kinh. Đại khái bởi vì Viêm đế sống tại đất liền, cho nên khi viết 《 Thần Nông bản thảo kinh 》, đối với dược liệu trong biển ghi chép không nhiều lắm, Tiểu Yêu đi theo ngư dân phát hiện không ít dược liệu hữu dụng, hải đảm chính là một trong số đó.

Tiểu Yêu vén tay áo, thu thập hải đảm, thịt hải đảm để làm đồ ăn buổi tối, xác phơi nắng cất đi, chính là dược liệu tốt nhất.

Cửa vện khép hờ bị đẩy ra, có một người tiến vào.

Tiểu Yêu đang thái thuốc. Không ngẩng đầu lên nói: "Xem bệnh đến phía trước chờ."

Người tới không nói gì, cũng không rời đi.

Tiểu Yêu ngẩng đầu, nhìn thấy Chuyên Húc, cả kinh trượt tay, máu đỏ từ ngón tay chảy ra.

"có đau lắm không?" Chuyên Húc vội hỏi.

Tiểu Yêu nắm ngón tay: "Sao huynh lại tới đây? huynh điên rồi sao?"

"đưa tay cho ta xem một chút."

Tiểu Yêu tức giận nói với Chuyên Húc ",muội không sao! Không cần huynh lo!"

Chuyên Húc dùng khăn tay nhúng vào nước, rửa sạch miệng vết thương, mang bình thuốc nhỏ trong người đổ ra một viên lưu quang Phi Vũ, bóp nát. Rắc lên vết thương, viên lưu quang Phi Vũ rất nhanh lam miệng vết thương khép lại.

Tiểu Yêu hỏi: " chuyện huynh đến đây, có bao nhiêu người biết?"

"Nếu bây giờ muội đi theo ta, sẽ không có ai biết. Nhưng nếu muội không đi theo ta, cũng không rõ sẽ có bao nhiêu người biết, có lẽ sẽ là toàn Đại Hoang!"

"huynh... huynh hiếp đáp muội? lợi dụng sự lo lắng của muội đối với an nguy của huynh?" Tiểu Yêu kinh ngạc nói.

Chuyên Húc nhíu mày, suy tư một lát, nói: "Đúng vậy, ta hiếp đáp muội."

Chuyên Húc chơi xấu! nhưng Tiểu Yêu vốn cũng là một kẻ vô lại, liền làm ra vẻ vô lại, xem ai vô lại hơn ! Tiểu Yêu nói: "muội không tin muội không trở về, huynh liền sẽ không quay về ! huynh muốn ở lại thì cứ ở lại đi!" Tiểu Yêu ngồi trên ghế gỗ, tiếp tục thu thập hải đảm.

Chuyên Húc đá cọc gỗ , xắn tay áo, ngồi xuống trên cọc gỗ, giúp Tiểu Yêu thu thập hải đảm, hắn ngay cả đao cũng không dùng, chỉ nhẹ tay sờ, lưu loát thu thập sạch sẽ , hắn cũng từng lưu lạc giữa phố phường, hai vô lại gặp nhau, ai vô sỉ hơn, ngoan cố hơn liền thắng.

Chuyên Húc vừa thu thập hải đảm, vừa cùng Tiểu Yêu thương lượng cách ăn hải đảm như thế nào, hắn đã sống ở Cao Tân hơn hai trăm năm, luận về hải sản,Tiểu Yêu không thể sánh bằng hắn, Chuyên Húc vẫn nói êm tai, thực sự nghiễm nhiên tính ở lại.

Tiểu Yêu mờ mịt , Chuyên Húc vẫn luôn nhân nhượng nàng, nàng cũng chưa bao giờ làm trái ý Chuyên Húc, lần này hai người bọn họ lần đầu tiên bất đồng, Tiểu Yêu không biết nên làm gì bây giờ .

Hai người thu thập xong hải đảm, Chuyên Húc giúp Tiểu Yêu đem xác hải đảm rửa sạch.

Gian trong có bệnh nhân đến xem, Tiểu Yêu đeo mạng che mặt, chạy ra xem bệnh, trong lòng yên lặng cầu nguyện, hy vọng khi trở về, Chuyên Húc đã đi rồi!

Đến khi nàng trở về, chuyên húc vẫn đang ở đó, giúp nàng dọn dẹp.

Sắc trời dần tối đen, Chuyên Húc rửa mặt, đi vào phòng bếp, bắt đầu làm cơm chiều.

Tiểu Yêu đứng ngẩn người trong sân, giống như một cây cọc gỗ, san hô và Miêu phủ cũng hóa thành người gỗ.

lâu sau, Chuyên Húc gọi: "Ăn cơm !"

Miêu phủ Như tỉnh Mộng, chạy nhanh vào phòng bưng thức ăn.

Cao Tân bốn mùa ấm áp, người nhà bình thường thích ăn cơm ở trong sân, trong viện  của Tiểu Yêu có một chiếc đại án, san hô chạy nhanh đến lau khô đại án .

Chỉ chốc lát sau, đã bày đầy bát đĩa.

Chuyên Húc nói với người ngoài sân một tiếng: "Các ngươi cũng tiến vào cùng ăn một ít."

8, 9 ám vệ lục tục đi vào, Miêu phủ dùng bát lớn xơi cơm, gắp đồ ăn vào bát, bọn họ lần lượt theo thứ tự bưng lên, trầm mặc đi đến bên tường, lặng lẽ ăn cơm.

Chuyên Húc nói: "Chúng ta ngồi xuống ăn đi!"

Hắn giúp Tiểu Yêu soạn cơm, Tiểu Yêu đang cầm bát, yên lặng lấy cơm. Chuyên Húc gắp một miếng thịt hải đảm cho Tiểu Yêu: "muội nếm thử xem thế nào?"

Tiểu Yêu nhét vào miệng, nhưng thực không cảm nhận được mùi vị.

Dùng cơm xong, Chuyên Húc vẫn như trước, sai Miêu phủ giúp hắn chuẩn bị chăn đệm, tự mình vào phòng chuẩn bị nước ấm, tính tắm rửa.

Tiểu Yêu chống đỡ không nổi , đứng ở cửa phòng bếp hỏi: "huynh định làm thật sao?"

Chuyên Húc hỏi: "Chẳng lẽ muội cho rằng ta vạn dặm xa xôi chạy tới ngũ Thần Sơn để giả vờ với muội sao?"

Tiểu Yêu biết trong chuyện này, ai hơn vô lại, ai ngoan cố hơn sẽ thắng, nhưng nàng thật sự không thể lấy an nguy của Chuyên Húc ra để ngoan cố, nàng chỉ có thể đầu hàng. Tiểu Yêu oán hận nói: "muội đi theo huynh! Nhưng huynh nhớ kỹ, muội không phải cam tâm tình nguyện !"

Chuyên Húc im lặng, vung tay lên dập tắt lửa trong lòng bếp.

Hắn đi ra ngoài nói: "Lập tức trở về Thần Nông sơn."

Miêu phủ từ trong phòng chạy tới, cầm một cái bao lớn, cười nói với Tiểu Yêu: "Vương Cơ, ở đông Tây đô thu thập tốt lắm."

Tiểu Yêu trừng mắt liếc nàng một cái, thấp giọng nói: "Phản đồ!"

Miêu phủ im miệng, cúi đầu.

huyền điểu tọa kỵ của Chuyên Húc hạ xuống, hắn quay người, ý bảo Tiểu Yêu đi lên. Tiểu Yêu không thèm để ý đến hắn, đi đến trước người 1 ám vệ: "Ta dùng tọa kỵ của ngươi"

Ám vệ nhìn Chuyên Húc, Chuyên Húc gật đầu, ám vệ để Tiểu Yêu lên tọa kỵ của hắn, nói: "Thỉnh Vương Cơ ngồi xuống, ôm lấy cổ huyền điểu."

Huyền điểu bay lên trời, lập tức cất cao, ẩn vào Vân Tiêu.

Không biết Nhục thu từ đâu xông ra, ra roi tọa kỵ, hộ tống bọn họ bay qua từng đạo quan, đến khi bay khỏi phạm vi cảnh giới của ngũ Thần Sơn, Chuyên Húc nói với nhục thu: "Cảm tạ!"

Nhục thu vẻ mặt đau khổ nói: "Xem như ta cầu xin ngươi, ngươi về sau trăm ngàn lần đừng đến đây nữa! Ngươi nếu rất nhớ ta, ta sẽ đi gặp ngươi, ngươi nếu muốn gặp ai, trừ bỏ bệ hạ, ta đều trói lại. Tự mình đưa đến trước mặt lão gia ngươi!"

Chuyên Húc cười vẫy vẫy tay, dưới sự bảo vệ của ám vệ, nhanh chóng rời đi.

Nhục thu thì thào nói: "Sớm biết rằng ngươi như vậy, ta năm đó dù bị cha ta đánh chết, cũng sẽ  không cùng ngươi học tập tu luyện!" Nhục thu thở dài, đi về phía Tuấn Đế phục mệnh.
 

Chương trước 12.4 --- Chương sau 13.2


1668 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.4

Tags : Đọc truyện, Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, , chương 12, Đồng hoa, Doc truyen, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, , chuong 13, Dong hoa,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat