Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.3

                         

Chương 9.3 : Gió trở về, gửi trân trọng

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)

Tương Liễu đưa Tiểu Yêu tới một đảo nhỏ trên biển.

Tiểu Yêu nướng hai con cá, Tương Liễu nướng một con lợn sữa nhỏ, dùng 1 con ốc biển lớn nướng thành canh hải sản, Tiểu Yêu luôn mang theo gói thuốc to bên mình, đưa cho Tương Liễu không ít thuốc bột để tẩm ướt, đồ còn chưa nướng xong, đã thấy mùi hương nức mũi.

Tiểu Yêu thèm chảy nước miếng, nhưng thật sự không có can đảm ăn, chỉ có thể ngoan ngoãn ăn cá của mình.

Tương Liễu ăn một miếng thịt lợn, khen ngợi Tiểu Yêu một câu: "hương vị không tệ."

Tiểu Yêu cười rộ lên, hỏi Tương Liễu: "Ta uống canh trước, uống xong đưa gia vị cho ngươi, ngươi dám uống đồ thừa của ta sao?"

Tương Liễu thản nhiên nói: "Ngươi uống trước đi!"

Tiểu Yêu uống canh xong, cảm thấy no bụng , quần áo trên người cũng đã khô, toàn thân ấm áp, vô cùng thoải mái, nàng  thả chút độc dược vào trong canh, hòa cùng với hải sản, tạo thành hương vị mê người.

Tương Liễu không sợ nóng, trực tiếp cầm ốc biển, vừa uống canh, vừa ăn thịt.

Tiểu Yêu ôm gối, vừa ngắm nhìn sao trời ở phía xa xa, vừa nghe tiếng sóng biển xô vào đá ngầm.

Tương Liễu ăn xong sau, nói: "Chúng ta trở về thôi."

Tiểu Yêu không cử động, lưu luyến nhìn ra biển lớn, nếu có thể, nàng thật muốn ở đây lưu lạc cả đời.

"Tiểu Yêu?" Tương Liễu đi đến trước mặt Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu ngẩng đầu nhìn Tương Liễu, cười nói: "Ngươi thấy không biết là này giống như là trộm đến ngày? Có nay tịch không Minh triều!" (xin lỗi mọi người, mình không hiểu câu này tiểu yêu nói gì, đành bó tay để mọi người tự phán đoán)

Tương Liễu sửng sốt , không trả lời.

Tiểu Yêu chỉ vào cuối biển hỏi: "Bên kia là cái gì?"

"Biển xa Mờ mịt ."

"Không có đất liền sao?"

"Chỉ có toàn là đảo nhỏ."

"đảo nhỏ đó như thế nào?"

"Có đảo nhỏ không một ngọn cỏ, có đảo nhỏ đẹp như ảo cảnh."

Tiểu Yêu thở dài: "Ta Thực muốn đi xem."

Tương Liễu lặng yên không nói, bỗng nhiên kêu lên một tiếng, bạch điêu hạ xuống, hắn nhảy lên lưng điêu, Tiểu Yêu không thể không đứng lên, rời đi.

Rất Nhanh đã đến chỉ ấp khi, Tương Liễu đổi tọa kỵ thành thiên mã.

khi họ đến phủ Tiểu Chúc Dung, đúng lúc có người ở phủ đi ra, Vân Liễn chuẩn bị bay đi, Tương Liễu dùng sức lắc đầu thiên mã, khiến thiên mã cấp tốc bay lên. Bên kia xa phu cũng vội vàng lắc lư thiên mã, mới tránh được va chạm.

Tương Liễu quay đầu thiên mã, chậm rãi đứng lại, người trong Vân Liễn vén rèm cửa sổ. Tương Liễu nhìn thấy Cảnh, cười ôm một quyền: "Thất lễ."

Cảnh nói: "Chúng ta cũng có sai."

Tiểu Yêu không để ý tới Cảnh, nhảy xuống thiên mã, nói với Tương Liễu: "Ngươi mấy ngày này sẽ ở lại chỉ ấp sao?"

"Có lẽ sẽ ở, hoặc có lẽ sẽ không."

Tiểu Yêu cười thở dài, nói: "Ta phải đi đây."

Tương Liễu gật đầu, Tiểu Yêu nhanh chóng chạy tới phủ Tiểu Chúc Dung.

Tương Liễu nhìn Cảnh cười, gật gật đầu, thúc thiên Mã bay đi.

Cảnh chậm rãi nhìn ra ngoài cửa sổ, nói với Hồ Ách: "đi thôi!"

Tiểu Yêu gặp được Hinh Duyệt, Hinh Duyệt nói với Tiểu Yêu: "Chuyên Húc ở đây một đêm, chiều nay đã mang Thục Huệ về Thần Nông sơn , không bằng đêm nay ngươi ở lại đây đi!"

Tiểu Yêu nói: "Để Lần sau đi, hôm nay ta phải nhanh chóng trở về, ta không chào hỏi Chuyên Húc , tự ý đi chơi cùng Phòng Phong Bội, sợ rằng ca ca sẽ giận ta. Phiền ngươi phái người đánh Vân Liễn đưa ta đi Thần Nông sơn."

Hinh Duyệt nói: "Vậy ta không giữ ngươi , lập tức cho người đi chuẩn bị, đợi  một lát là  có thể đi."

Hinh Duyệt và Tiểu Yêu đi ra đến cửa, Tiểu Yêu hỏi: "Mấy ngày này vội lo hôn sự của ca ca, không cố thời gian cùng ngươi nói chuyện, ngươi có ổn không?"

Hinh Duyệt thở dài, mỉm cười nói: " khẳng định là có chút Không vui, nhưng từ khi ta quyết định đi theo ca ca ngươi, đã sớm dự đoán được tình hình hôm nay, cho nên cũng không vì vậy mà khó chịu."

Tiểu Yêu không biết nói gì, chỉ có thể vỗ vỗ tay nàng.

Hinh Duyệt đưa Tiểu Yêu tới chỗ Vân Liễn, dặn dò nói: "Ngươi có thời gian hãy đến gặp ta, đừng vì Cảnh ca ca mà xa lạ với ta ."

Tiểu Yêu cười trừ , lên Vân Liễn bay đi, sắc mặt nàng lại trở nên suy sụp.

khi Đến Tử Kim cung, sắc trời đã tối đen.

Tiểu Yêu vội vã đi vào trong điện, thấy Chuyên Húc, Thục Huệ, A Niệm đang dùng cơm, Thục Huệ vừa thấy Tiểu Yêu lập tức đứng lên, Chuyên Húc liếc mắt một cái, nghiêm mặt, không để ý tới nàng.

Tiểu Yêu hành lễ với Thục Huệ, nói: "Chị dâu, người ngồi đi, người một nhà không cần khách khí."

Thục Huệ đỏ mặt, xấu hổ ngồi xuống.

A Niệm ném đũa xuống, chạy ra ngoài điện, Tiểu Yêu cố ý che giấu , nói: "Ta ăn cùng muội muội, chị dâu và ca ca dùng cơm đi!"

Tiểu Yêu đuổi theo A Niệm, A Niệm vừa đi vừa gạt nước mắt.

Tiểu Yêu nắm tay nàng, A Niệm đẩy Tiểu Yêu ra, nghẹn ngào nói: "Ngươi đi theo làm gì? Một mình đi chơi vui ở biển đi, đừng tới gần ta."

Tiểu Yêu cười khổ, cô nương này ngay cả lúc thương tâm cũng không quên làm nũng.

Vào trong điện của A Niệm, Hải Đường lệnh tỳ nữ mang đồ ăn tới, Tiểu Yêu nói với A Niệm: "Muội ăn trước đi, ta đi tắm rửa một chút." Nói rồi, Tiểu Yêu nghiêng đầu nghĩ ngợi, "Ngươi xem sự tình chính là do ngươi tự chuốc lấy."

"Ta làm sao mới có thể  giống như Hinh Duyệt?"

"Muội hâm mộ nàng sao?"

A Niệm cắn môi, thừa nhận gật đầu: "Ta cảm thấy ca ca thực lòng yêu thích Hinh Duyệt , nàng vừa thông minh , vừa lanh lợi, lại hiểu rõ đại cuộc, là nữ nhân biết tiến biết lui."

Tiểu Yêu nói: "A Niệm, tuy muội có chút tùy hứng ngạo mạn, cũng vội vàng không biết kìm nén, nhưng muội không cần giống như Hinh Duyệt."

"Nhưng ta sợ ca ca sẽ chán ghét ta."

Tiểu Yêu cười lắc đầu: "Ca ca cùng muội lớn lên, tính tình muội thế nào, hắn hiểu rất rõ, năm đó hắn hai bàn tay trắng có thể ở bên muội, ngày sau hắn quyền thế ngập trời tất nhiên cũng sẽ muốn ở cùng muội."

"Nhưng là..."

"điều duy nhất muội cần thay đổi là khắc chế tính tình của mình, không thể cứ không vui lại giận chó đánh mèo, đổ lên đầu nữ nhân khác bên cạnh, muội nếu thật muốn hận, thì nên hận Chuyên Húc."

"Ta không có cách nào hận hắn..." A Niệm hốc mắt đỏ hoe.

Tiểu Yêu nói: "Hơn nữa, ngươi giận giữ như vậy, chỉ làm người ta xem nhẹ Chuyên Húc, hiện giờ mọi người đều nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của Chuyên Húc, việc này đối với Chuyên Húc rất bất lợi."

"Ta sẽ sửa đổi tính tình, về sau nếu không vui, sẽ lập tức tránh đi."

"A Niệm, ta hỏi muội một lần nữa, muội vẫn nhất định muốn đi theo Chuyên Húc sao?"

A Niệm kiên định nói: "đúng, Ta muốn ở cùng Chuyên Húc ca ca."

"Muội có thể chấp nhận hắn chỉ phân ra một chút thời gian làm bạn cùng muội?"

"Ta nói rồi , chỉ cần ca ca một phần hảo, không cần người khác thập phần hảo."

Tiểu Yêu thở dài: "Vậy nghe tỷ tỷ nói một câu, nữ nhân bên cạnh Chuyên Húc, muội không cần để ý tới, mặc kệ là Hinh Duyệt, hay là bất cứ ai , muội đều không cần để ý. muội đã không thể thay đổi tất cả, thì hãy coi như các nàng không tồn tại, khi Chuyên Húc đến, muội tận tình hưởng thụ thời gian ở cạnh hắn, khi Chuyên Húc đi cùng nữ nhân khác, muội coi như hắn đang xử lý chính sự ."

"Nhưng... lỡ như ca ca bị nữ nhân khác mê hoặc, quên ta thì sao?"

Chuyên Húc sẽ bị nữ nhân mê hoặc? Trừ phi nữ nhân kia có vương đồ bá nghiệp thì mới có thể, Tiểu Yêu cười to , A Niệm chỉ im lặng.

Tiểu Yêu cười nói với A Niệm: "Chỉ cần muội vẫn là A Niệm, Chuyên Húc vĩnh viễn sẽ không quên muội, muội không giống như nữ nhân khác, cho nên Chuyên Húc luôn luôn cố ý đuổi muội đi, hắn đối với nữ nhân khác cho tới bây giờ cũng chưa hề động tâm!"

A Niệm như hiểu như không, nghi hoặc nhìn Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu cảm thấy phải tiêu tâm ma của A Niệm, nàng nghiêm giọng nói: "Chuyên Húc tuyệt đối sẽ không vì nữ nhân khác mà quên muội, nhưng nếu muội vừa muốn đi theo hắn, lại vừa không tiếp nhận được, luôn giận dữ, hắn xác thực sẽ bất hòa với muội."

A Niệm đối với những lời này hoàn toàn hiểu được, yên lặng suy tư trong chốc lát, nói: "Tỷ tỷ, ngươi tin ta, nếu đây là lựa chọn của ta, ta nhất định sẽ không tùy ý giận giữ."

Tiểu Yêu nói: " muội có tin lời ta không?"

A Niệm chua sót nói: "Ngươi là người thân cận nhất của ca ca, lời ngươi nói , ta tất nhiên tin tưởng." Từng vì ghen tị với Tiểu Yêu và Chuyên Húc , nàng mới oán giận Tiểu Yêu, sau đó, khi xuất hiện nữ nhân khác, oán khí đối với Tiểu Yêu ngược lại dần dần phai nhạt, nàng chỉ nghĩ tới những điều tốt của Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu yêu thương xót, xoa xoa 2 má A Niệm: "Không cần học theo Hinh Duyệt, muội cũng sẽ không học được, chỉ cần khắc chế tính tình của mình, việc của muội giao cho ta và phụ vương."

A Niệm sống mũi cay cay, thấp giọng nói: "có phải ta rất ngốc không, luôn cần hai người quan tâm?"

Tiểu Yêu nói: "Quá thông tuệ chẳng phải điều tốt, nữ nhân ngốc một chút mới có thể  hạnh phúc."

A Niệm nín khóc, mỉm cười: "Bởi Vì ta có phúc khí, hẳn là nên tiếp tục ngốc nghếch một chút?"

Tiểu Yêu gật đầu: "Nha đầu Ngốc, mau ăn cơm đi!"

Chuyên Húc hơn mười ngày không để ý tới Tiểu Yêu, Tiểu Yêu cũng không nhận sai, chỉ thường thường cười hì hì đi một vòng quanh Chuyên Húc, nếu Chuyên Húc không để ý tới nàng, nàng sẽ lại cười hì hì biến đi.

Lại mười ngày trôi qua, Chuyên Húc vẫn như trước , khi Tiểu Yêu lại cười hì hì lắc lư đi đến bên cạnh hắn, Chuyên Húc không kiên nhẫn được nữa, nói: "Nếu không có việc gì làm, thì đưa A Niệm ra ngoài dạo chơi một chút, đừng đứng ở đây làm ta chướng mắt!"

Tiểu Yêu cười quay sang làm mặt quỷ với Thục Huệ, ngồi vào chỗ cạnh Chuyên Húc , nói với Chuyên Húc: "Muội đưa A Niệm đi tìm Hinh Duyệt , Hinh Duyệt vẫn oán giận muội gần đây không để ý tới nàng, có lẽ bọn muội sẽ ở lại chơi cùng nàng mấy ngày."

"Đi đi!"

Tiểu Yêu hỏi Thục Huệ: "Chị dâu có đi chung không?"

Thục Huệ lặng lẽ nhìn sang mắt Chuyên Húc, đỏ mặt trả lời: "Lần này ta sẽ không đi, lần sau sẽ đi gặp Hinh Duyệt cùng biểu muội."

Tiểu Yêu mang theo A Niệm đi tìm Hinh Duyệt, Hinh Duyệt quả nhiên giữ Tiểu Yêu ở lại, vốn tưởng rằng Tiểu Yêu sẽ bởi vì A Niệm mà cự tuyệt, nàng cũng chỉ là lễ phép mà hỏi vậy , không ngờ Tiểu Yêu lại đồng ý.

A Niệm biết rõ Tiểu Yêu là cố tình trừ bỏ tâm ma của mình, chính nàng cũng xác định sẽ sửa đổi tính tình, cho nên vẫn thử bình tĩnh nhìn Hinh Duyệt, không cần cố ý nghĩ rằng Chuyên Húc ca ca là của một mình nàng. A Niệm nói với chính mình phải nhớ kỹ, Chuyên Húc ca ca vĩnh sẽ không bị cướp đi, nhưng chắc chắn chàng sẽ bởi vì tính tình của nàng mà bất hòa với nàng.

Ban đầu, mỗi lần Hinh Duyệt và A Niệm nói chuyện. SẮc mặt A Niệm đều không chút thay đổi, nói chuyện rất cứng rắn . Thỉnh thoảng, Hinh Duyệt cố ý trêu chọc nàng, líu ríu cười nói chuyện của nàng và Chuyên Húc, A Niệm vài lần thay đổi sắc mặt, nhưng mỗi lần như vậy, nhìn sang Tiểu Yêu đang nằm ở một bên, cười hì hì nhìn nàng, nàng liền cắn răng nhịn xuống.

Dần dần, A Niệm phát hiện nhẫn nại cũng không phải việc khó. Có lần đầu tiên, lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư sẽ trở nên tự nhiên rất nhiều. Nhẫn nại cũng là một thói quen, cần bồi dưỡng. Hơn nữa, chân chính bình tĩnh lại, khi nghe Hinh Duyệt nói, A Niệm có một loại cảm giác cổ quái, Chuyên Húc mà Hinh Duyệt nhìn thấy, không hoàn toàn là Chuyên Húc.

A Niệm cảm thấy trong tâm có ưu thế kỳ lạ, nàng bắt đầu hiểu lời tiểu yêu , bất luận Chuyên Húc tương lai có bao nhiêu nữ nhân, Chuyên Húc cũng không thật tâm đối đãi, bởi vì hắn đã không bình thường, cho nên nàng cũng là độc nhất vô nhị.

A Niệm ngày càng bình tĩnh, mấy lần Hinh Duyệt vờ như vô tình nói đến những chuyện thân cận giữa nàng và Chuyên Húc, A Niệm nhịn không được cũng toan nói với Hinh Duyệt, Chuyên Húc đối với nàng có bao nhiêu hảo. Nhưng Tiểu Yêu vẫn lười biếng nằm sấp ngước mắt lườm nàng một cái, A Niệm bỗng nhiên rùng mình, lập tức đem những lời muốn nói nuốt trở lại.

Sau đó, A Niệm mới cảm thấy không phục, nàng biết mình rất sợ phụ vương và Chuyên Húc ca ca, từ lúc nào bỗng nhiên cũng bắt đầu sợ Tiểu Yêu ? đợi Hinh Duyệt đi rồi, A Niệm chất vấn Tiểu Yêu: "Ngươi vì sao muốn lườm ta? Nàng ấy có thể nói , ta lại không thể sao?"

Tiểu Yêu từ từ nói: "Rượu sau khi ủ, lập tức tỏa hương thơm, vẫn được phong kín , giấu ở dưới đất sâu?"

Chuyên Húc theo Tuấn Đế học ủ rượu trong thời gian dài, A Niệm cũng thường ở một bên hỗ trợ. A Niệm không chút do dự nói: "Đương nhiên là phong kín , giấu ở dưới địa hạ! Để có được rượu ngon, thời gian ủ càng lâu, hương sẽ càng thơm!"

Tiểu Yêu buông tay: "Đạo lý này ngươi đều hiểu!"

A Niệm trầm Tư trong chốc lát, hiểu được , nàng cùng ca ca đã trải qua những năm tháng bình thường , ngọt ngào, không nên lấy đến khoe ra. Huống hồ, sao phải để cho nữ nhân khác biết điều tốt của ca ca? Chỉ có một mình nàng biết, không phải rất tốt hay sao?

Tiểu Yêu thấy A Niệm đã hiểu, thở dài: "Trên đời này, không chỉ con người biết ghen tị, ông trời cũng sẽ ghen tị, chuyện tốt, chuyện vui, tự mình biết là được, nếu khoe ra xung quanh, vạn nhất bị ông trời nghe được, có lẽ hắn sẽ cướp đi." Ông trời cướp hay không cướp, Tiểu Yêu không khẳng định, nhưng khẳng định “nhân” nhất định sẽ cướp đoạt.

A Niệm nhớ phụ vương từng một lần cảm khái "Từ xưa thiên không theo nhân nguyện", không khác lắm với ý tứ của Tiểu Yêu! A Niệm nói: "Ta đã hiểu."

Tiểu Yêu và A Niệm ở phủ Tiểu Chúc Dung gần hai tháng, đến bây giờ, A Niệm đã có thể cùng Hinh Duyệt nói nói cười cười, ngay cả Hinh Duyệt cũng không thể tin được. Nàng dám cố ý trêu chọc Vương Cơ này sao? Mặc kệ nàng cố ý thử thế nào, A Niệm đều bình tĩnh lắng nghe, sắc mặt ung dung, phong phạm đã trở nên có chút giống với Tiểu Yêu.
 

 Chương trước: 9.2 --**-- Chương tiếp : 9.4


1624 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.6

Tags : Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, chương 9, đồng hoa, tương liễu, tiểu yêu, đồ sơn cảnh, a niệm, truyện hay, truyện đồng hoa, truyện nổi tiếng, truyện huyền huyễn, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, chuong 9, dong hoa, tuong lieu, tieu yeu, do son canh, a niem, truyen hay, truyen dong hoa, truyen noi tieng, truyen huyen huyen, donghoa, truongtuongtu
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat