Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 8.3

                         

Chương 8.3 : Chợt nghe gió rít gào

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)

Nàng vừa muốn mở miệng, đột nhiên nhìn thấy Ý Ánh vẫn đứng ở tháp giữ , lắc lư lảo đảo, dường như sắp ngã sấp xuống.


Tiểu Yêu kêu lên: "Mau đỡ người..." Lời còn chưa dứt, Ý Ánh đã mềm oặt, ngã trên mặt đất, ngất đi.

Thái phu nhân kêu: "Mau mau..."

Tỳ nữ giúp việc nâng Ý Ánh dậy, đưa tới tháp thượng, nói: "Y sư, mau đi truyền y sư!"

Ý Ánh dường như tỉnh lại, chống người muốn đứng lên: "Ta không sao, chắc là do đêm qua ngủ không được tốt, nhất thời choáng váng mà thôi." Nàng vừa ngồi dậy, kêu một tiếng, ói ra khắp người tỳ nữ.

Y sư còn chưa tới, Thái phu nhân sốt ruột nói với Tiểu Yêu: "Vương Cơ, phiền người bắt mạch thử xem."

Tiểu Yêu đi đến cạnh tháp, ngón tay đặt lên cổ tay Ý Ánh , một khắc sau, sắc mặt đột biến, nàng giả bộ lay động một chút, dường như muốn té ngã, tỳ nữ giúp việc vội đỡ lấy nàng.

Thái phu nhân vội hỏi: "Làm sao vậy? có nghiêm trọng không?

Tiểu Yêu hít một hơi thật sâu, tỳ nữ giúp việc dìu nàng ngồi vào tháp thượng, nàng cưỡng chế hết cảm xúc, lại tiếp tục bắt mạch cho Phòng Phong Ý Ánh. Chốc lát , nàng thu tay lại, đi qua một bên. Bàn Tay dấu vào trong tay áo run rẩy, thậm chí

nàng cảm thấy chân mình cũng đang run lên, nàng lại mỉm cười, thanh âm bằng phẳng nói: "Phòng Phong tiểu thư có thai."

Trong Phòng lập tức lặng ngắt như tờ, Có thể nghe được tiếng trâm rơi, mọi người đều sắc mặt cổ quái, có Thai là việc tốt, nhưng chưa kết hôn mà có thai, sẽ rất khó nói.

Thái phu nhân vội mở miệng, hỏi Ý Ánh: "Ngươi và Cảnh đã..."

Phòng Phong Ý Ánh vội liếc sang Cảnh , mặt đỏ bừng, nước mắt tuôn rơi : "Xin bà nội tha thứ cho Cảnh... Không trách hắn... Đều là con  sai! Là con nhất thời hồ đồ..."

Nàng cư nhiên thừa nhận đứa nhỏ là của Cảnh , mọi người sắc mặt buông lỏng, tuy rằng chưa kết hôn mà có mang thực sự khác người, nhưng hiện tại, Thái phu nhân tuổi thọ đã gần cạn, có thể có được tôn tử còn có điều gì là quan trọng.

Thái phu nhân cầm tay Ý Ánh, mừng đến rơi lệ, càng không ngừng nói: "Chết cũng không tiếc , chết cũng không tiếc !"

Ý Ánh cúi đầu, lau nước mắt, xấu hổ nói: "Con, con... Vẫn không dám nói cho bà nội."

Thái phu nhân nhìn Phòng Phong Ý Ánh như nhìn bảo bối: "Không trách con, phải trách ta! Bởi vì sức khỏe của ta, vẫn không chuẩn bị hôn sự cho các con, con yên tâm, ta sẽ báo cho các trưởng lão mau chóng cử hành hôn lễ."

Tất cả tỳ nữ đều quỳ lạy,  chúc mừng Thái phu nhân, Tiểu Yêu cố trấn tĩnh nhìn về phía Cảnh, Cảnh sắc mặt trắng bệch, nét mặt đầy bi thống tuyệt vọng.

Tiểu Yêu nở nụ cười, nàng vốn nghĩ tới may mắn, hy vọng đứa nhỏ này cùng Cảnh không có quan hệ.

Mọi người trong nhà vây tụ ở tháp ngọc, Tiểu Yêu xoay người, đi ra phía ngoài, không ai lưu ý đến việc nàng rời đi, chỉ có Cảnh vẫn nhìn nàng, môi run run , lại không thể nói được tiếng nào .

San hô và Miêu phủ thấy Tiểu Yêu từ phòng Thái phu nhân đi ra, vẫn mỉm cười, tâm tình dường như rất tốt. Miêu phủ cười hì hì hỏi: "Vương Cơ, có chuyện tốt sao?"

Tiểu Yêu nói: "Lập tức quay về Thần Nông sơn."

San hô và Miêu phủ đáp: "vâng!"

Chủ tớ ba người lên thừa Vân Liễn, Quay về Thần Nông sơn, Miêu phủ hỏi: "Vương Cơ, ta vừa rồi nghe trong phòng Thái phu nhân có tiếng nói ồn ào, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Tiểu Yêu cười mỉm, làm như chưa nghe được chuyện gì. Miêu phủ gọi: "Vương Cơ?"

Tiểu Yêu nhìn về phía nàng, cười tủm tỉm hỏi: "Chuyện gì?"

Miêu phủ lắc lắc đầu: "Không có việc gì. Vương Cơ, người... Không sao chứ?"

Tiểu Yêu cười rộ lên: "Ta? Ta tốt lắm nha!"

Miêu phủ và San hô cảm thấy Tiểu Yêu nhìn như rất bình thường, thậm chí có vẻ rất vui thích, lại khiến cho các nàng cảm thấy sợ hãi hoang mang.

khi đến đỉnh Tử Kim, sắc trời đã tối.

A Niệm nhìn thấy Tiểu Yêu, lập tức đi lên, ủy khuất nói: "Tỷ tỷ, ngươi phải giúp ta! Chuyên Húc ca ca đưa ta đi xem hoa mai, Hinh Duyệt cũng muốn đi theo, nàng trước mặt ta luôn làm ra bộ dáng chị dâu , mọi chuyện với ta nhìn như khách khí, lại bắt ép ta!

Nàng cùng ca ca nói cái gì thị tộc này như thế nào, thị tộc kia ra làm sao, Chuyên Húc ca ca vì nói chuyện với nàng, chẳng còn thời gian chú ý đến ta. Ta ngồi bên cạnh cùng nghe , Hinh Duyệt lại nói với ta việc này rất nhàm chán, ta nên đi thưởng

ngoạn, không cần thiết đi cùng nàng! Ta làm sao phải nghe nàng? Vậy mà Chuyên Húc ca ca lại nghe lời nàng, bảo ta tự mình đi dạo chơi!

 Tỷ tỷ, ngươi giúp ta đuổi Hinh Duyệt đi! Trước khi Đến Thần Nông sơn, ta nói có thể chấp nhận Chuyên Húc ca ca cùng nữ nhân khác!"

A Niệm dậm chân, "nhưng tuyệt đối không bao gồm Hinh Duyệt, ngoại trừ Hinh Duyệt, ai ta cũng đều chấp nhận!"

Tiểu Yêu cười mỉm, đờ đẫn bước đi.

A Niệm phe phẩy tay trước mặt Tiểu Yêu: "Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ngươi rốt cuộc có giúp ta hay không?"

Chuyên Húc từ trong điện đi ra, nhìn đến A Niệm làm nũng với Tiểu, không khỏi cười rộ lên, nhưng lập tức, hắn liền cảm thấy không thích hợp , Tiểu Yêu đờ đẫn như rối gỗ, thế nhưng A Niệm lại lay Tiểu Yêu xa xả , nàng gần như sắp ngã sấp

xuống, Chuyên húc vội nói: "A Niệm, buông ra..."

Lời còn chưa dứt, Tiểu Yêu lảo đảo ngã thân mình về phía, Chuyên Húc phi tới, Ôm lấy nàng, Tiểu Yêu phun ra một ngụm máu tươi, thấm đầy vạt áo Chuyên Húc.

Chuyên Húc vừa ôm Tiểu Yêu chạy vào trong điện, vừa kêu to: "Lập tức gọi Ngân đến!"

A Niệm choáng váng, vừa chạy theo sau Chuyên Húc vừa vội vàng nói: "Muội không dùng lực." nhưng lại nghĩ lúc nhắc tới Hinh Duyệt tâm trạng rất bực bội, nàng cũng không xác định , "Có lẽ... Dùng một chút."

Chuyên Húc thật cẩn thận đặt Tiểu Yêu đặt vào tháp thượng, Tiểu Yêu dùng ống tay áo lau đi khóe miệng dính máu, cười nói: "Không việc gì, đây là do máu ứ tắc một chút ở ngực, nhổ ra được ngược lại thân thể rất khỏe."

Rả rích gọi Ngân , lao vút đến như gió, Tiểu Yêu nói: "Thật sự không cần!"

Chuyên Húc trừng mắt nhìn nàng, Tiểu Yêu không nề hà, nâng cổ tay đưa ra cho Ngân, Ngân cẩn thận khám bệnh , Điệu bộ cung kính với Chuyên Húc .

A Niệm vừa nhìn vừa vội vàng nói với Tiểu Yêu: "Hắn nói ngươi là do tâm đau thương quá độ, lại không chịu theo cảm xúc, để cho thương tâm phát ra, còn mạnh mẽ áp chế, tổn thương đến tâm mạch. Vừa rồi phun ra là máu ứ trệ ở ngực, nhổ ra là tốt, hắn nói mấy ngày này ngươi cần yên tâm tĩnh dưỡng, không được có cảm xúc vui mừng hoặc bi thương  ."

Chuyên Húc Cho Ngân lui ra, A Niệm hoang mang hỏi: "Tỷ tỷ, ngươi gặp phải chuyện gì ? chuyện gì có thể khiến cho người như ngươi vì thế mà thương tâm?"

Tiểu Yêu cười nói: "Ta là người như thế sao? Nói vậy ta giống như người không có tâm.”

Chuyên Húc nói: "trong phòng chúng ta chỉ có 3 huynh muội, muội nếu cười không nổi, không cần cố gắng cười cho người khác nhìn!"

Tiểu Yêu khẽ mỉm cười: "Đây không phải cười cho người khác xem, mà là thói quen , căn bản muội không khóc được, Bởi vì số mệnh cuả muội như thế, khóc cũng một ngày, cười cũng một ngày, tốt nhất vẫn là đối mặt mà cười, có vẻ mọi người đều thích nhìn khuôn mặt tươi cười, chẳng ai thích nghe tiếng khóc!"

Chuyên Húc chỉ cảm thấy lòng chua xót, A Niệm có chút sở ngộ, ngơ ngác nhìn Tiểu Yêu.

Chuyên Húc hỏi: "Bây giờ muội muốn dùng cơm không?"


Tiểu Yêu cười khổ: "Lúc này thật sự ăn không được, hầm cho muội chút canh được rồi! Khi đói bụng khi muội sẽ uống một chút. Mọi người không lo cho muội, đi ăn cơm đi, muội ngủ một giấc, ngủ dậy mọi việc sẽ tốt."

Chuyên Húc kéo A Niệm ra khỏi phòng. Hắn nói với san hô: "Chăm sóc tốt Vương Cơ." Rồi Nhìn thoáng qua Miêu phủ, Miêu phủ lập tức đi theo sau Chuyên Húci.

Tiểu Yêu uống chút linh dược an thần, hỗn loạn khép mắt ngủ.

Nửa đêm , Tiểu Yêu tỉnh giấc, nàng cảm thấy khó chịu vô cùng, toàn thân bất lực, không thể cử động.

Phía bên ngoài , Chuyên Húc đang ngủ lập tức tỉnh dậy, bước nhanh tới, giúp Tiểu Yêu ngồi dậy, mặc áo giúp nàng, đưa canh cho Tiểu Yêu. Tiểu Yêu uống hết một hơi uống, thấy trong người thoáng dễ chịu.

Chuyên Húc sờ trán nàng: "Hơi nóng một chút, nhưng Ngân nói, muội thể chất khác thường, không nên nóng nảy uống thuốc, uống nhiều canh một chút, quan trọng là giữ tâm tình bình thản."

Tiểu Yêu dựa vào gối, người mềm nhũn hỏi: "Huynh sao lại ngủ ở bên ngoài phòng nghỉ? Chẳng lẽ Tử Kim cung không có thị nữ sao?"

"Ta lo lắng cho muội."

"Muội không sao, từ nhỏ đến lớn, chuyện gì cũng gặp rồi? Chẳng lẽ thật sự vì một nam nhân mà không thiết sống chết hay sao?"

"Đúng vậy, muội không sao, hộc máu , phát sốt, trở thành bệnh nhân là một người khác, không phải muội."

"Đừng nói nghiêm trọng như vậy, qua mấy ngày là khỏi thôi."

"Ta đã hỏi Miêu phủ , nàng nói muội đi giúp Đồ Sơn Thái phu nhân luyện thuốc, hết thảy đều bình thường, nhưng từ lúc ra khỏi phòng Thái phu nhân không hề quay đầu , cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?"

Tiểu Yêu mệt mỏi nói: "muội muốn ngủ một giấc."

Chuyên Húc nói: "Muội ngay cả ta cũng muốn giấu diếm sao?" Ngân nói tính tình muội quá quật cường, nhất định phải nghĩ cách làm cho muội nói hết những chuyện thương tâm ra, không được dồn nén ở trong lòng.”

Tiểu Yêu cười thở dài: "Không phải muốn giấu giếm huynh, mà thực sự không có chuyện gì, không nhắc tới sẽ không sao cả."

Chuyên Húc cảm thấy lòng như bị kim đâm, rất nhiều lần, hắn cũng từng nói với chính mình kì thực không có chuyện gì: Mẹ tự sát , không có gì, dù sao những người thân của mẹ sớm hay muộn đều đã chết; thúc thúc muốn giết hắn, không có gì , dù sao nhà nào cũng đều đã có người thân độc ác...

Chuyên Húc ôn nhu hỏi: "vậy rốt cuộc là chuyện gì?"

Tiểu Yêu cười nói: "Chẳng qua Phòng Phong Ý Ánh đột nhiên té xỉu , ta chẩn đoán nàng đang có bầu."

Chuyên Húc trầm mặc chốc lát , sau đó cười giễu cợt nói: "Muội nói Phòng phong ý ánh đột nhiên té xỉu sao?"

"Nàng đương nhiên có thể cố ý té xỉu, nhưng việc mang thai chắc chắn là sự thật"

"Thời gian bao lâu?"

"Chỉ có thể suy đoán đại khái thời gian, hẳn là trên dưới ba tháng, cụ thể khi nào thụ thai chỉ có Phòng Phong Ý Ánh và... Cảnh biết."

"Thực sự là con của Cảnh sao?" Không phải Chuyên Húc tin tưởng Cảnh sẽ vì Tiểu Yêu thủ thân Như Ngọc, mà là Vương thúc thế lực như núi, Chuyên Húc thật sự không hy vọng Phòng Phong Ý Ánh có thể củng cố địa vị ở Đồ Sơn thị .

"Muội không hỏi hắn, nhưng nhìn sắc mặt hắn, hẳn là của hắn... Ý Ánh đâu có ngốc, nếu không phải con của Cảnh , Ý Ánh sao dám trước mặt mọi người té xỉu?"
Tiểu Yêu cười rộ lên, tự giễu nói, "Không ngờ tới khi muội từ Cao Tân trở về, cảnh đã sắp có con nối dõi"

Chuyên Húc nói với Tiểu Yêu: "Muội đừng thương tâm , này thế gian còn có rất nhiều nam nhân tốt hơn Cảnh."
Mắt Tiểu Yêu thoáng lệ, lại mạnh miệng cười nói: "Muội không phải vì hắn thương tâm, muội chỉ thương tâm chính mình tin sai người."

Chuyên Húc làm như không có gì , mỉm cười nói: "Nghỉ ngơi đi! Muội cũng nói không sao? Qua vài ngày sẽ tốt. Chờ muội khỏe lại, ta mang muội và A Niệm cùng dạo chơi sơn hạ."

Tiểu Yêu vùi mình vào trong chăn, Chuyên Húc vẫy tay, trong điện tắt đèn, chỉ còn ảnh trăng sáng tỏ.

Nước mắt Tiểu Yêu rơi xuống, nàng xoay người, đưa lưng về phía Chuyên Húc, dùng chăn lặng lẽ lau đi nước mắt: "Ca ca, huynh đừng rời đi."

Chuyên Húc vỗ lưng nàng, nói: "Ta không đi, ta sẽ ở đây với muội."

Tuy rằng Tiểu Yêu không phát ra tiếng khóc, nhưng theo nước mắt, nước mũi chảy ra, hơi thở tự nhiên trở nên nặng nề, trong cung điện yên tĩnh nghe thấy rất rõ ràng.

Chuyên Húc im lặng, tựa đầu vào tháp, vỗ nhẹ lưng Tiểu Yêu.

Ngày hôm sau, bệnh Tiểu Yêu càng nặng , cả người hỗn loạn.

Ngân an ủi Chuyên Húc, thà rằng để Vương Cơ bệnh nặng một lần, còn hơn để nàng cưỡng chế đau thương, lưu lại tâm bệnh mãi không dứt.”

A Niệm nhìn Tiểu Yêu bị bệnh, tính tình đều thay đổi, dịu dàng giúp Chuyên Húc chăm sóc Tiểu yêu. Chuyên Húc rất vui mừng, hắn biết trong lòng Tiểu Yêu rất thương A Niệm, A Niệm đối tốt với Tiểu Yêu ,Tiểu Yêu cũng sẽ vui vẻ.

Cảnh nghe nói Tiểu Yêu bị bệnh, muốn đến gặp Tiểu Yêu, Hinh Duyệt cũng theo đến thăm Tiểu Yêu, Chuyên Húc từ chối tất cả . Vì hắn hàng đêm túc trực ở tẩm điện của Tiểu Yêu, Ám vệ của Chuyên Húc tự nhiên cũng nghiêm mật canh giữ ở bốn phía tẩm điện, ngay cả Cảnh dùng thức thần ra lệnh cho cửu vĩ Tiểu Hồ cũng không thể đi vào tìm Tiểu Yêu.

Cảnh cầu xin Phong Long nghĩ biện pháp giúp hắn gặp Tiểu Yêu một lần, Phong Long biết Phòng Phong Ý Ánh mang thai , khuyên Cảnh nên buông tha, nhưng nhìn Cảnh , 7, 8  ngày liền mỗi ngày gầy đi 1 chút, lại không đành lòng, đành mang theo Cảnh tới gặp Chuyên Húc.

Chuyên Húc thấy Cảnh đi cùng Phong Long, đành phải tiếp đón, còn nhiệt tình sai thị nữ dâng rượu và thức ăn, Vui mừng khoản đãi Phong Long cùng Cảnh.

Cảnh nói: "Xin cho ta gặp Tiểu Yêu một lần."

Chuyên Húc nói: "Tiểu Yêu ngày trước không cẩn thận bị nhiễm phong hàn, thực sự không tiện gặp khách."

Cảnh cầu khẩn: "Ta chỉ vào nhìn nàng một chút."

Chuyên Húc khách khí nói: " Sự quan tâm Của ngươi ta nhất định thay ngươi nói lại, có điều Tiểu Yêu..."

Phong Long thấy vậy , nói với Chuyên Húc: "Được rồi, mọi người không cần diễn trò ! Ngươi cũng không phải không biết chuyện của Cảnh và Tiểu Yêu! Phòng Phong Ý Ánh mang thai , ngươi và Tiểu Yêu khẳng định đều buồn khổ, có điều, đây dù sao cũng là chuyện của Tiểu Yêu và Cảnh, cho dù Tiểu Yêu muốn cùng Cảnh đoạn tuyệt ân tình, ngươi cũng nên để cho Tiểu Yêu chính miệng nói rõ với Cảnh."

Chuyên Húc bất đắc dĩ nhìn Phong Long, cân nhắc một khắc, gọi Rả Rích nói: "Ngươi đi tấu với Vương Cơ, xem Vương Cơ có bằng lòng gặp Cảnh không."

Sau một lúc lâu, Rả Rích trở về, nói: "Vương Cơ mời tộc trưởng đi qua."

Chuyên Húc nói với Cảnh nói: "Tiểu Yêu bằng lòng gặp ngươi."
 
Cảnh theo Rả rích đi vào cung điện của Tiểu Yêu, đẩy cửa điện ra, chỉ thấy vị thuốc quyện với mùi hoa thoang thoảng.

San hô và Hải Đường đang nói chuyện, nhìn thấy Cảnh, vẻ mặt xem thường, nặng nề hừ lạnh một tiếng.

Cảch vén bức rèm che, thấy Tiểu Yêu mặc quần áo màu vàng nhạt, nằm ở tháp thượng, A Niệm ngồi đối diện. Trên án thượng có một bồn thủy tinh lớn, A Niệm dùng linh lực hóa ra một bồn Hà Hoa tuyệt đẹp, Tiểu Yêu vỗ tay cười vang.

Rả rích và Miêu phủ đã vén bức rèm che, mời Cảnh đi vào.

A Niệm cười với Tiểu Yêu, nói: "Tỷ tỷ , khách của người tới, lát nữa muội lại đến chơi cùng tỷ tỷ."

A Niệm nhìn Cảnh hơi gật đầu, rời đi.

Tiểu Yêu chỉ chỉ chỗ vừa rồi của A Niệm, cười mời Cảnh ngồi.

Tiểu Yêu tuy sắc mặt tái nhợt, thân mình gầy yếu, nhưng mặc áo màu vàng nhạt ấm áp, lại thoa một chút son, cũng không nhìn thấy được là nàng không có tinh thần, ngược lại như đón gió lạnh mà chờ hoa Xuân, lay động tâm tư, yếu ớt mà lại đẹp kiên cường.

Cảnh trong lòng thống khổ, nói: "Tiểu Yêu, ta..."

Tiểu Yêu lẳng lặng nhìn hắn, chuyên chú lắng nghe.

Cảnh gian nan nói: "Ba tháng trước, chính là lần đầu tiên nàng giúp bà nội chế dược hoàn, Ý Ánh liền tới tìm ta, ngày xưa, ta có thể lập tức rời khỏi Thanh Khâu, né tránh nàng, nhưng vì bà nội bị bệnh, ta đều trốn không thoát. Có một đêm, nàng có ý đồ tự sát, kinh động đến bà nội. Bàqua đó răn dạy ta, ta chỉ có thể ở lại khuyên nàng, sau đó... Ta cảm thấy ta nhìn thấy muội , muội cười với ta..."
Sắc mặt Cảnh đầy bi thương, trong mắt lộ vẻ thống khổ, "Ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là ta tỉnh lại khi, ta cùng Ý Ánh ôm nhau mà ngủ."

Tiểu Yêu thản nhiên nói: "Chàng hẳn nhiên là bị trúng lạc thần dược thảo, khiến dục vọng phát sinh, nhưng chàng theo ta học y thuật một thời gian dài , sao có thể dễ dàng bị Ý Ánh hạ độc?"

Cảnh tay nắm thành quyền, dường như tràn đầy phẫn nộ, lại vô lực buông ra: "Là bà nội hạ dược cho ta ." Chính người thân thiết kế, khiến hắn ngay cả phẫn nộ cũng không chỗ có để phát tiết.

Tiểu Yêu kinh ngạc, nhẹ giọng nói: "Quả nhiên là Thái phu nhân."

Cảnh toàn thân thống khổ , lấy tay che mặt: "Ý Ánh nói với ta, nàng chỉ muốn làm thê tử của ta, nếu ta muốn giết nàng, có thể động thủ. Trong một khắc, ta thật sự muốn giết nàng, nghĩ tới muội, lại càng muốn giết chết chính mình... Ta từ trong phòng chạy ra, chạy trốn tới chỉ ấp, cũng không dám đi gặp muội, trốn ở sòng bạc của Nhung sưởng, ngày ngày say mèm. Hơn mười ngày sau, Nhung sưởng giận giữ đem ta trả tới Tiểu Chúc Dung phủ, ta mới biết muội đã sớm đi Cao Tân."

Tiểu Yêu nghĩ lại, khó trách ba tháng kia, Cảnh thực khác thường, không hề liên hệ với nàng.

Cảnh nói: "Ta vốn định tìm cơ hội nói cho nàng việc này. Nhưng thấy nàng vội vàng vì bà nội lo luyện thuốc, vẫn không cơ hội. Chờ đến khi nàng chế xong hoàn dược, không đợi ta và nàng thẳng thắn, Ý Ánh liền, liền té xỉu ... Tiểu Yêu, ta thực xin lỗi!"

Tiểu Yêu trầm mặc nửa ngày, nói: "Cám ơn chàng đã nói cho ta biết chuyện này, ít nhất để ta cảm thấy ta không nhìn lầm chàng, lòng tin của ta không đặt sai chỗ, nhưng sự tình đã xảy ra, hết thảy đều không thể vãn hồi, chàng cũng không nên tự oán trách mình ."

Tiểu Yêu tháo ngư đan trên vòng cổ xuống, nhẹ nhàng đặt trước mặt Cảnh: " sắp tới hẳn là Thái phu nhân sẽ cử hành hôn lễ cho chàng và Ý Ánh, đến lúc đó, ta sẽ không tới chúc mừng, ở đây trước tiên chúc phúc 2 người, tương kính như tân, bạch đầu giai lão."

Cảnh bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Tiểu Yêu.

Hà Hoa  trong Bồn hoa Thủy tinh A Niệm vừa biến ảo khe động, một phần cánh hoa rụng xuống, một phần phiến lá héo rũ, khung cảnh chợt như tiều tụy, Tiểu Yêu ngồi ngay ngắn ở tháp thượng, dường như đang nhìn hắn, lại dường như không nhìn. Cách nhau một bồn thủy tinh lại như thiên trường địa hải

Cảnh cúi đầu, run rẩy, yên lặng cầm lấy ngư đan, hướng đi ra phía ngoài. Hắn đi một bước, lại đi một bước, cũng không biết làm sao về tới điện phủ của Chuyên Húc lúc đầu.

Phong Long nhìn thấy bộ dạng Cảnh như vô hồn , muốn thay đổi không khí, giả bộ đùa giỡn nói: "Chuyên Húc, người này và chúng ta thật sự không giống nhau, ta xem bên cạnh ngươi một đống nữ nhân, cũng không thấy ngươi có vấn đề gì, Cảnh mới có hai nữ nhân, đã biến thành sứt đầu mẻ trán, sắp hấp hối . Ngươi hãy mau truyền thụ mấy chiêu giúp Cảnh đi!"

Chuyên Húc cười cười, Cảnh lại như không nghe thấy gì, mặt xám như tro tàn .

Chuyên Húc nói với Phong Long: "Ngươi đưa hắn trở về đi!"

Phong Long thở dài, mang theo Cảnh rời đi.
 

Chương trước 8.2  ---**--- Chương sau:8.4


1784 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 13.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 3.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.4
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.1
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.4 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 11.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 1.5
Trường tương tư Trường tương tư
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 15.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.5 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.2

Tags : Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, , chương 8, Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, , chương 8,
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat