Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.4

                         

 Chương 9.4 : Gió trở về, gửi trân trọng

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)


Trở lại Tử Kim cung, A Niệm đối với Thục Huệ càng thêm thong dong , dù sao, trong mắt A Niệm, chỉ Hinh Duyệt có thể cùng nàng tranh đoạt, người khác A Niệm không để vào mắt.

Chuyên Húc sợ hãi than, hỏi Tiểu Yêu: "Muội làm thế nào vậy ?"

"Không phải muội, mà chính là nàng. Nữ nhân..." Tiểu Yêu thở dài, "Vì nam nhân có thể đem mệnh xá đi, còn có gì không thể làm được?"

Chuyên Húc nghe hiểu ra ý tứ của Tiểu Yêu, trong lúc nhất thời không muốn nói tới việc này. Đem đề tài chuyển sang Tiểu Yêu : "Muội và Cảnh đã không còn quan hệ , Phong Long đã ướm hỏi với ta, muội có thể thì để ý đến hắn một chút."

"A?" Tiểu Yêu hôn mê trong chốc lát, nói: "Tuy rằng Cảnh đã thành hôn, đối với muội mà nói, trước mắt không có tâm tình nghĩ đến nam nhân khác."

Chuyên Húc trầm mặc một lát, nói: "muội đối với Cảnh tâm ý như vậy, hắn lại phụ bạc muội... sau này Hắn sẽ hối hận !"

Tiểu Yêu trong mắt đau thương: "muội cần hắn hối hận làm gì? Nếu không thể ở cùng nhau, không bằng tự mình quên sđi, hoàn toàn trở thành người lạ!"

"Muội đến bây giờ, vẫn không quên được hắn?"

Tiểu Yêu tưởng mạnh miệng nói "Đã Quên ", nhưng nàng không lừa được chính mình.

Từ ngày mất đi Cảnh, nàng không có được một giấc ngủ hoàn chỉnh.

Nàng nhớ hắn! Nàng đối với Cảnh luôn nhớ, không ai có thể tưởng tượng, thậm chí chính nàng cũng không thể tưởng tượng.

Nàng vẫn cho rằng mình khống chế tốt lắm, cho dù Cảnh rời đi, nàng cũng có thể thản nhiên mà sống. Nhưng sau những việc đã xảy ra, nàng mới phát hiện nàng đánh giá mình quá cao. Nàng có thể dựa vào ý chí của mình, dùng lý trí để khống chế hành vi của mình. Không tức giận, không giận chó đánh mèo, không thất thần, không đi tìm hắn, vẫn sống như trước, coi như không có chuyện gì. Nhưng hằng đêm, nàng không khống chế được nỗi nhớ của mình.

Có lần, nàng mơ thấy Cảnh hôn nàng, trong mộng ngọt lành như vậy. Khi bừng tỉnh, miệng lại đầy chua sót, ngay cả uống nước đường cũng không thể tan hết.

Tiểu Yêu không muốn nhớ lại, cố tình mở mắt thật to, nhưng nhắm mắt lại, trong lòng toàn là hình ảnh hai người, khi vành tai và tóc mai chạm vào nhau. Trí nhớ rõ ràng là vậy, ôn tồn như còn ở lại trên môi, lại không thể nhìn thấy được .

Mỗi lần mơ đến, sau đó, lại không thể nhìn thấy hắn, không nghe được tiếng hắn nói chuyện, tất cả mọi việc của hắn đối với nàng không còn quan hệ, trong cuộc sống của nàng cũng sẽ không có hình bóng của hắn, loại thống khổ này khiến cho Tiểu Yêu cảm thấy muốn tình nguyện vĩnh viễn ở lại trong mộng, không cần tỉnh dậy.

Tiểu Yêu thấp giọng nói: "muội cho rằng tất cả mọi việc muội đều nắm trong tay, không ngờ được tình cảm không phải muốn khống chế là được."

Chuyên Húc vỗ vỗ vào lưng nàng, im lặng thở dài: "Ta cùng muội uống chút rượu!"

Tiểu Yêu đang muốn say một hồi, nói: "Được!"

Chuyên Húc sai San hô đi lấy vài hũ rượu cùng hai chiếc bát lớn.

Tiểu Yêu một hơi uống cạn cùng Chuyên Húc, ánh mắt Chuyên Húc cũng không lạnh lùng như trước , giúp nàng rót rượu.

Tiểu Yêu dần dần say, nói với Chuyên Húc: "huynh giúp muội chọn một nam nhân đi!"

Chuyên Húc hỏi: "muội muốn một nam nhân như thế nào?"

"Có thể làm bạn cùng sống, phải tịch mịch, cũng không cần gì, mấu chốt là tuyệt đối không thể có nữ nhân khác! Nếu không muội nhất định sẽ thiến hắn!"

Chuyên Húc không biết suy nghĩ gì, bát rượu sóng sánh, hắn lại không để ý, tiếp tục rót rượu, rượu chảy lênh láng trên bàn. Tiểu Yêu cười: "Bị muội dọa rồi sao? Muội nói thật đó!"

Chuyên Húc im lặng, phất ống tay áo, rượu trên bàn hóa thành khói trắng bay biến mất.

Tiểu Yêu bưng bát rượu, vừa cười vừa nói: "Có lẽ giống như lời ngoại gia, tình thâm chỉ có thể gặp, không thể cầu, nhưng chỉ cần chọn đúng người, tương kính như tân, bên nhau đến đầu bạc cũng không khó. Muội không tin chính mình , huynh giúp muội tuyển một người đi!"

Chuyên Húc chậm rãi nói: "Được, chỉ cần muội muốn, ta liền tuyển giúp muội, nếu hắn làm không được, không chờ muội hoạn hắn, ta giúp muội chém hắn!"

Tiểu Yêu cười rộ lên, say ghé vào đầu Chuyên Húc, thì thào nói: "Vẫn là ca ca đáng tin nhất."

Chuyên Húc một tay bưng rượu, một tay vỗ về Tiểu Yêu, nét mặt đầy châm chọc bi thương, mỉm cười.

Hơn một năm sau, Phòng Phong Ý Ánh thuận lợi sinh được một bé trai, Đồ Sơn Thái phu nhân ban thưởng tên là Thiến.

Đồ Sơn Thái phu nhân tận mắt thấy Cảnh tiếp quản Đồ Sơn thị, tận mắt thấy hầu không hề cùng Cảnh tranh đoạt vị trí tộc trưởng. Tận mắt thấy chắt trai sinh ra, cuối cùng buông xuống hết thảy lo lắng.

Đồ Sơn Thiến sinh ra chưa đầy một tháng, Đồ Sơn Thái phu nhân kéo tay hầu và Cảnh, mỉm cười mà đi.

Người phụ nữ kiên cường này “thiếu niên” đã mất chồng, “trung niên” mất con, trải qua trăm năm cuộc chiến giữa Hiên Viên và Thần Nông, dùng thân hình gầy yếu duy trì hưng thịnh cho Đồ Sơn thị. Nàng sau khi ra đi, chín vị trưởng giả của Đồ Sơn thị nhất trí quyết định, toàn bộ cửa hàng của Đồ Sơn ở Đại Hoang vì Thái phu nhân phải treo câu đối phúng điếu, mặc tang phục một tháng. Đây là lần đầu tiên trong mấy vạn năm qua, Đồ Sơn thị vì một nữ nhân của tộc trưởng mà làm như vậy, nhưng không có một đệ tử nào của Đồ Sơn có ý kiến.

Chuyên Húc không nghĩ Tiểu Yêu còn có liên quan tới Cảnh , cũng không nói với Tiểu Yêu tin tức Đồ Sơn Thái phu nhân đã qua đời, nhưng trong thành trạch Châu nơi nơi đều có cửa hàng của Đồ Sơn thị, Tiểu Yêu tới xa mã hành gửi độc cho Tương Liễu nhìn thấy ngoài cửa hàng treo câu đối phúng điếu, biết Thái phu nhân đã đi rồi.

Năm đó, giúp Thái phu nhân xem bệnh, Tiểu Yêu đánh giá Thái phu nhân chỉ có thể sống khoảng một năm, không nghĩ Thái phu nhân vậy mà sống lâu được hai năm, hẳn là hầu và Cảnh hiếu thuận làm cho tâm tình của Thái phu nhân rất tốt, sống đến khi chắt trai sinh ra.

Thái phu nhân có thể ra đi không tiếc nuối, nhưng bà có nghĩ tới đã để lại cho người khác bao tiếc nuối không?

Tiểu Yêu tâm thần hoảng hốt trở lại Thần Nông sơn, Miêu phủ tấu nói: "Xà môi nhi cầu kiến, Rả rích tỷ nói nàng chờ ở dưới chân núi, xem bộ dáng của nàng, dường như vội vã phải đi."

Tiểu Yêu vừa hạ Vân Liễn, lại lập tức lên Vân Liễn, xuống núi gặp xà môi nhi.

Xà môi nhi vừa thấy Tiểu Yêu, quỳ xuống lễ bái, Tiểu Yêu nâng nàng dậy, nói: "Mấy ngày này ta rất ít rời núi, vừa rồi xuống núi mới biết Thái phu nhân đã qua đời, ngươi ngày sau có tính toán gì không?"

Xà môi nhi nói: "Thái phu nhân trước khi đi đã ban cho ân điển, cho phép ta lá rụng về cội. Ta chuẩn bị trở về cố hương Cửu Lê, đặc biệt tới từ biệt Vương Cơ."

Miêu phủ bĩu môi, nói: " Thái phu nhân này cuối cùng cũng làm được một việc tốt! Bất quá cho dù bà ấy không làm như vậy, Vương Cơ cũng tính đem ngươi ra khỏi Đồ Sơn gia."

Tiểu Yêu gõ đầu Miêu phủ một cái: "Đừng ở đây nhiều lời! Ngươi và san hô nhanh đi chuẩn bị vài thứ, đưa cho xà môi nhi mang theo."

Xà môi nhi xua tay: "Không cần, không cần!"

Tiểu Yêu nói: "Ngươi từ nhỏ đã rời nhà, đến già mới quay lại, cần mang chút lễ vật trở về."

Xà môi nhi nói: "Tộc trưởng đã ban cho không ít lễ vật."

Tiểu Yêu trong mắt ảm đạm, cười nói: "Tộc trưởng là tâm ý của tộc trưởng, lễ vật của chúng ta là lễ vật là chúng ta!" Hai người nói xong, lao ra cửa, nhảy lên tọa kỵ rời đi.

Tiểu Yêu do dự một lát, hỏi: "Thái phu nhân sau khi qua đời, Đồ Sơn tộc trưởng có tốt không?"

Xà môi nhi nói: "Nhìn qua không được tốt lắm. Trước kia, tộc trưởng rất hòa thuận khôi hài, hai ba năm nay, ngoại trừ trước mặt Thái phu nhân miễn cưỡng cười vui tận Hiếu, ta chưa từng thấy tộc trưởng cười."

Tiểu Yêu đuôi lông mày ưu tư, trầm mặc không lên tiếng, xà môi nhi sơ lược đoán được nàng và Cảnh lúc đó có khúc mắc, sợ nàng đau khổ, không hề nói về Cảnh. Nói: "Thái phu nhân qua đời sau ngày thứ ba, phu nhân lam mai của hầu công tử cũng qua đời."

Tiểu Yêu suy nghĩ trong chốc lát, mới nhớ tới nữ tử thập phần mỏng manh kia. khi Ở Thanh Khâu, các nàng có gặp mặt vài lần, lại chưa từng nói chuyện nhiều, Tiểu Yêu nói: "Làm sao có thể? Nàng nhìn qua không giống có bệnh."

Xà môi nhi nói: "Hình như là vì hầu công tử bên ngoài có nữ nhân, nàng đại khái nói gì đó, bị hầu công tử đánh mấy bạt tai, nàng nhất thời nghĩ không thông, liền uống thuốc độc tự sát . Nghe nói trước khi chết, nàng còn muốn tìm tộc trưởng phân xử."

Tiểu Yêu thở dài: "Là người thật đáng thương."

Xà môi nhi cũng dài thở dài: "Nữ nhân sợ nhất là đem tâm tư trao sai người!"

Tiểu Yêu cầm chén trà, yên lặng không nói.

Xà môi nhi xem xét một vòng, thấy bốn bề vắng lặng, nói: "Lần trước Vương Cơ đề cập qua cổ trong cơ thể, ta suy nghĩ cho tới bây giờ cũng không hiểu rõ rốt cuộc là loại cổ gì, nhưng ta nghĩ là một loại cổ trong truyền thuyết của Cửu Lê."

tinh thần Tiểu Yêu run lên, cẩn thận nghe: "Là cổ gì?"

Xà môi nhi nói: "Bình thường cổ đều là tử mẫu cổ , mẫu cổ khả năng khống chế tử cổ, dưỡng cổ, loại cổ đều rất dễ dàng, nhưng trong truyền thuyết có một loại cổ cực kỳ khó dưỡng, cổ đó phân sống mái, là loại cổ trùng rất khó dưỡng. Nếu là nữ tử dưỡng cổ, phải tìm nam tử mới có thể  loại cổ, nếu là nam tử dưỡng cổ, phải tìm nữ tử mới có thể  loại cổ, thường thường cả đời đều không loại được cổ, cho nên loại này cổ này chỉ có trong truyền thuyết Cửu Lê."

"Rốt cục đây là loại cổ gì?"

"Lá cổ gì ta cũng không biết, chỉ biết tên của nó, gọi là cổ tình nhân, nghe nói 'Tình nhân cổ, có thể tâm ngay tâm, tình hình tương tự như Vương Cơ nói."

Tiểu Yêu kinh ngạc hỏi: "Nữ tử dưỡng cổ, phải tìm nam tử mới có thể  loại cổ, trên đời này không phải nữ nhân thì là nam nhân, nghe có vẻ không khó để loại cổ! Làm sao có thể phải dưỡng cả đời mà không loại được cổ?"

Xà môi nhi lắc đầu, áy náy nói: "Ta sở học quá ít, năm đó nghe xong rồi thôi, chỉ cho là truyền thuyết, cũng không suy nghĩ cho cùng. Nhưng vu vương của chúng ta nhất định biết, Vương Cơ nếu không ngại, có thể đi Cửu Lê một chuyến! Tuy rằng người ngoài đều nói chúng ta rất đáng sợ, nhưng các hương thân thật sự đều là người tốt!"

Tiểu Yêu nói: "Có cơ hội, ta nhất định sẽ đi Cửu Lê."

Xà môi nhi nói: "Ta cảm thấy Vương Cơ cùng Cửu Lê hữu duyên, hy vọng khi còn sống, có thể ở cố hương khoản đãi người. Nếu không thể, ta nhất định để cho tộc nhân của ta khoản đãi người."

Xà môi nhi thực đã già, lần này từ biệt đại khái chính là vĩnh biệt, Tiểu Yêu bỗng thấy có vài phần thương cảm.

Xà môi nhi cười nói: "Ta đã cảm thấy mỹ mãn, bao nhiêu nam nhi, nữ nhi Cửu Lê chết ở tha hương, ta có thể trở lại cố hương, rất muốn cám ơn Vương Cơ." Bà ở Đồ Sơn gia nhiều năm, biết không ít bí mật, nếu Thái phu nhân và hầu không phải cố kỵ đến cổ thuật của Tiểu Yêu, không có khả năng cho bà thề độc rồi rời đi, chỉ sợ bà sẽ có một kết cục khác. San hô và Miêu phủ cầm hai chiếc túi đi vào, xà môi nhi nhận lấy, nói lời cảm tạ, từ biệt tiểu yêu.

Tiểu Yêu nhìn theo thân ảnh xà môi nhi biến mất giữa thiên địa mênh mang, quay đầu nhìn về phía phía đông, nơi đó là trấn Thanh Thủy, còn có đại hải, Tiểu Yêu thì thào nói: " cổ Tình nhân?"

Tiểu Yêu trong đầu có nhiều suy nghĩ, lệnh San hô và Miêu phủ đi về trước, nàng một mình đi dọc theo đường núi, chậm rãi leo lên đỉnh Tử Kim.

Từ giữa giờ ngọ đi đến chạng vạng, mới nhìn thấy Tử Kim cung.

Nhìn thật nguy nga lộng lẫy, Tiểu Yêu đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi khiến cả người muốn tan biến , nàng vô lực ngồi xuống thềm đá.

Gió núi dần dần thổi lớn, trên người có chút lạnh, Tiểu Yêu lại như không nghĩ gì, vẫn ngơ ngác nhìn ánh chiều tà đang dần tắt. lạc Diệp Tiêu tiêu đi xuống, Chuyên Húc đi đến phía sau nàng, đem áo choàng của mình khoác lên người Tiểu Yêu: "Muội đang Suy nghĩ chuyện gì? Suy nghĩ từ giờ ngọ đến giờ vẫn chưa nghĩ thông sao?"

"Muội Vốn suy nghĩ rất nhiều, vẫn đều không nghĩ ra, sau đó lại như chuyện gì cũng không nghĩ nữa. Kỳ thật, nhân sinh thực bất đắc dĩ, mặc kệ kẻ mạnh đến thế nào, hai chuyện lớn nhất thế gian đều không thể nắm giữ."

Chuyên Húc chọn nhíu mày đầu: " Là 2 chuyện gì? Nói ta nghe một chút!"

"Sinh! Tử! Chúng ta không thể nắm trong tay sinh mệnh của chính mình, cũng không có cách nào khống chế cái chết, đôi khi ngẫm lại, ngay cả hai chuyện đại sự này đều không thể nắm giữ, thì có việc gì phải mơ tưởng, phải tranh đấu? Thực cảm thấy chẳng có ý nghĩa!"

Chuyên Húc cười rộ lên: "Nha đầu ngốc, muội sẽ không mơ tưởng gì sao? Bởi vì sống, chết đều không thể nắm trong tay, chúng ta mới phải tranh thủ nắm trong tay cái khác, đến lúc đó, sinh cùng tử hoàn toàn thuộc về chúng ta. Tỷ như, muội hiện tại mất hứng, ta liền quyết định , bất luận như thế nào, nhất định phải nghĩ cách làm cho muội vui vẻ lên."

Vì một câu cuối cùng của Chuyên Húc , hết thảy đều trở nên có ý nghĩa , Tiểu Yêu nhịn không được, ánh mắt lộ ra ý cười, lại cố ý phụng phịu nói: "Tốt, huynh làm muội cười đi!"

Chương trước 9.3 ---***--- Chương sau: 10.1


1728 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.2
Trường tương tư Trường tương tư
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.6
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.1

Tags : Đọc truyện, Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, , chương 9, đồng hoa, Doc truyen, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, chuong 9, dong hoa,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat