Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.4

                         

Chương 8.4 : Chỉ nghe tiếng gió rít gào

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)

Hơn mười ngày sau, Theo an bài của Đồ Sơn Thái phu nhân , Thanh Khâu Đồ Sơn thị vội vàng đưa tin tức về hôn lễ, Đồ Sơn tộc trưởng vài ngày nữa sẽ cưới Phòng Phong thị tiểu thư.

Lần này, hôn lễ tương đối khác thường, nhưng Đồ Sơn Thái phu nhân đã nói với tất cả mọi người, do thời gian cấp bách, bà không còn trụ được lâu nữa nên không chờ nổi .

Mọi người tiếp nhận lời giải thích này, ca tụng Phòng Phong Ý Ánh hiếu thuận, vì Thái phu nhân, ngay cả chuyện đại sự một đời đều nguyện ý chấp nhận.

Chuyên Húc nhận được thiệp mời của Đồ Sơn trưởng lão, lệnh Rả rích chuẩn bị lễ trọng, chúc mừng Đồ Sơn tộc trưởng .

Chuyên Húc biết rõ, Tiểu Yêu và Cảnh chia tay, hắn vẫn phải cẩn thận mượn sức Cảnh, hành động không thể tùy tiện, hiện tại có thể dựa vào hôn lễ của Đồ Sơn tộc trưởng , tự mình đi một chuyến tới Thanh Khâu, đối hắn có lợi rất lớn. Chuyên Húc tâm tình phức tạp, vừa như trút được gánh nặng , cảm thấy vui sướng, vừa không thể khắc chế sự chán ghét hôn lễ này. Cuối cùng, hắn quyết định đem hết thảy vinh dự cho Phong Long, bản thân ở lại Thần Nông sơn, làm bạn cùng Tiểu Yêu.

Đến giữa trưa, Tiểu Yêu lười biếng nằm ấm ở tháp thượng, cùng Chuyên Húc, A Niệm nói chuyện, nàng mang theo thiệp mời của Đồ Sơn thị, hỏi: "Giúp muội chuẩn bị lễ vật sao?"

Chuyên Húc thản nhiên nói: "Chuẩn bị ."

A Niệm khó hiểu hỏi: “2 người vì sao không chịu đi Thanh Khâu? Đây chính là hôn lễ của Đồ Sơn tộc trưởng..."

"A Niệm, đừng nói nữa!" Chuyên Húc mỉm cười đánh vào tay A Niệm .

Rõ ràng Chuyên Húc vẻ mặt ôn hòa, A Niệm đã có điểm tâm quý, không dám mở miệng đấu khẩu .

Tiểu Yêu nhìn thủy lậu, yên lặng tính toán canh giờ, lúc này, Cảnh hẳn là đã cùng Ý Ánh đứng ở hỉ trung đường.

Thủy lậu trung thủy nhỏ từng giọt, mỗi một giọt đều giống như thuốc độc, rơi vào lòng Tiểu Yêu, làm vỡ nát cõi lòng nàng. Tiểu Yêu biết mình không nên nghĩ đến, lại như ma quỷ xui khiến, nhìn chằm chằm thủy lậu, vừa tính thời gian, vừa nghĩ Cảnh hiện tại đang làm lễ gì .

Đồ Sơn phủ khẳng định giăng đèn kết hoa, thập phần náo nhiệt!

Cảnh một thân hỷ phục, cùng Ý Ánh sóng vai mà đến.

Lễ quan cao giọng phụ xướng: nhất bái thiên địa!

Cảnh cùng Ý Ánh từ từ quỳ gối... Ý Ánh đã được toại nguyện, khẳng định trong tâm hoa nở, nhưng Cảnh đâu? Trong lòng Cảnh nghĩ gì...

Tiểu Yêu đột nhiên cảm thấy tim đập liên hồi, khiến cho nàng cơ hồ không thở nổi,  ảo giác trước mắt toàn bộ tan biến.

Chuyên Húc hỏi: "Muội không thoải mái sao?"

Tiểu Yêu lắc đầu, "Không có! Chỉ là là hơi buồn bực, đột nhiên cảm thấy không khí có điều lạ."

Tiểu Yêu vội vàng đi ra cửa điện, Chuyên Húc cầm áo khoác, mặc lên trên người Tiểu Yêu, Tiểu Yêu đứng ở trong đình viện, nhìn lên bầu trời xanh, vì sao Tương Liễu đột nhiên làm cho nàng cảm nhận được sự tồn tại của hắn? Chẳng lẽ Hắn cảm nhận được nỗi thống khổ của nàng, hay là vì hắn lúc này đang ở Thanh Khâu, tận mắt nhìn Cảnh cùng Ý Ánh hành lễ, nghĩ tới nàng sẽ không dễ chịu? Hắn là cười nhạo nàng, hay là an ủi nàng?

Chuyên Húc hỏi: "Muội suy nghĩ cái gì?"

Tiểu Yêu nói: "Muội đột nhiên nhớ tới cổ trùng trong người Tương Liễu, thân thể muội đau, hắn đều cảm nhận được, trong lòng Muội đau ở đâu? Hắn cũng cảm nhận được sao? Hắn nói hắn là cửu mệnh chi khu, thân thể muội đau đối với hắn mà nói không tính là gì? Không lẽ tâm hắn chỉ có 1 thôi sao? “

Chuyên Húc đè chặt vào bả vai Tiểu Yêu , nghiêm giọng nói: "Ta mặc kệ trước đây muội ở trấn Thanh Thủy cùng hắn có kết giao gì, nhưng hiện tại, không được đến gần Tương Liễu!"

Tiểu Yêu chua sót nói: "muội hiểu!"

Chuyên Húc nói: "Tuy rằng muội từng nói cổ kia không gây hại, nhưng chờ muội khỏi bệnh, cần cẩn thận ngẫm lại, nếu có thể giải trừ, tốt nhất giải trừ ."

"uh!"

Tiểu Yêu nhìn lên trời xanh, lẳng lặng cảm thụ lòng mình đang nhảy lên cùng một người khác , nỗi thống khổ này, có lẽ bởi có một người chia sẻ, dường như có thể thừa nhận.

Bệnh của Tiểu Yêu dần dần khá lên, nàng lại bắt đầu làm độc dược.

Sinh bệnh mấy ngày này, Chuyên Húc gom hết Thiếu Linh thảo linh dược cho nàng, Tiểu Yêu ăn không bao nhiêu, còn lại vừa vặn dùng để điều chế độc dược.

Tiểu Yêu lại nói chuyện như thường, nàng làm độc dược tất cả đều là màu đen, màu đen Biên Bức, màu đen hồ lô, màu đen uyên ương, màu đen phù dung... Một đám thuốc đặt ở trong hòm, nhìn qua thực khiến cho người ta tâm tình không tỏ. Nhưng thông qua chế tác này , một đám hắc ám vô cùng độc, Tiểu Yêu lại đem thống khổ phát tiết ra một ít.

Đến khi tiết trời ấm áp, Tiểu Yêu mang theo A Niệm đi tới chỉ ấp thành du ngoạn.

A Niệm bị các tiểu thương hấp dẫn, tìm chọn vài thứ, xem đi xem lại. Tiểu Yêu sai Hải Đường và San hô theo A Niệm từ từ tuyển chọn, nàng lặng lẽ đi vào xa mã hành của Đồ Sơn thị, đem độc dược gửi cho Tương Liễu.

Nghĩ đến khi Tương Liễu nhìn thấy độc dược như mây đen áp đỉnh, Tiểu Yêu nhịn không được khóe miệng thoáng một tia cười yếu ớt.

khi Tiểu Yêu quay lại tìm A Niệm, nhìn thấy A Niệm lại đứng cùng Hinh Duyệt và Phong Long .

Hinh Duyệt thầm oán Tiểu Yêu: "Ngươi có muội muội bên cạnh, sẽ không tới tìm ta đi chơi, ngay cả đến chỉ ấp thành, cũng không đến gặp ta."

Tiểu Yêu vội vàng đổ trách nhiệm lên đầu Chuyên Húc : "Chuyên Húc ca ca không cho ta tùy tiện đi lung tung, muốn ta tĩnh dưỡng thậy tốt, hôm nay là lần đầu tiên ta xuống núi sau khi khỏi bệnh, chưa gì đã lập tức gặp được ngươi rồi."

Hinh Duyệt thế mới vừa lòng, thân thiết kéo cánh tay Tiểu Yêu: "Nếu đã đến đây, đừng vội trở về, đến nhà của ta cơm nước xong, ta phái người báo tin cho Chuyên Húc, nhắn hắn cùng đến."

A Niệm lập tức kéo một cánh tay khác của Tiểu Yêu, càng không ngừng cấu vào tay Tiểu Yêu ám chỉ nàng cự tuyệt.

Hinh Duyệt lập tức phát hiện động tác nhỏ của A Niệm, khi dễ nhìn Tiểu Yêu: " chẳng lẽ Ngươi tính tuyệt giao cùng ta sao?"

Tiểu Yêu đau đầu, cầu cứu nhìn về phía Phong Long, Phong Long ho khan hai tiếng, xoay người, cho thấy hắn lực bất tòng tâm.

Tiểu Yêu cười gượng hai tiếng, nói với A Niệm: "Chúng ta tới nhà Hinh Duyệt chơi một lát, chờ ăn xong cơm chiều, cùng Chuyên Húc ca ca trở về."

Hinh Duyệt cười rộ lên, A Niệm che miệng, bất mãn trừng mắt nhìn Tiểu Yêu, Tiểu Yêu lặng lẽ nắm tay nàng, cho thấy vẫn là hai ta thân nhất, A Niệm mới miễn cưỡng gật gật đầu.

Tiểu Yêu sợ A Niệm và Hinh Duyệt liền đứng lên, không dám đi phủ Tiểu Chúc Dung ngay,  lấy cớ muốn mua này nọ, cùng hai người đi dạo trên đường, trên đường có người đến người đi, A Niệm và Hinh Duyệt còn có thể nhẫn nhịn một ít.

Vất vả một lúc lâu tới khi Chuyên Húc đến, Tiểu Yêu lập tức xúc động nghiến răng nghiến lợi nói với Chuyên Húc : "Từ giờ trở đi, A Niệm và Hinh Duyệt đều giao cho huynh , không được để các nàng lại đến làm phiền muội!" nói rồi, Tiểu Yêu liền để Chuyên Húc làm trung gian giữa Hinh Duyệt và A Niệm , đuổi theo Phong Long.

Phong Long cười nói với tiểu yêu: "Rốt cục đã chạy tới , chúc mừng!"

Tiểu Yêu không khách khí cho hắn một quyền: "Ngươi Thấy chết mà không cứu !"

Phong Long quay đầu nhìn, không biết Chuyên Húc nói gì đó, Hinh Duyệt và A Niệm đều cười giòn giã, Phong Long không khỏi thán phục nói: "Cũng là ca ca ngươi lợi hại !"

Tiểu Yêu quay đầu nhìn thoáng qua, bật cười: "Phỏng chừng hắn sinh ra là để ứng phó với các triều thần , quyết đấu cùng trí tuệ."

Đến Tiểu Chúc Dung phủ, Hinh Duyệt thật tâm nhiệt tình khoản đãi Chuyên Húc và Tiểu Yêu, nhưng vẫn cố ý thị uy ý tứ với A Niệm, Sai gia nhân chuẩn bị tiệc tối, tất nhiên thập phần long trọng. Khi Hinh Duyệt chỉ huy, toàn bộ tỳ nữ trong phủ đệ đều tiến tiến lui lui, lặng ngắt như tờ, gọn gàng ngăn nắp.

A Niệm vốn không để ý tới mọi chuyện, nhưng khi nàng biết mẫu thân Hinh Duyệt hàng năm ở tại Xích Thủy, toàn bộ phủ Tiểu Chúc Dung kỳ thật là do một tay Hinh Duyệt chăm lo, ánh mắt nàng nhìn Hinh Duyệt có chút thay đổi.
 Phủ Tiểu Chúc Dung nhìn như một phủ đệ thành chủ, có lẽ toàn bộ Trung Nguyên chính lệnh đều xuất phát từ nơi này. Những thị tộc Sở hữu Trung Nguyên , cùng Hiên Viên thành lui tới, mọi quan hệ phức tạp đều do Hinh Duyệt đứng sau lưng để ý, việc này nữ nhân bình thường không thể làm được , ít nhất A Niệm biết nàng hoàn toàn không có năng lực làm được.

A Niệm trầm mặc dùng cơm, bởi vì của nàng trầm mặc, tiệc tối không có Phong ba, mọi người đều thực vui vẻ. Sau khi tiệc kết thúc, Phong Long và Hinh Duyệt đưa 3 người Chuyên Húc đi ra, Phong Long và Chuyên Húc đi một bên, hàn huyên ước chừng thời gian một nén nhang.

Tiểu Yêu và các nàng tuy khoảng cách rất gần, nhưng đều không nghe được, hiển nhiên là họ đã hạ cấm chế, xem ra đang nói chuyện quan trọng.

Trở lại Điện Tử Kim, Rả rích cùng Kim Huyên xin đợi ở trong điện, Chuyên Húc nói với Tiểu Yêu và A Niệm: "Ta muốn xử lý chút việc, hai muội đi rửa mặt trước, rửa mặt xong đến điện của Tiểu Yêu chờ ta, ta có lời muốn nói cùng các muội."

Tiểu Yêu và A Niệm nghe theo, tự trở về rửa mặt.

Tiểu Yêu rửa mặt xong, San hô giúp nàng chải tóc, A Niệm mới đi đến, tóc còn ẩm ướt, nàng vội vàng hỏi: "Tỷ tỷ, người xem ca ca sẽ nói với chúng ta chuyện gì?"

Hải Đường cầm lược thủy tinh, vừa giúp A Niệm chải từng sợi tóc, vừa chậm rãi dùng linh lực cuốn tóc cho A niệm.

Tiểu Yêu nói: "Không biết, xem ca ca thận trọng như vậy, hẳn là chuyện quan trọng."

Chuyên Húc đi vào, Hải Đường và san hô đều lui đi ra ngoài.

A Niệm khẩn trương nhìn Chuyên Húc: "Ca ca, huynh rốt cuộc muốn nói gì?"

Chuyên Húc nhìn A Niệm, ánh mắt Hướng về phía tiểu yêu: "Ta muốn nói với các muội chuyện chung thân đại sự của ta."

"Cái gì?" A Niệm đứng bật lên, sắc mặt trắng bệch, thanh âm thay đổi, "huynh, huynh... huynh muốn kết hôn với Hinh Duyệt?"

"Không phải."

"Không phải?" A Niệm không biết mình nên cao hứng, hay là nên thương tâm, ngơ ngác đứng, sắc mặt thập phần quái dị.

Chuyên Húc nói: "Ta muốn cưới Thần thị đích nữ, không hẳn là chính phi của ta, nhưng cũng là gần với chính phi."

A Niệm mờ mịt nhìn tiểu yêu, căn bản không biết  nữ nhân này từ đâu đến, Tiểu Yêu giải thích nói: "Thần thị là bộ tộc lớn nhất trong Trung Nguyên lục đại, hơn nữa lục đại thị trung là người mạnh đại nhất thị tộc, trước kia khi Thần Nông quốc còn tồn tại, Thần Nông vương tộc đều phải thường cùng họ bàn việc hôn nhân."

A Niệm hỏi: "Hinh Duyệt biết không?"

Chuyên Húc nói: "Hiện tại hẳn là đã biết, Phong Long sẽ nói cho nàng."

A Niệm thấp giọng nói: "Ca ca đã nói xong sao?"

"Nói xong ."

 " vậy Muội đi ." A Niệm chạy như bay ra ngoài.

Chuyên Húc nhìn Tiểu Yêu, khuôn mặt không buồn cũng không vui. Tiểu Yêu rót rượu: "Huynh không muốn uống rượu sao? Muội có thể cùng huynh nhất túy Phương Hưu."

Chuyên Húc chua sót cười, tiếp nhận rượu đưa cho hắn Tiểu Yêu, uống một hơi cạn sạch.

Tiểu Yêu nói: " Vị tiểu thư Thần thị kia ta đã thấy, dung mạo mặc dù so ra kém Rả rích và Kim Huyên, nhưng cũng được lắm, tính tình trầm tĩnh, nghe nói nàng am hiểu nữ công gia chánh, rất giỏi thêu thùa."

Chuyên Húc không hé răng, lại uống một hơi hết bát rượu.

Tiểu Yêu nói: "Huynh cưới thần thị tiểu thư, khác nào chính thức tuyên chiến với các cậu , huynh đã chuẩn bị tốt rồi sao?"

Chuyên Húc gật đầu.

Tiểu Yêu chậm rãi nói: "Ngoại gia đối với các thị tộc Trung Nguyên vẫn luôn nghi kỵ , Bởi vì huynh không lập nàng làm chính phi , nên người mới chấp thuận, nhưng dù gì cũng là huynh chính thức cưới về một nữ nhân có quyền lực, chỉ e là các cậu sẽ động thủ, Chắc chắn các lão thị tộc ở Hiên Viên đều bất mãn, sẽ chửi bới huynh, vạn nhất ngoại gia sinh lòng nghi ngờ với huynh, huynh sẽ gặp nguy hiểm..."

Chuyên Húc nói: "Ta hiểu, nhưng đây là con đường ta nhất định phải đi, ta phải cùng Thần thị chính thức kết đồng minh."

Tiểu Yêu vươn tay, Chuyên Húc cầm tay nàng, bàn tay hai người đều lạnh lẽo.

Tiểu Yêu siết chặt tay Chuyên Húc: "Mặc kệ huynh làm gì, bất luận huynh dùng thủ đoạn gì, muội chỉ muốn huynh còn sống!"

Chuyên Húc cũng cầm chặt tay Tiểu Yêu nói: "Ta nói rồi, ta muốn làm cho Thần Nông sơn nở đầy hoa Phượng Hoàng."

Tiểu Yêu và Chuyên Húc giơ chén rượu lên, hai người chạm chén , uống cạn một hơi.

Chuyên Húc buông chén rượu, nói với Tiểu Yêu: "Ta rất muốn cùng muội nhất túy phương hưu, nhưng ta còn có việc cần xử lý."
(nhất túy Phương Hưu: Không say không về”)
Tiểu Yêu lắc lắc chén rượu: "Huynh đi đi! Chỉ cần Huynh bảo trọng , muội luôn luôn ở đây, chúng ta còn nhiều cơ hội uống rượu."

Chuyên Húc cuối cùng cũng bình thường trở lại, gọi tên: "Tiểu Yêu..."

Tiểu Yêu nghiêng đầu nhìn hắn, Chuyên Húc trầm mặc trong chốc lát, mỉm cười nói: "Đến ngày Hôn lễ, muội không cần chúc mừng ta."

"Được!" Tiểu Yêu rất rõ, đó không phải là chuyện đáng chúc mừng, thậm chí có thể nói đó là nỗi khuất nhục của Chuyên Húc.

Chuyên Húc xoay người, bước nhanh rời đi.

Tiểu Yêu tự rót cho mình một chén rượu, chậm rãi nhấm nháp .

Uống xong, nàng nhấc 1 vò rượu, đi tìm A Niệm.

Hải Đường nhìn thấy nàng đến, như trút được gánh nặng, chỉ chỉ vào nội, tránh ra bên ngoài.

Tiểu Yêu đi vào đi, thấy A Niệm ghé vào tháp thượng, nức nở khóc .

Tiểu Yêu ngồi xuống bên cạnh nàng, vỗ vỗ bả vai A Niệm: "Muốn Uống không?"

A Niệm xoay người ngồi dậy, đoạt lấy chén rượu trong tay Tiểu Yêu, một hơi uống cạn, vừa ho khan vừa nói: "Ta muốn uống tiếp!"

Tiểu Yêu lại rót cho nàng một ly: "Bây giờ trở về ngũ Thần Sơn còn kịp."

A Niệm nói: "Tỷ tỷ, Ngươi nghĩ rằng ta vừa rồi không nghĩ tới sao? Ta hiện tại đúng là rất đau lòng, nhưng nghĩ đến ngày sau lại không nhìn thấy hắn, hắn lại đi đối tốt với nữ nhân khác, ta cảm thấy càng đau, 2 nỗi đau này quá lớn."
A Niệm như có thù với chén rượu , hung dữ ném xuống, "Đây mới là lần đầu tiên, dần dần sẽ thích ứng."

Tiểu Yêu thở dài: "Ngươi đúng là hết thuốc chữa !"

A Niệm khóc: "Thời gian này, ca ca cũng không kiêng dè ta, thường cố ý ôm Kim Huyên trước mặt ta. Ta biết là hắn cố ý , khẳng định cũng suy nghĩ giống ngươi, muốn bức ta rời đi. Ở ngũ Thần Sơn, ta chỉ biết ôm nỗi thống khổ, không có chút vui vẻ nào, ở bên cạnh ca ca, tuy rằng có khó chịu, nhưng chỉ cần được ở cạnh hắn, ta sẽ rất vui vẻ. Cho dù hắn không nói với ta, ta vẫn biết hắn ở cạnh ta, cũng thấy vui vẻ."

Tiểu Yêu bỗng nhiên phát hiện, A Niệm không phải vì quyền thế của Chuyên Húc mà ái mộ hắn, mà nữ nhân khác, cho dù là Kim Huyên, hay là Hinh Duyệt, các nàng dù ít hay nhiều cũng bởi vì địa vị của Chuyên Húc mà sinh lòng ngưỡng Mộ hắn.

Tiểu Yêu hỏi: "A Niệm, nếu... Ta nói là nếu hiện tại Chuyên Húc còn ở tại Cao Tân, không có danh hiệu vương tử, thực tế chỉ là nam nhân hai bàn tay , ngươi còn nguyện ý cùng hắn không?"

A Niệm vừa gạt nước mắt, vừa hung hăng trừng mắt nhìn Tiểu yêu: "Ngươi nói điều này, ta mới thấy hận ngươi! Nếu không phải vì ngươi, ca ca sẽ không trở về Hiên Viên, chàng sẽ vĩnh viễn ở lại Cao Tân, như vậy thật tốt!"

Tiểu Yêu khẳng định, nếu Chuyên Húc ở lại Cao Tân , Hinh Duyệt tuyệt đối sẽ không thích Chuyên Húc. Điều Hinh Duyệt muốn là một nam nhân có thể cho nàng vạn ánh hào quang, mà điều A Niệm muốn chỉ là một nam nhân thực lòng đối tốt với nàng. A Niệm yêu sai người rồi, nhưng nàng đã không thể quay đầu nữa.

Tiểu Yêu ôm lấy A Niệm.

A Niệm đẩy nàng: "Ngươi tránh ra! Hiện tại ta đang rất hận ngươi!"

Tiểu Yêu nói: "Nhìn thấy muội cảm thấy muội vừa đáng yêu lại vừa đáng thương, chỉ là muốn ôm muội!"

A Niệm lại khóc thút thít nghẹn ngào nói: "Ta hận ngươi! Ta muốn uống rượu!"

Tiểu Yêu rót rượu cho A Niệm : "Uống đi!"

Tiểu Yêu cố ý chuốc say A Niệm, A Niệm say nói liên miên cằn nhằn , kể lể những chuyện cũ của nàng và Chuyên Húc , Tiểu Yêu nhớ tới Cảnh, những bi thương ngày thường nàng giấu kín lại nhảy lên trong lòng, nhịn không được , nàng cũng uống hết ly này tới ly khác, cho đến khi không còn biết gì nữa, hồ đồ nằm ngủ tại chỗ.

  Chương trước: 8.3 ---***--- chương sau: 9.1


1681 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 12.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.2 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 9.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 4.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 16.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 12.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.5
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 14.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.7

Tags : Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, chương 8, Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, chương 8,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat