Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2

                         

Chương 12.2 : Khói sương mờ mịt, nỗi lòng khó quên

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)


Phương lôi phi là phi tử đầu tiên Chuyên Húc chính thức cưới sau khi đăng cơ, cùng năm đám cưới Thục Huệ tất nhiên không giống nhau, trong Tử Kim cung giăng đèn kết hoa, rực rỡ vô cùng.

A Niệm tự khuyên mình, cũng không tránh được khó chịu, cố không giận dỗi với Tiểu Yêu , nói với Tiểu Yêu: "Tỷ tỷ, chúng ta xuống núi đi dạo đi!"

Tiểu Yêu nói: "Muội muốn chơi ở đâu?"

A Niệm suy nghĩ chốc lát: “ chúng ta đi tìm Hinh Duyệt?"

Tiểu Yêu cùng Hoàng Đế, Chuyên Húc đồng thanh tiếp nhận, mang A Niệm tới phủ Tiểu Chúc Dung tìm Hinh Duyệt.

Nữ nhân cũng thật kỳ quái, vốn bởi vì một nam nhân mà có địch ý, nhưng lại vì chuyện nam nhân kết hôn với một nữ nhân khác, hai người liền đồng bệnh tương liên, tạm thời phá lệ hợp ý ở chung. Hinh Duyệt và A Niệm lúc này có thể nói rất nhiều chuyện, người chức nữ nào vải dệt tốt nhất, loại quần áo nào lưu hành một thời, phối màu quần áo như thế nào, kiểu búi tóc thịnh hành hiện nay, nên chơi trò chơi gì... Tiểu Yêu hoàn toàn không nói được gì, chỉ có thể nhìn các nàng vừa cười vừa nói chuyện.

Tiểu Yêu trầm mặc một không nói nhiều, Hinh Duyệt và A Niệm đều không chú ý, trong lòng các nàng Tiểu Yêu vốn là một kẻ tính tình lười nhác, không quá hợp quần, là người trong sáng nhưng lạnh lùng, các nàng không biết kỳ thật Tiểu Yêu sợ nhất tịch mịch, thực sự thích nói chuyện.

Bởi vì quốc quân nạp phi, trong thành chỉ ấp không khí cũng vui mừng, rất nhiều cửa hàng trang trí lộng lẫy.

Hinh Duyệt cùng A Niệm đem “nhất khang thất ý” hóa thành điên cuồng mua sắm, mua son phấn,Tơ lụa, Châu báu,...

Dạo hết cửa hàng hương liệu, Hinh Duyệt và A Niệm nhanh chóng vọt sang cửa hàng kế tiếp.

một lúc lâu Sau, Tiểu Yêu mới chậm rãi từ cửa hàng hương liệu đi ra, tay phải cầm bốn năm cái hòm, tay trái cầm bốn năm cái hòm, do hòm quá nặng, vài cái rơi xống, các loại hương liệu rớt hết ra đất .

Đêm qua trời vừa mưa, mặt đất còn ẩm ướt, Tiểu Yêu luống cuống tay chân thu nhặt. Một chiếc xe ngựa chạy qua, vô tình làm bắn nước bẩn lên mặt Tiểu Yêu .

Tiểu Yêu tùy tiện dùng tay tay áo lau mặt, kiểm tra hương liệu có bị bẩn không, bỗng có người ngồi xổm xuống, giúp nàng kiểm tra thu nhặt.

"Cám ơn..." Tiểu Yêu cười ngẩng đầu, nhìn thấy người giúp nàng là Cảnh, đột nhiên, Tiểu Yêu lại cười không nổi, một phần chật vật bỗng hóa thành thập phần.

Cảnh chia các hòm ra, dùng dây thừng buộc lại: " thượng cam tùng hương đều rơi hết rồi, Ta sẽ nhanh chóng tìm giúp nàng làm ."

Tiểu Yêu chỉ cảm thấy sống mắt cay cay, nước mắt tự nhiên lăn xuống, nàng vội đứng lên, chạy ra ngoài, lại không biết chạy đi đâu, chỉ muốn rời đi thật xa.

Nàng vẫn nói với chính mình, mất đi một người đàn ông, không tính là gì, vẫn có thể vui vẻ như trước. Nàng vẫn dựa vào ý chí, khống chế tất cả, nhưng giờ khắc này,  bao nhiêu cảm xúc dường như không khống chế được nữa.

Tiểu Yêu chạy đông chạy tây, theo một ngõ nhỏ tiến vào sòng bạc của nhung tộc dưới lòng đất.

sòng bạc không phải khách nào cũng tiếp đón, Tiểu Yêu trước kia đều là được Tương Liễu đưa vào, lúc này chỉ có một mình nàng, hai nam nhân bảo vệ toan đuổi nàng ra ngoài, nàng lên tiếng quát lớn, bỗng nhìn thấy một cái đuôi cửu vĩ chồn trắng toát hiện ra trên đỉnh đầu Tiểu Yêu ,  người phía sau đang giơ mòng vuốt uy nghiêm nhìn bọn họ.

Hai nam nhân lập tức khách khí cầm mặt nạ đầu chó, đưa cho Tiểu Yêu, ấn xuống cơ quan, một dũng đạo dài xuất hiện.

Tiểu Yêu đội mặt nạ đầu chó, đi vào sòng bạc bên dưới.

Đến khi ngồi vào trước đài, nàng đem hỉ giận đau thương không chút nào che giấu toát ra . Tiểu Yêu bỗng nhiên rất bội phục người mở này sòng bạc này, dưới lớp mặt nạ, mọi cảm xúc bình thường không dám bại lộ đều biểu lộ ra hết.

Tiểu Yêu càng không ngừng thắng tiền, cược càng ngày càng lớn, không có chừng mực, nàng muốn tâm tình náo loạn trôi xuống, theo lời Hoàng Đế nói, tùy hứng phóng túng một chút. nhưng sòng bạc cũng rất kỳ quái , Tiểu Yêu vẫn thắng tiền, cư nhiên không ai đến nghĩ cách ngăn cản, đến sau, chung quanh bàn mọi người vây tụ ở bón phía Tiểu byêu , chơi giống hệt theo nàng, cùng Tiểu Yêu thắng lớn.

Tiểu Yêu cảm thấy vô vị, không lẽ Chuyên Húc và tộc trưởng nhung tộc có hiệp nghị gì, trong lúc hắn nạp phi, cẩu nhóm không được ở trong thành nháo sự?

Tiểu Yêu không biết ở trong một gian phòng, Cách nhung sưởng của nhung tộc đang ngồi trước thủy kính, quan sát nhất cử nhất động của nàng, vừa xem, vừa nói với Cảnh: " cô nương Này rốt cục là ai? Ngươi lần trước trốn ta ở đây ngày ngày say mèm, chẳng lẽ là vì nàng?"

Cảnh không nói lời nào, chỉ nhìn Tiểu Yêu, thủy nguyệt Kính Hoa, mong muốn mà không có được.

Cách nhung sưởng bất mãn nói thầm: " cô nương Này ra tay rất khôn ngoan , ta là tiểu bản sinh ý, tiền này ngươi trả phải trả lại cho ta!"

Ở đại sảnh , trong một bàn khác , Phòng Phong Bội thấy đám đông chạy nháo tới ên kia, hắn tản mạn đứng dậy, đi tới, nhìn núi tiền nhỏ trước mặt Tiểu Yêu cười lắc đầu.

Vây xung quanh một đống người, đều là cẩu đầu, nhìn qua không rõ ai với ai, nhưng hắn cố tình làm ra bộ dáng không giống người thường, Tiểu Yêu liếc mắt một cái liền nhận ra ngay.

Tiểu Yêu trừng mắt nhìn Phòng Phong Bội, đem tất cả tiền của mình đặt hết, cư nhiên lúc này lại thua sạch một phen .

Mọi người bốn phía kêu lên, dần dần tản ra.

Tiểu Yêu đi ra ngoài, Phòng Phong Bội cười nói: " nhìn Ngươi không được thoải mái, với tình hình hiện tại, ta nghĩ không ra toàn bộ Đại Hoang lại có ai dám trêu chọc ngươi."

Hai người đã đi vào dũng đạo, Tiểu Yêu châm chọc nói: "Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt."

Phòng Phong Bội cười hỏi: " tộc trưởng phu nhân Xích Thủy Tương lai, vị hôn phu của ngươi đâu? Sao lại để ngươi một mình chạy đến nơi này?"

Tiểu Yêu trầm mặc tháo bỏ mặt nạ đầu chó, Phòng Phong Bội cũng buông mặt nạ.

Tiểu Yêu nói: "Ngươi biết ta đính hôn sao ?"

" chuyện oanh động Như vậy, muốn không biết cũng khó! chúc mừng, chúc mừng!"

Tiểu Yêu lẳng lặng nhìn Phòng Phong Bội, lắc đầu cười rộ lên: "Có hai chuyện, ta muốn cùng ngươi thương lượng."

"Nói."

"Thứ nhất, là chuyện làm độc dược cho ngươi, ta bây giờ còn có thể làm giúp ngươi, nhưng... sau khi Ta thành hôn, sẽ không làm giúp ngươi nữa ."

Phòng Phong Bội mỉm cười nhìn Tiểu Yêu: "Chuyện thứ hai là gì?"

"Ta muốn giải cổ trong người ngươi, Khi còn sống, Đồ Sơn thị Thái phu nhân có nuôi một gia nhân là vu y của Cửu Lê tộc, vu y nói... cổ trùng trong người chúng ta giống với cổ tình nhân trong truyền thuyết, cổ trùng này được các tình nhân trong dân gian chọn dùng... Ngươi và ta thật sự... Không đáp ứng!"
 Tiểu Yêu tự giễu cười, " lần trước Ngươi đã rất chán ghét loại cổ này, cho nên ta nghĩ khi nào ngươi rảnh rỗi, phiền ngươi cùng ta đi tới Cửu Lê, tìm vu vương để giải cổ."

Phòng Phong Bội nhìn chằm chằm Tiểu Yêu, bên dưới ngọn đèn sâu kín trong sòng bạc, môi hắn vẫn đang ý cười lộ ra một tia bi phẫn.

Tiểu Yêu nói: "Cho dù giải cổ, những việc ta hứa hẹn trước kia vẫn còn hữu hiệu."

Phòng Phong Bội thản nhiên nói: "Tốt, chờ khi nào ta rảnh."

Hai người trầm mặc đi ra dũng đạo, Tiểu Yêu trả mặt nạ lại cho bồi bàn, cùng Phòng Phong Bội đi ra khỏi phòng.

Trên đường cái đã ‘nguyệt chiếu liễu sao’, đèn sáng rực rỡ .

Tiểu Yêu cười cười, nói với Phòng Phong Bội: "Độc dược ta sẽ ba tháng đưa một lần, ta đi đây."

Phòng Phong Bội bắt được cánh tay Tiểu Yêu, Tiểu Yêu không quay đầu, lại cũng không giãy tay hắn, cả người căng thẳng, lẳng lặng chờ.

Một hồi lâu sau, Phòng Phong Bội nói: "Cùng ta dùng cơm."

Tiểu Yêu suy sụp, cười lắc đầu, cự tuyệt nói: "Ta không có thời gian!"

Phòng Phong Bội nói: "Đối với quyết định của người nào đó, tốt nhất ngươi không nên cự tuyệt."

"Ngươi hiện tại là Phòng Phong Bội!"

"Ngươi vừa nói một đống kia là nói với ai ?"

"Ta..." Tiểu Yêu hít một hơi thật sâu, "Được rồi, tương Liễu Tướng quân!"

Phòng Phong Bội đưa Tiểu Yêu đi vào một ngõ nhỏ, còn chưa đến gần, đã nghe mùi thơm nức mũi.

Đẩy cánh cửa gỗ cũ nát ra, trong phòng bày biện đơn sơ, một lão nhân cụt một tay , đang cầm cây nạng gỗ, nhìn thấy Phòng Phong Bội, a miệng cười: "thật là chuyện lạ, mấy trăm năm, lần đầu tiên thấy ngươi mang bằng hữu đến, lại là một nữ tử."

Phòng Phong Bội cười cười, đi qua phòng, theo một cửa khác đi ra ngoài, đến một sân nhỏ.

Phòng Phong Bội cùng Tiểu Yêu ngồi xuống một án thượng bằng trúc. lão nhân Cụt tay bê hai bát canh thịt to, ở trong đĩa trang trí 3 khối Đại Bính, khập khiễng bước tới án thượng.

Tiểu Yêu hỏi: "đây là thịt gì, sao mà thơm như vậy?"

" thịt Lư." Phòng Phong Bội chỉ vào lão nhân, "Hắn là người nhung tộc , am hiểu cách nấu thịt lư, tuyển liêu khảo cứu, trong Đại Hoang này, nếu nói hắn nấu thịt lư xếp thứ hai, không ai dám nhận mình thứ nhất."

Lão nhân đưa cho Tiểu Yêu một mâm thức ăn chay: "Cố ý làm cho ngươi."

Tiểu Yêu cũng không thấy đói, vừa chậm rãi uống rượu, vừa ăn đồ ăn.

Lão nhân ngồi ở ghế phía trên, vừa uống rượu, vừa nói chuyện cùng Tương Liễu, chuyện lão nhân nói cùng Tương Liễu, Tiểu Yêu nghe không hiểu, đại khái hiểu được là nói vài người lão nhân và Tương Liễu quen biết đều đã chết. Lão nhân vẻ mặt lạnh nhạt, Phòng Phong Bội khẩu khí hờ hững, một cơn gió nhẹ đêm hè phơ phất thổi qua, Tiểu Yêu cũng cảm thấy điêu linh thương cảm.

Bên ngoài Cách nhung sưởng vừa đi, vừa quở trách Cảnh: "Ngươi nhìn ngươi đi, khi cô gái ấy ở đây, ngươi ngay cả dũng khí đi đến trước mặt người ta cũng không có, thấy người ta đi theo nam nhân khác rồi, lại làm ra bộ dạng thất hồn lạc phách."

Cảnh chua sót nói: "Ta đi đến trước mặt nàng có thể làm gì?"

Cách nhung sưởng đẩy cánh cửa gỗ cũ nát ra, nói: "Ta nói cho ngươi 3 chiêu đối phó với nữ nhân, xông lên khiêng trên vai, mang về nhà ném lên giường, cởi quần áo ném đi hết! Hết thảy thu phục! Ngươi nghe lời ta, bảo đảm nàng sẽ ngoan ngoãn đi theo ngươi."

Tiểu Yêu nghe được mấy lời đó, không khỏi xuy một tiếng bật cười.

Cách nhung sưởng lại nói: " tiểu nương tử nào ở đây cười nhạo ta? Ta đêm nay liền khiêng ngươi trở về!"

Tiểu Yêu cười nói: "Vậy ngươi đến khiêng đi, nhưng cẩn thận tránh cái thắt lưng!"

Cách nhung sưởng cười lớn vén màn lên, đi vào sân, thấy Tiểu Yêu ngồi cùng Phòng Phong Bội, sửng sốt một chút, trước tiên tới chào Phòng Phong Bội. Ngữ khí mạch lạc, hiển nhiên đã nhận ra.

Sưởng quay đầu cười hì hì với Cảnh , nói: "Thật sự là hữu duyên, nơi nào cũng trùng phùng!"

Cảnh cứng người không hề động, Cách nhung sưởng tùy tiện ngồi xuống một ghế, nói với lão nhân: "mang thịt lên."

Lão nhân buông bát rượu, cười đứng lên, nói với Cảnh: "Ngồi đi!"

Cảnh lúc này mới đi tới ngồi xuống.

Lão nhân mang canh thịt cùng bánh bột ngô cho bọn hắn, lại ngồi xuống, vừa uống rượu, vừa tiếp tục cùng Phòng Phong Bội nói chuyện phiếm.

Cách nhung sưởng cười tủm tỉm nhìn Tiểu Yêu: "Ta xưng hô vớ Tiểu cô nương, thế nào ?"

Tiểu Yêu không để ý đến hắn, giả bộ chuyên chú nghe Phòng Phong Bội cùng lão nhân nói chuyện.

Cách nhung sưởng nói: "Tiểu cô nương, Phòng Phong Bội và lão hầm thịt lư này đều giống nhau, không phải là người tốt, ngươi đi theo hắn không có ý nghĩa, không bằng lo lắng cho huynh đệ của ta một chút. Huynh đệ của Ta chính là không ngờ bị nữ nhân tính kế , sinh ra con trai, nhưng cũng không phải là không thể tha thứ..."

"Sưởng!" Cảnh nhìn chằm chằm cách nhung sưởng, ngữ khí tức giận.

"Ngươi cảnh cáo ta cũng không dừng, Lão Tử muốn nói , ngươi có lấy đao đặt trên cổ Lão Tử, Lão Tử cũng phải nói!"

Cách nhung sưởng than thân mình, nói với Tiểu Yêu: "Trên đời này không có gì hoàn mỹ, ai cũng sẽ có sai lầm, Cảnh đã phạm sai, cũng thật không phải là không thể tha thứ. Ngươi hãy nghĩ lại, chính bởi vì lần này hắn sai phạm, về sau khẳng định sẽ không tái phạm sai lầm tương tự, sau khi thành hôn, ngươi sẽ bớt lo! Ngươi tìm nam nhân không phạm sai lầm, chưa chắc sau khi thành hôn , hắn sẽ không phạm sai lầm, đến lúc đó ngươi càng chán ốm!"

Tiểu Yêu hỏi: "Ngươi nói xong chưa?"

Cách nhung sưởng nói: "chưa!"

Tiểu Yêu xoay người, rót rượu cho Phòng Phong Bội, cho thấy nàng căn bản không muốn nghe.

Cách nhung sưởng nói: "Ngươi không thích mẹ con Thanh Khâu kia, cùng lắm thì ở tại chỉ ấp an cư, để Cảnh sống cùng ngươi dài lâu tại chỉ ấp, ta nói lời thành tâm, Phòng Phong Bội ngày ngày đều tịch không Minh triều, tuy là Cảnh phạm sai nhưng vẫn hơn so với Phòng Phong Bội..."

Tiểu Yêu hét một tiếng, nâng cốc hắt thật mạnh, nhìn chằm chằm cách nhung sưởng nói: "Ta đã đính hôn, vị hôn phu không phải hắn, cho nên —— cầu xin ngươi, khẩn cầu ngươi, đừng không ngừng mắng nhiếc người ta !"

"Cái gì?" Cách nhung sưởng sửng sốt một lát, giận dữ hỏi nói: "Là ai? Ai dám đoạt đi nữ nhân của huynh đệ ta? Ta đi nói chuyện với hắn! Hắn nếu không hủy hôn, ta liền đánh gãy chân hắn..."

Tiểu Yêu cười nhạt, lạnh lùng nói: "Xích Thủy Phong Long, ngươi đi nói với hắn đi!"

"Phong Long..." Cách nhung sưởng lắp bắp: "Ngươi, ngươi... Là vị hôn thê của Phong Long? Ngươi là Cao Tân Vương Cơ, muội muội của Chuyên Húc?"

Tiểu Yêu hung hăng trừng mắt liếc mắt nhìn sưởng, nói với Phòng Phong Bội: "tính tình ngươi so với hắn tốt hơn nhiều."

Phòng Phong Bội hớp rượu, thản nhiên nói: "Những lời hắn nói đều là thật, ta vốn không phải là nam nhân thích hợp với nữ nhân, ngươi không phải cũng biết sao?"

Tiểu Yêu nhìn Phòng Phong Bội, nói không ra lời.

lão nhân Cụt tay nhìn chằm chằm Tiểu Yêu, đột nhiên hỏi: "Ngươi là nữ nhi của Hiên Viên Vương Cơ?"

Tiểu Yêu miễn cưỡng cười cười: "vâng."

"Cha ngươi là..."

Vừa rồi Cách nhung sưởng đã nói nàng là Cao Tân Vương Cơ, lão nhân không có nghe sao? Tiểu Yêu có điểm kỳ quái nói: "Cao Tân Tuấn Đế."

lão nhân Cụt một tay yên lặng nhìn Tiểu Yêu trong chốc lát, ngửa đầu uống cạn chén rượu, cao giọng bi ca đứng lên:

Trung Nguyên cổ nhiều kính thảo, tiết  như tên trúc Hoa Như đạo.

Bạch Lộ sái Diệp Châu Ly Ly, mười Nguyệt Sương gió thổi không ngã.

Héo héo không đến vương tôn môn, Thanh Thanh không cái kẻ nịnh bợ phần.

Du căn thẳng hạ thổ trăm thước, khô héo ám ôm trung thần hồn.

Ta hỏi trung thần vì sao tử? Nguyên là Thần Nông không hàng sĩ.

Bạch cốt trầm mai chiến huyết thâm, thúy quang liễm diễm tinh gió nổi lên.

Sơn Nam vũ ám con bướm phi, sơn bắc vũ lãnh kỳ lân bi.

Tấc lòng lắc lắc vì ai nói? Nói bàng khả hứa sầu nhân biết?

...

Chú thích: bài thơ hái tự vương miện 《 kính thảo đi 》, có sửa chữa

Tiểu Yêu kinh ngạc nghe, nhớ tới khấp huyết tịch dương , Tương Liễu một thân áo trắng, đốt cháy thi thể Quang Trung, lạnh lùng đi đến trước mặt nàng. (cái này không hiểu tả đoạn quá khứ nào)

Cách nhung sưởng đau đầu nhượng bộ: "Đại bá, ngươi đừng say khướt như vậy !"

Lão nhân vẫn ngẩng đầu hát vang, cách nhung sưởng mang lão nhân vào phòng trung, vài phần khẩn trương nói với Tiểu Yêu: "Lão nhân tửu lượng thấp, lại thích uống rượu, say khướt liền thích loạn xướng một ít ca dao... Hắn không có một cánh tay , một chân chỉ có thể miễn cưỡng đi lại, sớm đã là phế nhân..."

Tiểu Yêu nói: "Ta chỉ tới ăn cơm , ra khỏi cửa này, hoàn toàn đã quên."

Cách nhung sưởng yên lòng, nghe thấy phòng trong truyền ra lời vô nghĩa, vẻ mặt có chút thương cảm, thở dài: " Đại bá Ta không phải là người xấu, ngược lại là người rất tốt, cho nên... Hắn không thể quên đi."

Tiểu Yêu bỗng nhiên ý thức được, những lời cách nhung sưởng vừa nói kỳ thật là nói Tương Liễu, hắn biết Phòng Phong Bội chính là Tương Liễu?

Cảnh hiện tại khẳng định cũng biết bội là Tương Liễu.

Tiểu Yêu nhìn Cảnh, lại nhìn bội, nói với bội: "Ngươi ăn xong chưa? Ăn xong chúng ta đi!"

Tiểu Yêu cùng bội đi ra tới cửa, sưởng đuổi theo gọi: "Cô nương!"

Tiểu Yêu dừng bước quay đầu, bất đắc dĩ hỏi: "Ngươi còn muốn nói cái gì?"

"Đã biết thân phận của ngươi, ta còn dám nói gì? Ta chỉ là muốn nói cho ngươi, đứa nhỏ của Cảnh là do bị bà nội cùng Phòng Phong Ý Ánh bẫy, những năm gần đây, Cảnh vẫn ở một mình, không cho phép Phòng Phong Ý Ánh tới gần. Ta dùng tính mạng thề rằng, Cảnh đối với ngươi tình rất sâu, trong mắt trong lòng đều chỉ có một mình ngươi."

Tiểu Yêu xoay người bước đi, bóng đêm u tĩnh, đường dài vô tận, nơi nào mới là đường của nàng?

Tiểu Yêu nhẹ giọng hỏi: "Bội, ngươi nói xem... Vì sao tìm một người đồng hành lại khó như vậy?"

 "Tìm người đồng hành không khó, tìm người chí thú hợp nhau, ái mộ tương đãi, có thể khiến đường đi chung trở nên có ý tứ , người đồng hành như vậy mới là rất khó."

Tiểu Yêu hỏi: "Thật sự có thể cả đời không quên được một người sao?"

"Phải Xem là người nào , nếu ngươi nói người kia là Cảnh, ta xem thực sự là có thể."

"Ngươi rốt cuộc là nói hắn không thể quên được ta, hay là nói ta không thể quên được hắn?"

Phòng Phong Bội cười: "Tùy ngươi lý giải."

Tiểu Yêu cau mày, hờn dỗi nói: "nam nhi tốt trong Đại Hoang còn nhiều mà!"

" nam nhân tốt có rất nhiều, nhưng có thể đem ngươi chân chính để ở trong lòng chỉ sợ không nhiều lắm."

"Ngươi là có ý tứ gì? Chẳng lẽ ta không nên gả cho Phong Long."

"Ta không có ý tứ gì, ngươi hỏi ta, ta chỉ nói cách nghĩ của ta."

"Tương Liễu, ta thật sự không hiểu trong lòng ngươi rốt cuộc suy nghĩ điều gì?"

"Ngươi và ta đều là khách hồng trần , qua đường, gặp nhau coi nhau là bạn, tìm hoan mua vui mà thôi! Sao phải quản trong lòng ta nghĩ gì?"

Tiểu Yêu tự giễu cười: "Là ta suy nghĩ nhiều! Mặc kệ trong lòng ngươi nghĩ gì, dù sao với ta đều không quan hệ!"

Tương Liễu nhìn con phố tối đen , trầm mặc không lên tiếng.

Tiểu Yêu trầm mặc trong chốc lát, dường như không có việc gì nói: "Cảnh đã biết ngươi là Tương Liễu, hắn khẳng định sẽ không nói cho ca ca ta biết, nhưng nếu như Phong Long đã biết, ca ca khẳng định sẽ biết. Ngươi... Hết thảy cẩn thận."

Tương Liễu liếc mắt lườm Tiểu Yêu, Tiểu Yêu tránh được tầm mắt của hắn, hỏi: "Lão nhân bán thịt lư kia là ai?"

"Từng là thuộc hạ của Xi Vưu, sống sót trong trận quyết chiến ở Ký châu, mang theo cái chết của đồng chí tiếp tục sống, cũng không bằng đã chết." Tương Liễu cười cười, "Kỳ thật, đối một tướng quân mà nói, tốt nhất kết cục chính là chết ở trên chiến trường."

Rõ ràng là tiết trời mùa hè, vậy mà tiểu yêu lại cảm thấy trên người rét run từng đợt.
 

Chương trước 12.1 --- Chương sau 12.3


1652 view
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.3

Tags : Đọc truyện, Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, chương 12, Đồng hoa, Doc truyen, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, chuong 12, Dong hoa,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat