Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.1

                         

Chương 12: Khói sương mờ mịt, nỗi lòng khó quên

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)


Hiên Viên vương vị chi tranh, Hoàng Đế thoái vị, Chuyên Húc đăng cơ, tuy rằng Thương Lâm cùng Vũ Dương không phục, nhưng đại cục đã định, đại phong ba khẳng định sẽ không diễn ra, tới tiểu phong ba, Chuyên Húc sao lại để vào mắt?

Tuấn Đế thấy Hiên Viên đã ổn thế cục, thả A Niệm vẫn giam lỏng trong cung ra. A Niệm nổi giận đùng đùng chạy tới Thần Nông sơn, Tuấn Đế cười khổ, chỉ có thể cảm khái “nữ đại bất trung lưu.”

A Niệm không chỉ tức giận với phụ vương, cũng tức giận Chuyên Húc và Tiểu Yêu, nàng cảm thấy bọn họ đều coi thường nàng , dựa vào cái gì mà thời khắc nguy cấp, Tiểu Yêu có thể cùng Chuyên Húc, nàng lại không thể? Chẳng lẽ nàng là người rất sợ chết sao?

Đến Thần Nông sơn, nàng vốn tính tốt xấu hướng Chuyên Húc phát hỏa một lần, nhưng nhìn thấy Chuyên Húc, nghĩ đến việc nàng thiếu chút nữa lại không thấy được hắn, lửa giận biến thành sợ hãi, ôm lấy Chuyên Húc khóc như mưa gió. Chờ Chuyên Húc dỗ dành, nàng cũng cố không tức giận, chỉ cảm thấy lòng tràn đầy nhu tình mật ý, hận không thể cùng Chuyên Húc lúc nào cũng dính cùng một chỗ.
Đáng tiếc Chuyên Húc nay đã là vua của một nước, lại nhân nhượng nàng, có thể cùng nàng thời gian cũng rất ít, A Niệm càng luyến tiếc tận dụng hết hời gian hữu hạn này . Vì thế, nàng đem oán khí toàn phát trên người Tiểu Yêu, bất hòa nói chuyện với Tiểu Yêu, Tiểu Yêu chỉ phải cười cười, lờ nàng đi.

Hoàng Đế xuống dưới Tử Kim đỉnh ở, lựa chọn tòa cung điện hẻo lánh nhất, ru rú trong nhà, cũng không hỏi đến chính sự, mỗi ngày tu luyện chút dưỡng khí, khi nhàn hạ lật xem sách thuốc, nghiêm khắc nghe theo Tiểu Yêu dặn dò, điều trị thân thể.
Thục Huệ, Kim Huyên các nàng đều rất sợ Hoàng Đế, có thể trốn liền trốn, A Niệm lại tuyệt không sợ Hoàng Đế, ngày ngày đều đi cùng Hoàng Đế, luôn thân thiết gọi "Gia gia, gia gia", so với Tiểu Yêu càng giống cháu gái Hoàng Đế hơn.

Có lẽ bởi vì Tiểu Yêu và A Niệm mỗi buổi chiều đều đến nơi ở của Hoàng Đế, một người ngẩn ngơ, một người cùng Hoàng Đế nói chuyện chơi cờ, Chuyên Húc cũng sẽ ở lúc này thường lại đây một chuyến, không câu nệ dài ngắn, một phòng người thân nói chuyện.

Hoàng Đế thập phần lạnh nhạt, coi như mặc kệ Tiểu Yêu, Chuyên Húc có tới hay không, hắn đều không cần. nhưng có một lần, A Niệm cùng Chuyên Húc sau khi rời khỏi đây, Hoàng Đế dừng ở trên mặt Tiểu Yêu, nói: " nhiều năm trước, khi đó ngoại tổ mẫu con còn sống, có một ngày chạng vạng, ta theo mật đạo đi ra khỏi Triều Vân điện, nhìn thấy con đang chơi đu dây dưới tàng cây Phượng Hoàng..."

Tiểu Yêu quay đầu, kinh ngạc nhìn về phía Hoàng Đế, trong mắt nàng bi thương nhưng lại cảm thấy không đành lòng.

"Ta ẩn thân ngoài cửa sổ, vẫn nhìn các con, các con vây tụ bên cạnh a luy , chăm sóc nàng rất tốt. Lúc ấy ta đã nghĩ ta có được thiên hạ, lại sẽ cô độc chết đi, không nghĩ tới ta vậy mà cũng có thể có ngày con cháu hầu hạ dưới gối."

Nếu Hoàng Đế đến bây giờ vẫn như trước coi quyền thế quan trọng hơn, chỉ sợ hắn thật sự sẽ ở trong quyền thế cô độc mà chết đi,, Tiểu Yêu nói: "Tuy rằng người là vì thực hiện tâm nguyện của mình mà buông bỏ quyền thế, nhưng người cũng thành toàn cho Chuyên Húc."

"Khi còn trẻ, đều là nhất khang khí phách, chỉ một mình nghĩ đến trọng yếu, kiên trì không muốn thoái nhượng, chờ vật đổi sao dời, mới phát hiện sai lầm, cũng đã muộn." Hoàng Đế nhìn Tiểu Yêu, lời nói thấm thía  "Tiểu Yêu, con cũng phải nhớ kỹ, có đôi khi, lui từng bước, không nhất thiết là thua."

Tiểu Yêu ghé vào cửa sổ, trầm mặc không lên tiếng.

Chuyên Húc vừa muốn nạp phi , là đích nữ phương Lôi thị.

Phương Lôi thị là đại thị phương bắc của Đại Hoang, Hoàng Đế cũng từng cưới phương Lôi thị đích nữ, lập làm nhị phi, địa vị gần vương hậu Luy Tổ, phương Lôi Vương phi sinh dưỡng hai vị vương tử, Lục vương tử hưu, Bát vương Tử Thanh, đáng tiếc một người đã chết, một người bị giam cầm, phương Lôi thị cũng bị liên lụy, hơn hai trăm năm vẫn bị Hoàng Đế xa lánh. Lại bởi vì khi hưu cùng Thương Lâm tranh đoạt vương vị, phương Lôi thị ủng hộ hưu khiến cho Thương Lâm căm thù đến tận xương tuỷ, nhiều năm như vậy, Thương Lâm và Vũ Dương còn thường tính kế, khiến cho phương Lôi thị ngày càng gian nan.

Mọi người vốn tưởng rằng Chuyên Húc cho dù muốn nạp phi tử bắc Phương thị tộc, cũng sẽ chọn lựa một đại thị tộc cầm quyền, không nghĩ tới hắn lại lựa phương Lôi thị đã sắp tàn lụi.

Phương Lôi thị cuối cùng có cơ hội hưng chấn gia tộc, đối với Chuyên Húc thập phần cảm kích, hơn nữa bọn họ cùng Thương Lâm, Vũ Dương thị tử đối đầu, chỉ có thể lựa chọn không chút do dự toàn lực ủng hộ Chuyên Húc.

dù sao Phương Lôi thị từ khi Hiên Viên vừa Kiến Quốc đã đi theo Hoàng Đế, trải qua nghàn năm, suy yếu mà không mất đi, một khi không còn bị chèn ép, rất nhanh sẽ hùng mạnh trở lại, trở thành đại thị tộc vạn năng phương bắc.

Tiểu Yêu và A Niệm nghe chuyện Chuyên Húc muốn nạp phương lôi phi, tới cung điện của Hoàng Đế.

Tiểu Yêu cầm cây quạt, hí mắt nhàn nhã ngồi, A Niệm cùng Hoàng Đế học cờ vây, ngày thường có thể nghe được A Niệm thanh âm Kỷ Kỷ oa oa. Mùa hè dương quang theo dây mướp mọc lên, chiếu vào trên mặt thanh chuyên, tia sáng lần lượt chiếu rọi , một buổi chiều ngân nga , thanh thản, yên tĩnh,.

Chuyên Húc đi tới, đứng ở phía sau A Niệm nhìn trong chốc lát, ngồi xuống bên cạnh Tiểu Yêu. Hắn lấy cây quạt, nhẹ nhàng quạt giúp Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu thấp giọng hỏi: "Hôm nay sao huynh lại nhàn rỗi như vậy?"

Chuyên Húc híp mắt nhìn ra ánh mặt trời ngoài cửa sổ , không nói chuyện.

A Niệm vội vàng chơi xong ván cờ, lập tức hỏi: "Ca ca, huynh hôm nay không có việc gì sao?"

Chuyên Húc cười nói: "Ta đến bàn chuyện cùng gia gia ." Tuy rằng Hoàng Đế không hỏi đến chính sự, nhưng Chuyên Húc lấy phương thức nói chuyện phiếm, đem chút chuyện trọng yếu nói cho Hoàng Đế nghe.

Hoàng Đế nói: "Chuyện này ngươi không cần cố ý nói cho ta nghe."

Chuyên Húc nói: "Việc này nhất định phải nói cho gia gia, con tính lập nữ tử phương Lôi thị làm phi."

Hoàng Đế cười cười, khen ngợi nói: "Tuyển tốt làm."

Tiểu Yêu nhìn A Niệm, có lẽ bởi vì đây là lần thứ hai, bởi vì Chuyên Húc đã là Hiên Viên quốc quân, A Niệm không có phản ứng mãnh như lần đầu, chỉ chợt lóe qua vài phần buồn bã.

Chuyên Húc nói: "Tôn nhi cám ơn gia gia đã cho phép tôn nhi đề bạt phương Lôi thị."

Hoàng Đế thản nhiên nói: "con có thể hiểu nỗi khổ trong lòng ta, nhưng nay con mới là Hiên Viên quốc quân, trọng dụng ai, không dụng ai, hoàn toàn do con phán đoán, không cần chú ý tới ta."

"Tôn nhi hiểu."

Chuyên Húc hướng Hoàng Đế cáo lui, khi đưa quạt trả lại cho Tiểu Yêu, hắn thấp giọng nói: "Không cần... Hiểu chưa?"

Không cần chúc mừng ta, Tiểu Yêu vẫn nhớ rõ lời hắn khi cưới Thục Huệ, Tiểu Yêu gật đầu: "muội biết."

Chuyên Húc đi ra ngoài, A Niệm nhìn theo bóng dáng Chuyên Húc, mãn nhãn không tha.

Hoàng Đế hướng A Niệm chỉ chỉ Chuyên Húc, ý bảo nàng có thể đi theo Chuyên Húc. A Niệm xấu hổ sắc mặt ửng hồng, Hoàng Đế cười nhìn thấu nhãn tình, vẫy vẫy tay ý bảo: đi nhanh đi, lão nhân ta không cần ngươi lo!

A Niệm vừa cười ngượng, vừa xỏ vào guốc gỗ, nhẹ nhàng đuổi theo. Tiếng Guốc gỗ đập vào nền đá dưới hành lang phát ra âm thanh lộc cộc, làm thay đổi sự yên tĩnh của ngày hè, tựa như một chuỗi thanh âm xao xuyến nhẹ nhàng đuổi theo tình lang, khiến cả tòa điện phủ bỗng trở nên tuơi trẻ .

Tiểu Yêu muốn mỉm cười, lại thở dài, chậm rãi nói với Hoàng Đế: "người có muốn gả A Niệm cho Chuyên Húc?"

Hoàng Đế nói: "A Niệm là một tiểu cô nương cô nương tốt, tính tình đơn thuần, lanh lợi, không giống như những cô gái khác tâm tư phức tạp."

Tiểu Yêu híp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thấy chính mình không so được với A Niệm.

Hoàng Đế nói: "Con Đi chơi đi! Đừng cả ngày ở trong cung điện tìm lão già này, có ta và Chuyên Húc ở đây, Con nên học theo A Niệm, tùy hứng một chút, phóng túng một chút."

Tiểu Yêu thản nhiên nói: "Nguyên nhân vì người cùng Chuyên Húc, con mới không dám tùy hứng phóng túng, huyết mạch của con bị trói buộc, sao phải lừa mình dối người? Nếu nói, bây giờ con muốn đi chơi cùng Tương Liễu, người sẽ nghĩ sao sao?"

Hoàng Đế trầm mặc , vẻ mặt thập phần phức tạp, sau một lúc lâu nói: "Ta Sẽ không đồng ý, Chuyên Húc sớm muộn cũng sẽ cùng hắn đánh một trận quyết tử, ta không muốn ngày sau con phải thống khổ, nhưng chỉ cần con yêu cầu, ta nhất định sẽ toàn lực thỏa mãn."
 

"Chuyên Húc là nam nhi, lại là vua của một nước, người phải nghiêm khắc với hắn, con lại không giống hắn, người nguyện ý sủng ái con. Con biết, người muốn mang những mất mát từ cái chết của mẹ con, đại cữu cữu, nhị cữu cữu, cậu tứ bù đắp lại trên người con , nhưng cường thịnh hay quyền thế đều không thể làm cho con hạnh phúc, huống chi ng mất đi bọn họ chính là mất đi bọn họ , vĩnh viễn không thể bù lại được, con cũng không cần! người hãy ngoan ngoãn làm ngoại tổ phụ của con , giống như những tổ phụ khác trong thiên hạ, quan tâm đến chung thân hạnh phúc của cháu gái, nhưng lại vô lực khống chế, chỉ có thể lo lắng suông, cuối cùng không có biện pháp đành bất đắc dĩ. Cảm thán một tiếng 'Con cháu đều có Tôn Phúc' !"
Tiểu Yêu phe phẩy cây quạt, cười nhìn Hoàng Đế, "người cả đời chưa được nếm thử cảm giác hữu tâm vô lực ? thử một chút cảm giác đối với con đi, tốt lắm!"

Hoàng Đế đầy mặt bất đắc dĩ.

Chạng vạng, Chuyên Húc nghị xong việc, từ trong điện đi ra, thấy Hoàng Đế truyền đến, bước nhanh tới: "Gia gia muốn gặp ta sao?"

"Vâng!" Nội thị cung kính nói.

Chuyên Húc theo nội thị đi gặp Hoàng Đế, thị nữ đang chuẩn bị đồ ăn, Chuyên Húc nói: "Ta sẽ dùng cơm cùng gia gia."

Chuyên Húc và Hoàng Đế dùng cơm xong, thị nữ pha trà, Chuyên Húc uống một ngụm: "Trà ngon ."

Hoàng Đế nói: "Tiểu Yêu không cho ta dùng trà buổi tối, cố ý bắt ta uống nước sau khi ăn."

Chuyên Húc cười nói: "Nàng khẳng vì gia gia chuyên tâm nghiên cứu y thuật."

Hoàng Đế nói: "Gọi con đến, là có một việc muốn con làm một chuyến."

" thỉnh Gia gia truyền ý."

"Con xem có biện pháp nào chiêu hàng Tương Liễu không, ta biết điều này rất khó, đã mấy trăm năm, thanh, Hậu Thổ, Thương Lâm, Tiểu Chúc Dung bọn họ đều đã thử, Tương Liễu đều cự tuyệt , nhưng ta hy vọng con lại thử một lần."

"Vâng." Chuyên Húc chần chừ một lát, hỏi: "Gia gia vì sao lại lưu ý Tương Liễu?"

Hoàng Đế nói: "Bất quá là một chút áy này của lão nhân."

Chuyên Húc thấy Hoàng Đế không muốn nói , không dám hỏi nhiều: "Con sẽ cố hết sức, nhưng con cảm thấy quả thực hy vọng xa vời."

Hoàng Đế thở dài: "Thân tẫn sức, mệnh do thiên!"  

Chương trước 11.5 --- Chương sau 12.2


1706 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 13.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 13.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.7
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.2

Tags : Đọc truyện, Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, , chương 12, Đồng hoa, Doc truyen, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, , chuong 12, Dong hoa,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat