Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.3

                         

Chương 12.3 : Khói sương mờ mịt, nỗi lòng khó quên

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)


Đến phủ Tiểu Chúc Dung, Tương Liễu và Tiểu Yêu dừng bước, một người chưa rời đi, một  người chưa đi vào, chỉ đứng yên lặng.

Trước kia, còn cảm thấy cơ hội gặp mặt còn nhiều, nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, Tiểu Yêu luôn cảm thấy, gặp một lần thiếu một lần, tối nay, cảm giác này càng xuất hiện rõ ràng.

Sau một lúc lâu, Tương Liễu nói: "Ngươi vào đi!"

Tiểu Yêu muốn nói gì đó, nhưng nghĩ đi nghĩ lại , không biết nên nói gì, nàng nói: "Hiện tại không thể giống như trước kia, tốt nhất ngươi không nên làm kinh động Trung Nguyên."

Tiểu Yêu vốn tưởng rằng Tương Liễu sẽ châm chọc nàng,  cuối cùng là lo lắng Chuyên Húc sẽ giết hắn, hay là lo lắng hắn sẽ giết Chuyên Húc, không nghĩ tới Tương Liễu chỉ im lặng nhìn nàng.

Tiểu Yêu lẳng lặng chờ, không biết mình rốt cục chờ cái gì.

Gióng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Tương Liễu vang lên: "Ngươi vào đi!"

Tiểu Yêu mỉm cười chỉnh đốn trang phục thi lễ với Tương Liễu, xoay người gõ cửa. cửa chầm chậm mở ra, Tiểu Yêu suy sụp đi vào, quay đầu lại, Tương Liễu vẫn  đứng bên ngoài, áo trắng tóc đen, phong tư lỗi lạc, lại như bắc bạch thủy Hắc Sơn, cho dù hoa nở khắp nơi, cũng không tránh được tiêu điều.

Tiểu Yêu không nhấc chân, yên lặng nhìn Tương Liễu, cửa chậm rãi khép lại, thân ảnh Tương Liễu dần biến mất.

Tiểu Yêu trở lại nơi ở, Hinh Duyệt và A Niệm đang diện trang phục ban ngày mua trên phố trò chuyện náo nhiệt. Nhìn thấy nàng trở về, hai người cười oán giận nói: " tỷ tỷ tốt, ngươi lần sau trước khi mất tích, nhắn lại cho chúng ta một tiếng? May mắn tiểu nhị cửa hàng hương liệu nói ngươi đi cùng bằng hữu , chúng ta mới không lo lắng."

Tiểu Yêu cười cười, không trả lời.

hai người Các nàng tiếp tục thương lượng nên làm loại quần áo gì, kể ra những loại áo quẩn nữ tử quý tộc thường mặc, làm hư một khối vải dệt, hi hi ha ha cười thành tràng.

Tiểu Yêu lui ở tháp thượng, chỉ cảm thấy tâm tình hoảng hốt, những người này mới là thân nhân bằng hữu của nàng, vì sao nàng lại cảm thấy cô đơn tịch mịch như thế?

ngày Chuyên Húc cưới phương lôi phi, tất cả Trung Nguyên thị tộc, Hiên Viên lão thị tộc đều hội tụ tại Thần Nông sơn, Tử Kim cung náo nhiệt suốt cả ngày.

Hiện tại Chuyên Húc đã là vua của một nước, mọi việc đều có quan viên phụ trách, Tiểu Yêu chính là bàng quan, vốn có chút lo lắng choA Niệm, lại phát hiện A Niệm xử sự rất khá, biết mình không thích hợp, sớm kéo Tiểu Yêu tránh đi .

Tiểu Yêu cùng A Niệm đại túy một hồi, trưa ngày hôm sau, hai người mới choáng váng nặng nề đứng dậy, tân khách đã rời đi, hết thảy đều đã qua đi. Điểm khác biệt Duy nhất chính là Tử Kim cung có thêm một nữ tử, nhưng Tử Kim cung rất lớn, chưa chắc một năm có thể nhìn thấy một lần.

Cuộc sống khôi phục lại như trước kia , A Niệm vui vẻ như trước, mỗi ngày đi cùng Hoàng Đế, thi thoảng có thể nhìn thấy Chuyên Húc ca ca.

Tiểu Yêu không luyện bắn tên nữa, đại khái sau khi Chuyên Húc đăng cơ, Tiểu Yêu cảm thấy nguy hiểm đã hết, không giống như trước. Cả người trở nên thập phần lười nhác, chuyện gì cũng đều không hứng thú, bộ dáng gì cũng không làm, mỗi ngày chỉ thích ngủ. Khi lười biếng tỉnh dậy, thường thường đã là giữa trưa, dùng cơm xong, tới thăm Hoàng Đế, ngồi trong điện Hoàng Đế, ngẩn người ỉu xìu buồn bã.

trong mắt A Niệm, Tiểu Yêu vẫn luân kỳ quái, tự nhiên mặc kệ bộ dáng của nàng ,gì cũng không thấy kỳ lạ.

Hoàng Đế hỏi vài lần: "Tiểu Yêu, con suy nghĩ cái gì?"

Tiểu Yêu trả lời: "cái gì cũng không nghĩ, cho nên mới ngẩn người ra!"

Hoàng Đế không hỏi thêm gì cho tới khi nàng đi.

Chuyên Húc thân thiết hỏi: "Tiểu Yêu, muội làm sao vậy?"

Tiểu Yêu lười biếng cười trả lời: "Mệt nhọc nhiều năm như vậy, huynh nay đã là quốc quân, còn không cho phép muội ham ăn biếng làm sao? Chẳng lẽ thấy không chịu làm gì, chỉ thích ngủ, huynh liền không muốn nuôi muội ?"

Chuyên Húc ôn hòa nói: "Không dám , cho dù muội thế nào, ta cũng nguyện ý nuôi muội cả đời."

A Niệm nghe được, lập tức hỏi: " muội thì sao? muội Thì sao?"

Chuyên Húc cười: "muội dù sao cũng là..."

A Niệm vội vàng nói: "Dù sao cái gì?"

"Dù sao muội nếu ăn nhiều hơn, ta phải đi tìm sư phụ đòi tiền."

"A... huynh thật hẹp hòi!" A Niệm chạy lại, muốn đánh Chuyên Húc, vừa đánh Chuyên Húc, vừa cáo trạng, "Gia gia, người nghe ca ca nói nói gì chưa?"

Hoàng Đế cười tủm tỉm nói: "Dù sao phụ Vương con cũng sẽ chuẩn bị hồi môn, Chuyên Húc không cần, phụ vương con cũng sẽ đưa."

A Niệm lập tức xấu hổ mặt đỏ bừng, trốn sau lưng Hoàng Đế, không đồng tính đánh nghẹ vào lưng Hoàng Đế.

Buổi tối, Tiểu Yêu đã nhanh đi ngủ \, Chuyên Húc đột nhiên đến.

Tiểu Yêu kinh ngạc cười nói: " hiếm khi thấy huynh tới! Có chuyện gì sao?"

Chuyên Húc ngồi vào tháp thượng nói: "Không có việc gì thì không thể tới gặp muội sao ?"

"Đương nhiên không phải , chẳng phải buổi chiều vừa gặp ở chỗ gia gia sao ?"

"Chỉ nghe A Niệm líu ríu , không có nghe tiếng muội."

Tiểu Yêu cười nói: "Tất cả đều tốt, đâu có gì cần nói ."

Chuyên Húc nhìn chằm chằm Tiểu Yêu, hỏi: "Tiểu Yêu, muội có tốt không? Vui vẻ thật sao?"

Tiểu Yêu ngạc nhiên: "huynh... Vì sao đột nhiên hỏi muội câu này?"

Chuyên Húc nói: "Nghe miêu thanh nói, muội buổi tối thường một mình trốn trong bóng đêm, ta vốn nghĩ sau một thời gian sẽ ổn cả, nhưng muội càng ngày càng khổ sở, ta thực lo lắng cho muội."

Tiểu Yêu cười nói: "muội không sao, chẳng qua sau khi huynh đăng cơ, muội  không còn áp lực , cho nên không giống như trước kia."

Chuyên Húc nhìn chằm chằm Tiểu Yêu. Dần dần , Tiểu Yêu lại cười không nổi: "huynh đừng nhìn muội như vậy!" Tiểu Yêu nằm xuống gối, cánh tay khoát lên trán, dùng ống tay áo che mặt.

Chuyên Húc nói: " sau khi đăng cơ, có thể ta không lo lắng được cho muội như trước, ta hy vọng muội vẫn giống trước kia , nhưng muội hiện tại... có phải ta đã làm sai điều gì không?"

Tiểu Yêu nói: "Không có, huynh không làm gì sai, là muội sai."

"Tiểu Yêu, nói cho ta biết."

Chuyên Húc ngồi vào bên cạnh Tiểu Yêu , thấp giọng nói: "Tiểu Yêu, muội có điều gì không thể nói cho ta biết?"

Tiểu Yêu rốt cục mở miệng: "Sau khi chia tay với Cảnh, trong lòng muội khổ sở, vẫn không ngủ được, nhưng muội cảm thấy không có gì, vẫn rất bình thường, từ sau khi huynh đăng, không biết vì sao muội bỗng nhiên mệt mỏi vô cùng, cảm thấy tất cả đều không có ý nghĩa. Đã không có ngày tiếp theo phải đứng lên cố gắng áp lực, ban đêm lại không ngủ được. muội thường nhớ tới thời gian sống cùng Cảnh ở trấn Thanh Thủy, còn thường nhớ tới thời gian chúng ta ở Triều Vân điện. muội thích những thời gian ấy , lại không thích chính mình luân nhớ những chuyện đã qua, mặc kệ chuyện đã qua đều là tốt đẹp, đã qua chính là đã qua, muội không biết vì sao muội yếu đuối vô dụng như vậy, muội không thích chính mình hiện tại..."

Chuyên Húc yên lặng suy tư .

Con người vốn có hai loại tổn thương, một là tổn thương thân thể nhìn thấy được, , một là tổn thương tâm hồn, nhìn không thấy, sẽ không đổ máu. Người kiên cường nếu thân thể bị tổn thương, có thể tĩnh dưỡng nghỉ ngơi, đến khi miệng vết thương khép lại, nhưng đối với tổn thương tâm hồn, càng là người kiên cường càng thích làm như không có chuyện gì, tiếp tục cuộc sống như thường, kỳ thật tổn thương rất khó chữa khỏi.

Bị mẫu thân bỏ rơi, đuổi giết đào vong, biến thành tiểu quái vật không có mặt mũi, một mình sinh tồn ở núi hoang, bị cửu vĩ hồ bắt nhốt ngược đãi, một mình phiêu bạc... tất cả đều để lại tổn thương cho Tiểu Yêu, nhưng tiểu yêu vẫn kiên cường, đem thương tổn của mình giấy kín ở chỗ sâu nhất dưới đáy lòng, làm bộ như không có chuyện gì, nói với chính mình nàng đã lớn lên, tất cả đều trôi qua.

Tiểu Yêu nhìn như tiêu sái không kềm chế, là bởi vì nàng từ nhỏ đã trải qua bao chuyện đau thương, hơn bất cứ ai Tiểu Yêu khát vọng có một mái nhà yên ổn.

Tiểu Yêu đem bao hy vọng đặt trên người Cảnh, Cảnh rời đi đã khiến nàng suy sụp không chịu nổi . Rõ ràng đã không chịu nổi, nhưng bởi Hiên Viên thái tử chi tranh vô cùng nguy hiểm, Tiểu Yêu vì Chuyên Húc hao tâm , tạm thời quên đi những thương tổn của mình, đến khi Chuyên Húc đã an toàn , nàng lại suy sụp trở lại.

Chuyên Húc trong lòng chua xót, lần đầu tiên cảm thấy căm hận Cảnh. Tiểu Yêu đã trao cho cảnh niềm tin và hy vọng, người thường khó có thể tưởng tượng được dũng khí và sự cố gắng của nàng, Cảnh lại đem làm vỡ nát hết thảy tín nhiệm của Tiểu Yêu.

Chuyên Húc vỗ về Tiểu Yêu ,nói: "Không có chuyện gì đâu, hiện tại muội không chỉ đơn độc một mình, ta ở đây, muội thật sự có thể yếu đuối, cũng có thể khóc! Không có chuyện gì cả!"

Tiểu Yêu sống mũi cay cay, từ nhỏ đến lớn, từng bước đi, chỉ cần có nửa điểm yếu đuối, khẳng định chính là cái chết, nàng không cho phép mình yếu đuối, chính nàng cũng không biết, gian nan thống khổ như vậy nàng có chịu nổi không? Mỗi khi đêm khuya mộng mị, bi thương thống khổ đều như sóng triều bình thản bao phủ lấy nàng.

Tiểu Yêu nói: "huynh không cần lo lắng, muội tin thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương."

Chuyên Húc nói: " nhiều năm trước Ta đã hiểu được , thương tổn trong lòng rất khó bình phục, nếu không ta sẽ không đến bây giờ vẫn không tha thứ cho mẹ của ta."

"Nếu vết thương trên người có thể có thuốc trị khỏi thì vết thương trong lòng nhất định sẽ có biện pháp trị liệu."

"Ta chưa nói là không có."

" trị Như thế nào?"

"Những thứ Hôm nay có được có thể bù lại ngày xưa mất đi, hiện tại vui sướng sẽ làm quên đau xót. Ta không có cách nào tha thứ mẹ ta, nhưng bởi vì có muội làm bạn, nỗi thống khổ vì mất đi người mẹ đã sớm bình phục."

Tiểu Yêu yên lặng suy nghĩ trong chốc lát, mạnh mẽ cười nói: "huynh là cổ vũ muội đi tìm tình nhân mới sao?"

Chuyên Húc nói: "Ta chỉ hy vọng, có người có thể dẫm lên nỗi thông khổ Cảnh đã để lại cho muội, cho muội tin tưởng muội được coi trọng, quý trọng, được sủng ái, là hắn vô luận thế nào cũng không thể bỏ qua ."

nước mắt Tiểu Yêu rơi xuống, thì thào nói: "muội vẫn biết loại chuyện tốt này, đã không dám hy vọng xa vời ."

Chuyên Húc thấp giọng nói: "Có, Tiểu Yêu, có."

Chuyên Húc ngổi cùng Tiểu Yêu, cho đến Tiểu Yêu ngủ say, hắn đứng dậy kéo lại  chăn giúp Tiểu Yêu.

Tuy rằng Tiểu Yêu kiên cường không rơi lệ trước mặt hắn, nhưng lúc này, khóe mắt nàng 2 hàng lệ chậm rãi rơi xuống.

Chuyên Húc lấy tay nhẹ nhàng lau đi, nếu năm đó hắn biết, một ngày kia Tiểu Yêu sẽ khóc vì Cảnh, mặc kệ hắn còn muốn Đồ Sơn thị giúp, cũng tuyệt không cho Cảnh cơ hội tiếp cận Tiểu Yêu, bây giờ hắn oán hận Đồ Sơn Cảnh, nhưng càng oán hận chính mình. 

Chương trước 12.2 --- Chương sau 12.4


1691 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.8
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - ngoại truyện Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - ngoại truyện

Tags : Đọc truyện, Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, , chương 12, Đồng hoa, Doc truyen, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, , chuong 12, Dong hoa,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat