Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 10.3

                         

Chương 10.3 :Bỗng dưng đất bằng nổi sóng

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)


Chuyên Húc cùng Tiểu Yêu ra khỏi phủ đệ tạm thời của Hoàng Đế , Chuyên Húc bước chân nhanh hơn, nói khẽ với Tiểu Yêu: "Cẩn thận!"

Tiểu Yêu hiểu rõ , mặc kệ Hoàng Đế có thả Chuyên Húc hay không, rời khỏi trạch châu, Thương Lâm cũng chưa chắc để Chuyên Húc còn sống trở lại Thần Nông sơn.

Lên Vân Liễn, Chuyên Húc vẻ mặt nghiêm trọng nói với ngự giả Quân: "Đi nhanh khỏi trạch châu, cùng Rả rích hội hợp."

57 con thiên mã giương cánh cất vó, Vân Liễn bay lên trời.

Vân Liễn đang bay nhanh, vô số mũi tên từ phía không bay đến, Quân cũng linh lực cao cường, vẫn chưa bị tên bắn trúng, nhưng cả thảy có hai mươi bảy con thiên mã bắn trúng tên.

thiên mã Bị thương rên rĩ, hai bảy con thiên mã khác bị bị kinh động, bắt đầu chạy loạn không có phương hướng, Vân Liễn xiêu xiêu vẹo vẹo, mắt thấy sẽ rơi xuống.

"Rời xe!" Chuyên Húc ôm Tiểu Yêu vào trong ngực bảo vệ nàng, một con thiên mã chưa bị thương thiên lập tức bay vọt đến, Quân cũng xoay người nhảy lên một con thiên mã khác, vẫy tay chặt đứt dây thừng.

Xa xa, mười mấy sát thủ thúc tọa kỵ bay tới, hình thành quạt vây quanh Chuyên Húc. sát thủ Bắn tên chỉ có hai người, nhưng bởi vì đã thiết lập trận pháp, khi đến bên người Chuyên Húc, tên bỗng nhiên phân ra rậm rạp. Mặc dù có Quân liều chết bảo hộ, vẫn cực kỳ nguy hiểm.

Tiểu Yêu giật giật, muốn chui ra, Chuyên Húc một tay kéo dây cương, một tay đè Tiểu Yêu lại, quát: "Đừng nhúc nhích, ra khỏi thành trạch Châu sẽ an toàn !"

trên tay Tiểu Yêu xuất hiện một cây cùng màu bạc : "huynh phòng thủ, muội tấn công!" Chuyên Húc sửng sốt, Tiểu Yêu đã giơ cung tên, dây cung run lên, mũi tên màu bạc bắn ra rất nhanh . đâm vào giữa ngực một người trên tọa kỵ phía xa .

Chuyên Húc tuy rằng biết Tiểu Yêu vẫn khổ luyện bắn cung, nhưng hắn không ngờ Tiểu Yêu lại lợi hại như vậy, kinh ngạc một hồi, hắn lại nhịn không được cúi đầu hôn lên tóc Tiểu Yêu trên một cái.

Tiểu Yêu nói: "Muội chỉ có thể bắn 3 tên." Chuyên Húc nói: "Vậy là đủ rồi!"
 Để giết bọn hắn, sát thủ lựa chọn lợi dụng trận pháp tấn công từ xa, bọn họ chỉ có thể bị đánh, lúc này có Tiểu Yêu, Chuyên Húc không còn khách khí . Tiểu Yêu không hiểu trận pháp, Chuyên Húc lại có thể nhìn ra thế trận.
 Chuyên Húc nói: "Khôn vị, người thứ ba." Hắn vừa nói xong, tên màu bạc của Tiểu Yêu đã bắn ra, đối phương đã có phòng bị, nhưng tài bắn cung của tiểu yêu thật sự quỷ dị, tên đến trước người, bỗng nhiên vòng vo 1 hồi, nhưng Tiểu Yêu linh lực không đủ, tên bị linh lực của đối phương chấn động, lệch hướng, không bắn trúng yếu điểm.

Quân cũng bắn một mũi tên trúng tiểu thối, người nọ cư nhiên thẳng tắp ngã xuống tọa kỵ. Quân lúc này mới nhớ tới, Vương Cơ dường như có sử dụng độc.

Người Thiết trận bị bắn chết, tên trận bị phá, sát thủ truy giết bọn họ chỉ có thể buông tha ,  dựa vào xa công tính giết chết Chuyên Húc, thúc tọa kỵ bao vây lại.

Tiểu Yêu nhìn xung quanh, mười mấy sát thủ linh lực cao cường, tường thành trạch Châu thành còn không nhìn thấy. Nàng linh lực thấp kém, ở đây giao đâu hoàn toàn là liên lụy người khác, linh lực của Chuyên Húc so với sát thủ chuyên nghiệp trước mặt, cũng thật sự không thể bì kịp, chỉ một mình Quân thể đánh, hiển nhiên, cơ hội chạy trốn rất nhỏ.

Chuyên Húc và Tiểu Yêu lại đều rất bình tĩnh. Thừa dịp quân tạm thời ngăn sát thủ, hai người thong dong đánh giá bốn phía.

Chuyên Húc nói: " động tĩnh Lớn như vậy, thủ vệ thành trạch Châu vậy mà không có chút phản ứng."

Tiểu Yêu nở ra một nụ cười xấu xa, nói: "muội có một chủ ý, nhưng cần huynh giúp muội."

Chuyên Húc cười nói: "Ta cũng đang có ý này."

Tiểu Yêu vãn cung, nhắm ngay hướng tạm cư phủ đệ của Hoàng Đế, tay Chuyên Húc mơn trớn mũi tên, dùng linh lực của mình, tăng thêm pháp thuật cho tên.

Tiểu Yêu đem hết toàn lực bắn tên ra, khi tên đến phủ đệ, trên không đột nhiên hóa thành vô số mũi tên chi chít, giống như hạt mưa bàn hạ xuống.

Những tên này đương nhiên không làm tổn thương đến người, nhưng thanh thế thực kinh hãi, hơn nữa vừa phát sinh ám sát, bọn thị vệ đều tiếng lòng buộc chặt, lập tức hô to: "Có người ám sát!"

Tựa như một viên cự thạch khuấy động hồ nước, Liên Y nhanh chóng theo Hoàng Đế ra ngoài.

tướng lãnh Bị Thương Lâm mua được có thể làm như không thấy việc sát thủ đuổi giết Chuyên Húc, nhưng đối với việc ám sát Hoàng Đế lại không dám có một tia chậm trễ. Vì bảo toàn mũ quan của mình, thậm chí tánh mạng mình, bọn họ cố tình không nghe chỉ thị của Thương Lâm  , nhanh chóng cảnh giới toàn thành, mọi người không được phép đi ra.

Binh lính theo bốn phương tám hướng vọt tới, mười mấy sát thủ không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ bị hiểu lầm thành thích khách tới ám sát Hoàng Đế.

Thống lĩnh thượng phủ hướng Chuyên Húc hành lễ, Chuyên Húc chỉ vào đống sát thủ kia, nói: "Ta thấy bọn hắn bộ dạng khả nghi, các ngươi cẩn thận tra xét."

Mười mấy tên sát thủ chỉ có thể trơ mắt nhìn Chuyên Húc nghênh ngang rời khỏi thành trạch Châu.

Ra tới thành trạch Châu, Nhóm Rả rích lập tức đi lên, đều lộ ra ý cười vì sống sót sau tai nạn, Chuyên Húc bỏ thiên mã, đổi thành Minh điểu tọa kỵ, hắn nói với Tiểu Yêu: "Tiểu Yêu, cám ơn muội!"

Tiểu Yêu nghênh ngang ngẩng đầu lên, ngạo nghễ nhìn Chuyên Húc: "Muội làm liên lụy huynh sao?"

Chuyên Húc nắm tay Tiểu Yêu: "Muội không phải! lúc đầu Ta nói những lời này... Dù sao muội cũng hiểu được. Kỳ thật, có đôi khi, ta cũng tưởng là muội sẽ làm liên lụy tới ta, khiến ta phải cõng muội."

Tiểu Yêu cười rộ lên, cố ý xuyên tạc Chuyên Húc : "Huynh tưởng có thể dễ dàng cõng muội trên lưng sao?".

Tiểu Yêu lại hỏi Chuyên Húc: "Lần này một mình vào trạch châu, huynh cuối cùng nắm được mấy phần chắc chắn có thể đi ra?"

Chuyên Húc nói với Tiểu Yêu: "Vốn chỉ có 3 phần, lại nhận được mật tín của sư phụ, lại bỏ thêm 3 phần, thành ra nắm chắc 6 phần. Đáng giá đi một chuyến."

"Phụ vương nói cái gì?"

"Sư phụ nói cho ta biết cái chết của Đại bá, kỳ thật Đại bá không phải chết trong tay Xi Vưu , năm đó gia gia hiểu lầm là Đại bá muốn giết hắn, cho nên đối với Đại bá động sát ý, Đại bá chết cơ bản là do gia gia tạo thành ."

Tiểu Yêu sửng sốt.

Chuyên Húc nói: "Sư phụ nói Đại bá là đứa con gia gia dốc lòng bồi dưỡng, cũng là đứa con người yêu thích nhất, có thể dẫn tới cái chết của con, có thể bởi vì nhất thời động lòng nghi ngờ, sát khí nổi lên, mất đi đứa con yêu quý nhất. Sư phụ còn nói, người đã nhắn tin cho ứng Long tướng quân, thỉnh hắn tấu thỉnh gia gia cho ta một cơ hội giải thích. Sư phụ nói Đại bá chết đi, gia gia trong lòng không thể tiêu tan nỗi đau, dặn dò ta không cần hành động thiếu suy nghĩ."

Tiểu Yêu nói: "Xem ra ngoại gia truyền huynh đi trạch châu, là cho huynh một cơ hội giải thích."

Chuyên Húc gật đầu.

Tiểu Yêu nói: "Tạm thời tránh được một kiếp, nhưng ngoại gia cuối cùng hỏi huynh câu hỏi kia , có phải đại sự không ổn." Một mình dưỡng binh so với ý đồ ám sát, rất khó nói tội danh nào nặng hơn, dù sao kết quả đều là tội lớn mất đầu.

sắc mặt Chuyên Húc nghiêm trọng: "Kỳ thật đây là chuyện ta lo lắng nhất, khác với việc này, chỉ có Thương Lâm kia tầm nhìn hạn hẹp mới có thể làm."

Đến Tử Kim đỉnh, Chuyên Húc thúc tọa kỵ Minh điểu dừng ở ngoài Tử Kim cung trước dũng đạo phủ.

Chuyên Húc kéo Tiểu Yêu nhảy xuống tọa kỵ, ngồi xổm xuống thân mình: "Ngồi lên!"

Tiểu Yêu cả kinh cười: "huynh thật sự muốn cõng muội trên lưng?"

"Chẳng lẽ muội nghĩ ta và muội dừng ở đây để chơi?" Chuyên Húc quay đầu, nhìn Tiểu Yêu, nói dõng dạc: "Ta nói , ta nguyện ý cõng muội!"
Tiểu Yêu nói: "muội hiểu, chúng ta chạy nhanh trở về đi! Bọn họ đều đang chờ huynh!"

"là sao? Muội không chịu nhảy lên lưng ta sao? Ngày bé, là ai nhàn hạ không chịu đi đường, nhất định nhảy lên lưng ta?"
Tiểu Yêu nhìn thấy bọn Rả rích, thấp giọng nói: "huynh không sợ người khác cười sao?"
"Ai dám cười ta? Tử Kim đỉnh là nơi ta còn có thể định đoạt, mau lên!"
"Lên thì lên, huynh còn không sợ, muội sợ cái gì?" Tiểu Yêu phẩy tay áo, nhảy lên lưng Chuyên Húc.

Chuyên Húc cõng Tiểu Yêu, đi bước một lên bậc thang, hướng về Tử Kim cung đi đến.

Từ dưới nhìn lên trên, có thể thấy được ngoài Tử Kim cung gieo trồng toàn cây Phượng hoàng, qua vài năm nữa, hẳn là sẽ nở ra hoa đỏ như lửa, sáng như gấm vóc, trời quang mây tạnh.

Tiểu Yêu thở dài: "Cây Phượng Hoàng đã sắp trưởng thành."

Chuyên Húc nói: "Đúng vậy!"

Tiểu Yêu ôm sát cổ Chuyên Húc: "Ca ca!"

"uh?"

"Chúng ta nhất định phải sống thật tốt!"

"được!"

Chuyên Húc cõng Tiểu Yêu đi vào Tử Kim cung, mới buông xuống Tiểu Yêu, Chuyên Húc nói với Tiểu Yêu: "Ban đêm, ta có việc phải ra ngoài, muội đi cùng ta?"
"Đi a!"

"Cảnh sẽ ở đó."

Tiểu Yêu cười cười: "muội cùng hắn đã không còn liên quan, chỉ coi hắn là ca ca bằng hữu, vì cớ gì phải để ý đến hắn?"

"Tốt lắm."

Đêm khuya, Chuyên Húc mang Tiểu Yêu cùng rả rích lặng lẽ đi Thần Nông sơn đan hà.

Đến một địa điểm bí mật, rả rích đã biến mất ở Lâm Mộc gian. Chuyên Húc lấy một hạt châu ném vào trong nước, chỉ chốc lát sau, một chiếc đại thủy quy trồi lên mặt nước. Thủy quy hé miệng, Chuyên Húc kéo Tiểu Yêu, nhảy vào trong miệng quy. Thủy quy khép miệng lại, chìm xuống đáy nước.

Chuyên Húc dẫn Tiểu Yêu đi phía trước. Tiểu Yêu lúc này mới phát hiện, đây cũng không thật sự là thủy quy, mà là một con thuyền giống thủy quy như đúc, bởi vì bốn phía bịt kín, cho nên có thể du hành dưới đáy nước.

Đi qua quy cổ thông đạo, tiến vào quy phúc, bên trong có một cái phòng, tháp án liêm trướng đầy đủ mọi thứ, Cảnh và Phong Long đang dùng trà.

Tiểu Yêu sớm biết rằng Cảnh sẽ ở đó, đã có chuẩn bị tâm lý. Vẻ mặt như thường, cười vấn an hai người, thật sự coi Cảnh như bằng hữu của Chuyên Húc. Cảnh lại không biết Tiểu Yêu sẽ đến, thần sắc đột biến, lại phát hiện Tiểu Yêu đối với hắn tự nhiên hào phóng, đã muốn mang hết thảy mọi thứ đã qua xem như mây bay, hắn lại khó nén đau thương.

Tiểu Yêu khẽ mỉm cười, không thèm để ý, hai người bọn họ chỉ có thể coi như cái gì cũng chưa cảm nhận được.

Phong Long cười nói với Tiểu Yêu: "Trước kia nghe Hinh Duyệt nói, muội muội ngươi rất thích thuyền do Xích Thủy gia tạo, chiến thuyền này ngươi thấy thế nào?"

Tiểu Yêu gật gật đầu: "Tốt lắm, ở trong này đàm chuyện, bí ẩn an toàn, tuyệt không có người nào có thể nghe lén được."

Phong Long nâng chén với Chuyên Húc: "Trước cho ngươi bồi tội, biết ngươi hôm nay độc thân phạm hiểm. Ta lại không thể giúp được gì."

Chuyên Húc nói: "Có một số việc ta phải tự mình gánh vác. Hiện tại tình thế không rõ ràng, tất cả mọi người đều muốn trốn tránh ta đi, ngươi cùng Cảnh có thể ở phía sau, chủ động yêu cầu gặp ta, đã là khi nguy nan gặp chân nghĩa."

Phong Long nhìn mắt Cảnh, nói: "Ta cùng Cảnh đã thương lượng, hiện tại thế cục nhìn như bất lợi với ngươi, nhưng trên thực tế, ngươi không phải không có ưu thế, tứ thế gia trung Tây Lăng, Quỷ Phương đều đứng về phía ngươi , Đồ Sơn thị cũng đứng cạnh ngươi, chỉ cần ta làm tộc trưởng Xích Thủy thị, ta cam đoan Xích Thủy thị cũng ủng hộ ngươi.
Tứ thế gia, hơn nữa lục đại thị đứng đầu là thần thị, đã không phải là lực lượng nhỏ. Cho dù Thần Nông tộc vẫn không tỏ thái độ, nhưng rất nhiều người trong tổng hội đem ta cùng Thần Nông tộc liên hệ với nhau, chỉ cần Thần Nông tộc không xác thực tỏ vẻ phản đối ngươi, Trung Nguyên thị tộc tuyệt đại đa số đều đã lựa chọn ngươi. Hiện tại mấu chốt là, ngươi làm sao lợi dụng cơ hội trong hoàn cảnh xấu này, ta làm sao có thể mau chóng lên làm tộc trưởng."

Theo ý Phong Long, Chuyên Húc nghe được đến một tin tức trọng yếu—— Cảnh lấy thân phận tộc trưởng quyết định ủng hộ hắn. Hắn vừa mừng vừa sợ, vốn tưởng rằng Tiểu Yêu cùng Cảnh chia tay, Cảnh sẽ lựa chọn trung lập, không nghĩ tới Cảnh chẳng những nguyện ý giúp hắn, còn minh bạch nói rõ Đồ Sơn thị ủng hộ hắn, xem ra Phong Long tìm không ít khí lực thuyết phục Cảnh. Chuyên Húc chỉ cảm thấy lần này đúng là đại hạn gặp mưa rào, không khỏi đứng lên, thở dài với Cảnh và Phong Long: "Mọi người đều cảm thấy bất an, các ngươi lại... ân Này không dám quên, ta xin cảm tạ!"

Cảnh đứng lên, thi lễ: "Điện hạ không cần khách khí, thiên hạ có thể cường giả cư chi, ta cùng Phong Long lựa chọn như vậy, là vì người đáng để chúng ta lựa chọn, muốn tạ nên tạ chính người."

Phong Long cười nhạo nói: "Chuyên Húc, thiên hạ này có thể giống ngươi bình thản, không chút khách khí đem toàn bộ thiên hạ coi như gia nhân của chính mình cũng chỉ có vài người! Ít nhất ta chưa thấy qua! Đừng nói giậm chân tại chỗ, chính ngươi đem bản thân làm hồi sinh Trung Nguyên thị tộc, tứ thế gia nhìn như bàng quan, còn không phải chỉ nhìn chằm chằm 3 mẫu đất của mình , Hiên Viên thị tộc càng không cần phải nói, cùng địa đầu lão nông giống nhau, cười ha ha cả đời, lại không tha Dịch Phong thu, cả ngày nơm nớp lo sợ, sợ người ta chém giết dưa và trái cây của bọn họ." (đoạn này mình dịch không hiểu??? các bạn ngộ thử xem, đại loại kể tôi mấy bộ tộc)

Tiểu Yêu xì bật cười: "Ngươi cũng thật độc ác , một câu mắng toàn bộ thiên hạ thị tộc ."

Phong Long làm bộ dạng đáng thương , hề hề nói: "Kỳ thật Lão Tử tối ngày khổ tâm, xem bọn hắn đều không vừa mắt, lại cả ngày cùng với bọn họ diễn trò, may mắn còn có Chuyên Húc là người ngoại tộc, nếu không có kẻ ngoại tộc này, ta chưa biết chừng đã chết, bước đường cùng, có lẽ chỉ có thể tạo phản! Nhưng nay đã không phải thời đại loạn thế tạo anh hùng, tạo phản nhất định sẽ thất bại!"

Chuyên Húc đập bàn, ý bảo Phong Long đừng nữa nói hươu nói vượn, Phong Long ho khan một tiếng, nghiêm mặt nói: "Hôm nay tới gặp ngươi, chủ yếu là nói cho ngươi, ta và Cảnh đều nhất định ủng hộ ngươi. Mặt khác, chính là hy vọng ngươi có một số việc phải làm, không phải mọi người đều tinh mắt giống ta và Cảnh, đại bộ phận mọi người đều muốn xem hành động thiết thực của ngươi, mới có thể quyết định có hay không đi theo ngươi. Ngươi hiểu chưa?"
Chuyên Húc nói Phong Long: "Gia gia hỏi ta ở Thần Nông sơn ngoại trừ sửa chữa cung điện còn làm cái gì."

Phong Long sắc mặt thay đổi: "Hắn biết điều gì sao?"

Chuyên Húc lắc đầu: "Cũng không biết hắn đã biết cái gì, cũng có thể gia gia chỉ là thử, có lẽ hắn thật sự cảm thấy được điều gì, hôm nay này vừa vặn đem bí ẩn này nói với Cảnh một tiếng đi!"

Phong Long nói với Cảnh: "Chuyên Húc ở trong Thần Nông sơn ẩn dấu hai vạn tinh binh."

Cảnh không chút khác thường, chỉ gật đầu, tỏ vẻ đã biết. Phong Long khó tin lắc đầu, người này thật đúng là tháp trời rơi xuống, chuyện gì cũng có thể mặt không đổi sắc.

Phong Long nói với Chuyên Húc: "Mặc kệ bệ hạ là thử hay là thực sự phát hiện điều gì. Bây giờ ngươi tính làm sao bây giờ! Liền như lời ta vừa nói , bệ hạ ở trạch châu, nhìn như ngươi bị vây trong hoàn cảnh xấu, nhưng ngươi cũng có rất nhiều ưu thế. Mấu chốt là ngươi xử lý thế nào."

Chuyên Húc gật đầu: "Ta hiểu."

Chuyên Húc đứng dậy, hướng hai người cáo từ: " ra ngoài đã một thời gian , ta phải trở về."

Phong Long liếc nhìn Tiểu Yêu một cái, định nói gì, lại thôi.

Người hầu đưa Chuyên Húc và Tiểu Yêu đi ra, thủy quy mở ra miệng, Chuyên Húc kéo Tiểu Yêu theo miệng quy bay vọt lên trên bờ.

Thủy quy nhanh chóng chìm vào trong nước, biến mất không thấy.

Rả rích hiện thân, nói với Chuyên Húc: "Trên bờ không có ai theo dõi."

Chuyên Húc gật gật đầu: "về Tử Kim cung."

Chuyên Húc đưa Tiểu Yêu đến tẩm điện, xoay người muốn đi, lại dừng bước chân, trở lại hỏi: "Nhìn thấy Cảnh có cảm giác gì?"

"Huynh có một đống việc lớn cần hoàn thành, còn có thời gian quan tâm đến chuyện  tình cảm của muội?"

Chuyên Húc hỏi: "Trong lòng muội thực sự giống như biểu hiện bên ngoài, đem hết thảy coi như may bay qua?"

Tiểu Yêu trầm mặc trong chốc lát, nhẹ giọng nói: "Không phải, muội nhìn thấy bộ dáng hắn khó chịu, đương nhiên cảm thấy vui vẻ. Nếu hắn hôm nay giống như muội , có thể đàm tiếu như thường, vân đạm phong khinh, muội chỉ sợ không chịu nổi."
Tiểu Yêu tự giễu thở ra , "Biết rõ tất cả đều đã đi qua, muội muốn mau chóng quên hắn, miệng nói với mọi người chỉ coi như người lạ, nhưng ở chỗ sâu nhất cũng không muốn hắn quên muội. Lòng muội trong ngoài không đồng nhất... bản thân muội biểu hiện cái gì cũng không cần, lại không cho phép hắn không cần, nếu hắn thực dám nhanh như vậy đã không cần, muội sễ hận chết hắn..."
Tiểu Yêu lắc đầu cười khổ, "có phải muội có bệnh hay không?"

Chuyên Húc kinh ngạc, một chốc lát sau, mới nói: "Đây không phải là bệnh, chính là muội đối với hắn có chân tình." Chuyên Húc chua sót nói, "Tiểu Yêu, hiện tại ta thực hối hận, nếu không phải ta năm đó muốn mượn sức Đồ Sơn Cảnh, có lẽ sẽ không có hôm nay."

Tiểu Yêu đi đến trước người hắn: "huynh quên sao? Trước Khi huynh xuất hiện muội đã cứu hắn."

"Khi đó muội cũng không có tình với hắn, là ta chẳng những cho hắn cơ hội, còn vì hắn tạo cơ hội, làm cho hắn từng bước một tiếp cận muội."

Cùng Cảnh đi đến hôm nay, xác thực rất nhiều lần đều là vì Chuyên Húc —— nếu không phải Chuyên Húc muốn bắt nàng, nàng sẽ không tìm Cảnh xin giúp đỡ, một ngày nào đó thay đổi dung mạo, liền vô thanh vô tức mà quên đi; nếu không phải Chuyên Húc đem bọn họ nhốt tại long cốt địa lao, Cảnh sẽ không có cơ hội đưa ra mười lăm năm ước hẹn; nếu không là vì Chuyên Húc cần Cảnh, nàng sẽ không rõ ràng quyết định dứt bỏ lại trở về tìm Cảnh...

Tiểu Yêu giúp Chuyên Húc đi ra ngoài, cười nói: "muội cùng Cảnh lúc đó có tâm ý, huynh chính là may mắn gặp dịp, huống chi muội cũng không hối hận đã thích hắn, huynh cần gì phải vội vàng tự trách? Không cần lo lắng, thời gian sẽ quên đi tất cả, muội chỉ cần một chút thời gian để quên hắn."

Chuyên Húc quay đầu: "Tiểu Yêu..."

Tiểu Yêu nói: "Huynh đi Ngủ đi! sinh tử của rất nhiều người đều đặt trên người huynh, huynh phải bảo trọng!"

Chuyên Húc nói: "Được! muội cũng nghỉ đi."

"huynh Yên tâm, muội cũng sẽ không bạc đãi chính mình."

Tiểu Yêu đóng cửa lại, đi đến tháp giữ, chậm rãi nằm xuống.

Nàng biết tối nay nếu không dùng dược vật, sợ là khó có thể đi vào giấc ngủ, lấy vài viên thuốc nuốt vào, dược hiệu phát tác sau, lát sau đã ngủ.

Mơ thấy Cảnh, Tiểu Yêu chưa từng thấy qua con hắn, trong mộng tiểu hài tử nhìn không thấy mặt, nằm ở trong lòng Cảnh, ngọt ngào kêu phụ thân, Cảnh ôn nhu cười.

Tiểu Yêu bôn chạy thoát đi, nháy mắt, từ Thanh Khâu chạy trốn tới trấn Thanh Thủy, Tiểu Yêu nhảy vào lòng sông, dùng sức khỏa nước, nàng bơi vào đại hải màu lam, vô biên vô hạn, tự do vui sướng. Nhưng nàng thật sự mệt mỏi quá! nàng cuối cùng nên đi đến nơi nào? Phòng Phong Bội bỗng xuất hiện trên biển, hắn ngồi ở trên hải bối màu trắng, cười nhìn nàng, một đầu tóc đen phất phơ giữa gió biển, Tiểu Yêu hướng hắn bơi qua, nhưng đột nhiên lúc đó, đầu của hắn biến đổi, hắn biến thành Tương Liễu, lạnh lùng nhìn nàng, màu trắng của vỏ sò, màu trắng của Tương Liễu, như phiêu phù trên biển băng sơn.

Tóc đen tóc trắng, lúc gần lúc xa... Tiểu Yêu đột nhiên xoay người, hướng về đát liền bơi đi, vừa khỏa nước, nước mắt  lại rơi như mưa...

Tiểu Yêu theo mộng bừng tỉnh, mặt ẩm ướt , lạnh như băng, nàng sờ vào hai má, đúng là nước mắt.
 

Chương Trước:10.2  --**-- chương sau: 11.1


1550 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - ngoại truyện Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - ngoại truyện
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.1

Tags : Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, chương 10, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, chuong 10,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat