Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.2

                         

Chương 9.2 : Gió trở về, gửi trân trọng

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)

Đến Nửa đêm, họ đã ra tới biển.

Tiểu Yêu không khỏi cao hứng , đứng dậy, nhắm mắt lại, hít vào thật sâu mùi gió biển.

Tương Liễu bỗng nhiên bắt lấy tay nàng, nhảy xuống khỏi lưng  thần điêu.

Đại khái biết Tương Liễu sẽ không làm mình ngã chết, Tiểu Yêu không kinh ngạc, cũng không sợ hãi, ngược lại , nàng từ từ hưởng thụ cảm giác từ trên cao rơi xuống.

Gió thổi vù bên tai, tạt vào da thịt làm nàng có cảm giác vừa đau vừa thích thú. Gió thổi khiến Toàn thân lạnh lẽo, trong khoảng không chỉ có hai người nắm tay nhau quên hết mọi lo lắng.

Tiểu Yêu thoáng nghĩ , nếu bây giờ ngã xuống mà chết , quả thật cũng chẳng làm sao.

khi 2 người Rơi vào trong nước biển, không gian ngập trời đầy bọt nước trắng xóa.

Tiểu Yêu mở to hai mắt, tò mò nhìn, thấy Nước biển phía trước người họ tách ra, phía sau khép lại, tốc độ của 2 người dần dần chậm lại. Tiểu yêu và Tương Liễu cùng lặn sâu xuống dưới đáy biển.

Qua một lúc lâu, Tiểu Yêu mới bắt đầu thực sự cảm nhận nước biển đang ôn nhu thấm vào cơ thể nàng.

Tiểu Yêu vẫn nín thở, lúc này, hơi thở đã gần cạn, nàng chỉ chỉ lên phía trên, muốn nổi lên . Tương Liễu lại cầm hai tay của nàng, không cho nàng chuyển động.

Tiểu Yêu tức giận trừng mắt nhìn Tương Liễu, chẳng lẽ hắn lại cố ý giống như lần trước... làm, làm cái kia sao?

Tương Liễu khóe môi hàm chứa ý cười, kéo tay Tiểu Yêu tiếp tục bơi xuống , sắc mặt Tiểu Yêu lúc này đã chuyển sang trắng bệch, trong tâm giằng co, nên hay không nên?

Năm đó là vì đã cùng Cảnh hứa hẹn, đến nay vật đổi sao dời, Cảnh đã thành hôn, nàng sao phải chịu khổ, cái mạng nhỏ của mình làm sao giữ được đây... rốt cục Tiểu Yêu quyết định, nàng kéo tay Tương Liễu, mượn lực của hắn, hướng hắn đi tới.

Tương Liễu đứng yên trong nước, cười tươi nhìn nàng, Trong lòng Tiểu Yêu có chút xấu hổ, đôi mắt cúp xuống, không dám nhìn thẳng hắn.

Ngay khi nàng sắp “hôn” Tương Liễu, Tương Liễu bỗng nghiêng đầu, tránh được nàng, cất tiếng cười to bơi đi.

Tiểu Yêu vừa xấu hổ vừa giận dữ, chỉ cảm thấy muốn chết! Vùng thoát khỏi tay Tương Liễu, không bơi lên trên, ngược lại càng lặn sâu xuống dưới.

Tương Liễu bơi theo sau nàng , vừa cười vừa nói: "Ngươi chớ tự bức chết mình! Thử hô hấp đi. Ta không cho ngươi bơi lên, không phải là muốn ép ngươi... Hôn ta." Tương Liễu lại cười to một trận, "Mà là hiện tại căn bản ngươi không cần phải làm như vậy."

Tiểu Yêu nửa tin nửa ngờ, liền thử hô hấp , quả t    `hật cảm giác giống như lúc ngậm ngư đan , nàng có thể tự nhiên hô hấp trong nước giống như loài cá. Tiểu Yêu bây giờ mới ngẫm ra, Tương Liễu dùng máu của bản thân truyền cho nàng, nàng tự nhiên có thể thừa hưởng chút năng lực của hắn cũng không phải là kỳ quái. Từ nay về sau, nàng giống như nàng tiên cá, có thể tự do thoải mái bơi lội trong nước .

Nhưng lúc này, Tiểu Yêu không cảm thấy cao hứng, ngược lại hận không thể chết trong nước biển.

Tiểu Yêu tức giận điên cuồng: "Tương Liễu, ngươi... Ngươi cố ý bỡn cợt ta, ta hận ngươi!" Nói xong, nàng mới phát hiện mình có thể tự nhiên nói chuyện trong nước biển  giống như Tương Liễu.

"Ta, ta có thể nói chuyện!" Tiểu Yêu kinh ngạc một hồi, lập tức vừa giận đứng lên, "Tương Liễu, ta hận ngươi! Ngươi còn cười? Ngươi lại cười, ta, ta... Ta liền..." Lại nghĩ dù thế nào cũng không nghĩ được cách uy hiếp Tương Liễu , hắn chẳng vướng bụi trần, cái gì cũng không để ý, Mối bận tâm duy nhất chính là nghĩa quân Thần Nông, nhưng có cho Tiểu Yêu mười lá gan, Tiểu Yêu cũng không dám dùng nghĩa quân Thần Nông để uy hiếp Tương Liễu.

Tương Liễu vẫn cười như trước, Tiểu Yêu trong lòng vừa thẹn vừa tức, lại cảm thấy mình thật vô dụng, quay đầu, dùng sức bơi nhanh, thầm nghĩ không bao giờ muốn gặp lại Tương Liễu nữa .

Tương Liễu nói: "Được, ta không cười ." nhưng tiếng nói của hắn vẫn nồng đậm hàm chứa ý cười.

Tiểu Yêu không thèm để ý tới hắn, ra sức khỏa nước, Tương Liễu cũng bơi theo, không nói gì thêm, Tiểu Yêu bơi nhanh, hắn bơi nhanh, Tiểu Yêu bơi chậm, hắn bơi chậm, dù sao vẫn luôn ở bên cạnh Tiểu Yêu.

thế giới dưới Đáy biển u ám và yên tĩnh, lại đầy màu sắc sáng lạn mà phong phú.

Những con sứa dáng mình Trong suốt; ốc biển đủ màu sắc khác nhau; bầy cá sắc vàng như nắng; hải bối, hải tinh… rung động trong nước, thật sự là cảnh đẹp trời sinh...

Chơi lâu, Tiểu Yêu quên tức giận , người cùng tâm đều ngấm vào nước biển.

Trước kia, mặc dù nàng rất thích nước, nhưng nước là nước, nàng là nàng, cho dù có ngậm ngư đan, cũng cách nhau một tầng. Nhưng lúc này đây, nàng cảm thấy khi thân thể nàng ở trong nước, nàng chính là một phần của nước, nàng vĩnh viễn có thể ở trong nước, vĩnh viễn có thể chơi cùng nước.

Tương Liễu đột nhiên hỏi: "Có cảm thấy rất kỳ quái không?"

Tiểu Yêu xoay vòng trong nước, bơi tới trước Tương Liễu, mặt nhìn thẳng Tương Liễ: "Đúng Là rất kỳ quái, cơ thể của ta hiện tại và trước kia hoàn toàn không giống nhau ."

Tương Liễu thản nhiên nói: "Đây là cái giá phải trả cho sinh mạng của ngươi, ngươi đã biến thành quái vật."

Tiểu Yêu sửng sốt, nhớ tới có lần Tương Liễu đã từng nói khi chữa thương cho nàng : "Hy vọng sau này ngươi không hận ta."

Tương Liễu thấy Tiểu Yêu sửng sốt, Trầm mặc không lên tiếng, biết nàng vì thân thể mình khác thường mà khó chịu, hắn nở nụ cười, đột nhiên tăng tốc, Bơi vọt qua người Tiểu Yêu , hướng tới vùng đại hải xanh thẳm, sâu nhất mà bơi đi.

Tiểu Yêu lập tức phản ứng lại, vội vàng đuổi theo hắn: "Tương Liễu, Tương Liễu..."

Nhưng nàng vẫn không đuổi kịp Tương Liễu, tuy rằng Tương Liễu không bỏ xa nàng, nhưng cũng không quay đầu lại, nàng chỉ trông thấy một bóng dáng ở rất xa.

"A ——" Tiểu Yêu bỗng kêu lớn một tiếng, dường như bị thủy quái cắn trọng thương.

Trong khoảnh khắc, Tương Liễu đã trở lại, xuất hiện bên cạnh Tiểu Yêu . Hắn vừa vươn tay, lập tức phản ứng lại, hắn và Tiểu Yêu có trùng cổ tương liên, nếu Tiểu Yêu thực sự bị thương, hắn không thể không có cảm giác. Tương Liễu nhanh chóng thu tay về,  nhưng Tiểu Yêu đã gắt gao bắt được hắn, vẻ mặt nàng đắc thắng đậm ý cười khi thực hiện được quỷ kế.

Tương Liễu lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiểu Yêu: "Ngươi muốn chết sao!"

Tiểu Yêu nhìn Tương Liễu, sợ hãi tay buông ra, nhưng lại lập tức cầm lấy ống tay áo Tương Liễu: "Ta chỉ đùa một chút! Ngươi Làm gì nhỏ mọn như vậy?"

Tương Liễu không để ý tới Tiểu Yêu, tự hướng về phía trước bơi đi, Tiểu Yêu bắt lấy hắn ống tay áo hắn, gắt gao bơi theo hắn: "Cơ thể của ta đã trở nên không giống với người khác, ta không cảm thấy đây là trả giá, quả thực ta chính là được lợi lớn! Ta cao hứng còn không kịp!"

Tương Liễu vẫn không để ý tới Tiểu Yêu như trước, nhưng cũng không rời tay Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu vừa cân nhắc, vừa nói nói cằn nhằn liên miên: "Ngươi là cửu đầu yêu quái, có chín cái mạng, ngươi cho ta một mạng, ta lại trở nên giống ngươi có thể tự do bơi lội trong nước. Ngươi nói, nếu ta lại chết một lần, ngươi lại cho ta một mạng, ta có thể trở nên cùng ngươi..."

Tương Liễu nhìn chằm chằm Tiểu Yêu, sắc mặt trầm lặng như nước.

thanh âm của Tiểu Yêu dần dần thấp, ngập ngừng : "Trở nên, trở nên... ý Của ta là..." Nàng bắt đầu ngây ngô cười, "Ta, ta cái gì cũng chưa nói!"

Tương Liễu cắn mạnh vào cổ Tiểu Yêu, tiến đến trước mặt Tiểu Yêu , nói từng chữ một: "Ngươi nếu dám chết lại một lần nữa, ta liền đem ngươi chặt thành 9 khúc, vừa vặn đủ mỗi cái đầu một miếng, ăn luôn!"

Tiểu Yêu ra sức lắc đầu, vừa ho khan, vừa nhượng bộ: "Lần sau nhẹ một chút được không? Ngươi cứu ta cũng rất phiền toái, vạn nhất bóp chết, ngươi bỏ được sao?" Sau khi nói xong, Tiểu Yêu mới giật mình cảm thấy chính mình vừa nói gì đó, mạnh dạn ngẩng đầu lên, yên lặng nhìn thẳng vào mắt Tương Liễu, làm bộ cười rộ lên: "Ta là nói ngươi bỏ được tâm huyết ngươi phải hao phí hay sao?"

Tương Liễu mỉm cười, hai hàm răng nanh chậm rãi trở nên bén nhọn, như muốn cho người khác nhìn rõ: " Bây giờ Ngươi muốn ta chứng minh cho ngươi xem sao?"

Tiểu Yêu ôm cổ lui về phía sau: "Không cần, không cần, ta biết ngươi bỏ được, thực sự bỏ được! Dù sao cũng có thể ăn về!"

Tương Liễu thu lại răng nanh , xoay người chạy đi.

Tiểu Yêu lại đuổi theo Tương Liễu.

Tiểu Yêu dần dần đuổi kịp Tương Liễu, một đám Tiểu Ngư nhiều màu lặng lẽ du ngoạn theo bọn họ.

Tiểu Yêu vươn tay, những con cá dài nhỏ nhiều màu hôn lên lòng bàn tay của nàng, nàng có thể cảm nhận được chúng rất đơn giản bình tĩnh, Tiểu Yêu nói: "Chúng thật bình tĩnh, dường như không có gì cảm xúc."

Tương Liễu nói: "Loại cá này trí nhớ vô cùng ngắn ngủi, bất quá chỉ nhớ trong nháy mắt, nói cách khác, khi ngươi thu tay về, chúng cũng đã quên vừa rồi mới hôn lên lòng bàn tay của ngươi."

Không có trí nhớ tất không có suy nghĩ, thậm chí không có vui mừng cùng bi thương, sự bình tĩnh của chúng có lẽ là sự  bình tĩnh thuần túy nhất thế gian.

Tiểu Yêu vừa bơi , vừa quay đầu, thấy mấy con cá nhiều màu kia vẫn còn bơi qua bơi lại. Tiểu Yêu nói: "Ta nhớ rõ chúng, chúng lại đã quên ta. Về sau ta gặp đồng loại của chúng, sẽ lại nhớ tới chúng, cho dù đã gặp hay chưa gặp, đối với chúng, mỗi lần gặp đều là lần đầu tiên, cho dù gặp lại cũng vĩnh viễn là mới gặp."

Tương Liễu hỏi: "Ngươi muốn nhớ kỹ, hay là quên?"

Tiểu Yêu suy nghĩ trong chốc lát, nói: "Nhớ kỹ, cho dù nặng nề và thống khổ , ta cũng muốn nhớ kỹ."

Tiểu Yêu đột nhiên dừng lại, ngưng thần lắng nghe, tiếng ca tuyệt vời truyền đến trong không gian, khiến cho linh hồn phát run, là thanh âm thế gian không thể nghe đến, Tiểu Yêu nhớ rõ chính mình đã nghe qua.

Tương Liễu nói: "Đó là..."

"Giao nhân cầu ngẫu Tình ca."

"Ngươi làm sao biết được?" Tương Liễu hồ nghi nhìn Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu làm bộ như vô tình, cười cười: "Ta đoán , theo truyền thuyết tình ca Giao nhân thập phần tuyệt vời êm tai, ở trong biển, ngoại trừ Giao nhân còn có thể có ai có tiếng ca tuyệt vời như vậy?" Tương Liễu không biết khi nàng hôn mê, nàng đã biết, hắn từng làm chuyện này cho nàng , nàng cũng không định cho hắn biết là nàng biết, tất cả nàng sẽ đem chôn giấu dưới đáy biển!

Tương Liễu nói: " tiếng ca của Giao nhân rất mỹ diệu, bất quá tiếng ca đó cũng chính là vũ khí của bọn họ, tương truyền nói tộc Yến Long của Cao Tân các ngươi chính là nghe được tiếng ca của Giao nhân, mới ngộ ra âm sát chi kế."

Tiểu Yêu hỏi: "Có thể lén đi xem bọn hắn không?"

Tương Liễu lần đầu tiên lộ ra bộ dáng khó xử .

Tiểu Yêu năn nỉ: "Ta chưa từng gặp qua Giao nhân, bỏ qua cơ hội lần này, sau này không biết còn có cơ hội nhìn thấy không."

Tương Liễu vươn tay: "Bọn họ rất nhạy bén với những âm thanh nhỏ, ta phải che giấu khí tức của ngươi."

Tiểu Yêu cầm tay hắn, theo Tương Liễu chậm rãi bơi đi . Cuối cùng, nàng cũng thấy được bọn họ.

Giao nhân là “nhân thân ngư vĩ” (Thân người đuôi cá), nữ tử có mái tóc dài, ánh mắt sáng đẹp như ngọc trâu, da trắng như tuyết , thập phần xinh đẹp; nam tử lại có bộ dạng xấu xí, nhưng 2 cánh tay cùng thân ngực cơ bắp cuồn cuộn, hiển nhiên thập phần cường tráng mạnh mẽ. Nam Giao nhân cầm một cây hải bối thật lớn, đuổi theo nữ Giao nhân , vừa bơi vừa múa. Nữ Giao nhân vừa trốn, vừa xướng ca, linh hoạt mau lẹ, luôn không cho nam Giao nhân đụng tới nàng.

Trong lúc truy đuổi, nữ Giao nhân dường như động tâm, chậm lại, nam Giao nhân mở hải bối ra, bên trong hiện ra một viên Tử Trân châu nhỏ, phát ra ánh sáng trong suốt.
(hải bối : vỏ sò)

Nữ Giao nhân cười bơi vào trong hải bối, nâng Trân Châu lên, vui mừng xướng ca, coi như tiếp nhận nam Giao nhân, hát ca ngợi hắn.

Nam Giao nhân cũng bơi vào hải bối, ôm lấy nữ tử, nhiệt tình lên hôn môi nữ tử, hai người “ngư vĩ giao triền” cùng một chỗ, có âm thanh chấn động phát ra.

Tương Liễu toan kéo Tiểu Yêu rời đi, Tiểu Yêu lại không chịu đi: "Bọn họ đang làm gì?"

Tương Liễu không trả lời, Tiểu Yêu chăm chú nghiên cứu trong chốc lát, bỗng nhiên phản ứng lại, đây là đang giao phối ! vội vàng chuyển động thân mình.
Hai Giao Nhân đang giao phối trong Vỏ sò phát hiện tiếng động, liền nhe nanh, lộ ra hàm răng nhọn, phẫn nộ nhìn ra. Tương Liễu bắt lấy tay Tiểu Yêu bỏ chạy.

Xác định Giao nhân không đuổi theo, Tiểu Yêu không tin nói: "Ngươi sao lại sợ bọn họ?"

"Ta không sợ bọn họ, nhưng bị bọn họ phát hiện ta đang nhìn trộm ... đây không phải là chuyện trong sáng!"

Tiểu Yêu xấu hổ vẻ mặt đỏ bừng: "Ta nào biết bọn họ lại làm lộ liễu như vậy?"

"Trên đời này ngoại trừ thần tộc và nhân tộc, mọi sinh vật đều giao phối ngẫu hứng. Theo số lượng mà nói, trực tiếp mới là thiên kinh động địa, không như số ít các ngươi, cho nên ngươi không có quyền chỉ trích họ."

Tiểu Yêu lập tức đầu hàng: "Là, là, ta sai rồi."

Tương Liễu ý cười hiện trên môi

Tiểu Yêu tò mò hỏi: "Vì sao nam Giao nhân lại cầm cái vỏ sò lớn như vậy?"

"Hải bối là nhà của họ. Đại hải bối rất khó săn bắt, càng lớn càng cho thấy nam Giao nhân là kẻ mạnh, sau khi nữ Giao nhân đồng ý cầu hoan, họ sẽ ở lại trong hải bối giao phối, sinh ra những đứa con của họ, Hạt Trân Châu này kỳ thật là nội đan của hải bối, chính là đồ ăn của tiều Giao nhân."

Tiểu Yêu nhớ lại lúc nàng mê man dưới đáy biển, chính là nằm trong một hải bối lớn, lúc ấy không để ý, chỉ nhớ một màu trắng thuần, bên ngoài cảm giác như có sóng đập dập dềnh, không biết vỏ sò đó như thế nào. Tiểu Yêu muốn hỏi Tương Liễu, lại ngượng ngùng, âm thầm hối hận, lúc ấy sao không nhìn kỹ xem vỏ sò mình nằm ngủ cuối cùng có bộ dáng gì?

Tương Liễu thấy Tiểu Yêu không nói một lời, sắc mặt dần dần trở nên đỏ hồng, không khỏi ho khan một tiếng: "Ta thấy da mặt ngươi rất dày, không ngờ hôm nay lại bị hai Giao nhân này trị."

Tiểu Yêu liếc mắt nhìn Tương Liễu một cái, không thèm cãi lại.

Hai người ở dưới đáy biển bơi lội không có mục đích, Lát sau, Tiểu Yêu thấm mệt, nằm yên trong nước, vừa động vừa không.

Tương Liễu hỏi nàng: "Ngươi Mệt sao?"

Tiểu Yêu cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mơ mơ màng màng nói: "Ta nghỉ một lát." Nàng vừa nói nghỉ một lát, đã nặng nề ngủ thiếp đi. Chẳng qua lấy nước làm giường, tuy rằng nước rất mềm mại, nhưng trong nước mạch nước ngầm chảy không ngừng, làm sao có thể ngủ yên.

Một chiếc hải bối trắng thuần hướng bọn họ bơi đến, khi đến gần 2 người, chậm rãi mở ra. Tương Liễu ôm lấy Tiểu Yêu, nhẹ nhàng đặt vào trong vỏ sò, hắn không ngủ, mà ngồi dựa vào vỏ sò. Hướng vò sò đi đến nơi có nhiều đốm sáng lấp lánh

Tiểu Yêu đã hơn một năm không có được giấc ngủ chân chính, mỗi đêm nàng đều tỉnh lại hai ba lần, có lúc thật sự không ngủ được, đành phải uống an thần dược.

Lúc này vừa có cảm giác ngủ được một giấc thật ngon, thế nhưng ngay cả một giấc mộng cũng không có, nàng nhanh chóng tỉnh lại, mơ màng thấy mình ở giữa rất nhiều hải Tinh. Biển sao lấp lánh tựa như những cây nấm bình thường, nàng hái được một cái lại một cái, đủ màu sắc, đưa lên miệng cắn một miếng, cảm thấy thật là ngọt . Tiểu Yêu vừa hái vừa cười, cười cười, cười thành tiếng, bị chính tiếng cười của mình làm cho tỉnh giấc, biết chỉ là mơ, lại muốn đắm chìm trong mộng đẹp không muốn mở mắt.

Khi Tiểu Yêu mở mắt, nhìn thấy Tương Liễu ngồi dựa vào vỏ sò, một chân duỗi thẳng , một chân gấp lại , tay đặt lên đầu, đang cúi đầu nhìn nàng, trên môi đều là ý cười. Tiểu Yêu cười ngồi dậy, ngọt ngào nói: "Ta vừa có được giấc mộng đẹp."

Tương Liễu nói: "Ta nghe được."

Tiểu Yêu đột nhiên phản ứng, thấy họ đang nằm trong vỏ sò, lập tức xem xét, lại sợ lộ, chỉ kiềm chế trong chốc lát, mới chậm rãi đứng lên, làm bộ như lơ đãng nhìn mọi nơi, đúng là cái vỏ sò kia, một màu trắng tinh khiết, vừa đẹp kiều diễm, lại như một đóa hoa trong sóng biển, thập phần xinh đẹp.

Vỏ sò rất lớn, hai người nằm bên trong cũng không hề chật chội. Khi nàng hôn mê, nàng cùng Tương Liễu ngủ ở trong này, ba mươi bảy năm, có tính là cùng giường cùng mộng không? Hai Giao nhân kia đem vỏ sò coi như gường yêu, Tương Liễu đem vỏ sò này làm cái gì?

Tiểu Yêu chỉ cảm thấy nhất thời trong lúc suy nghĩ, mặt nóng lên, tim đập liên hồi.

Tiểu Yêu thầm than không xong rồi, nàng có thể khống chế biểu tình và động tác của mình, nhưng không có khả năng khống chế nhịp tim. Quả nhiên, Tương Liễu lập tức phát hiện , nhìn về phía nàng, Tiểu Yêu vội hỏi: "Ta đói bụng! Rất đói!"

Tiểu Yêu mặt đỏ như gấc, cố gắng trừng mắt, lòng trắng lòng đen phân minh, nhìn vào Tương Liễu. Tương Liễu vội nhảy vài bước, Tiểu Yêu lập tức coi như không có cảm giác vừa rồi, nàng cảm thấy trong lòng hoảng như có lỗi.

Tương Liễu thản nhiên nói: "Đi thôi!"

Tương Liễu đi phía trước, dẫn Tiểu Yêu bơi lên trên, Tiểu Yêu quay đầu, nhìn về phía vỏ sò. Vỏ sò như một đóa hoa bình thường, đang ở chậm rãi khép lại.

Trên mặt biển, sắc trời tối đen, Tiểu Yêu mới giật mình, bọn họ đã ở dưới biển một ngày một đêm.
 

Chương trước: 9.1 --***-- Chương sau: 9.3


1667 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.10 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.10
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.9 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.9

Tags : Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, chương 9, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, chuong 9, tuong lieu, tieu yeu, do son canh
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat