Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 7.4

                         

Chương 7.4 : Yên hận vướng víu nỗi lòng

Editor: Gọi Gió

(Xem mục lục)

Chương tiếp theo (8.1)


Tính toán Thái phu nhân đã dùng gần hết hoàn dược, nàng phải trở về. Tiểu Yêu Tới chào từ biệt phụ vương.

Mấy ngày này, nàng và a niệm rất ít gặp mặt, chỉ vài lần cùng tuấn đế dùng cơm, hầu như đều không nói chuyện. Nghe nói Tiểu Yêu phải đi, a niệm tới tìm "Ngươi ngày mai sẽ đi Thần Nông sơn ?"
"ừm”
"Nghe nói mấy năm nay Chuyên Húc ca ca tốt lắm, không ở cùng những kẻ vô lại nữa."
“ừm”
"Phụ vương nói Chuyên Húc ca ca năm đó chỉ là diễn trò."
Tiểu Yêu nói: "Đúng vậy."

A Niệm bất mãn trừng mắt nhìn Tiểu Yêu: "Ngươi vì sao năm đó không chịu nói cho ta biết? Muốn ta hiểu lầm Chuyên Húc ca ca?"

"Năm đó Chuyên Húc ca ca không hề nói gì với ta, những điều ngươi và ta biết đều giống nhau, ngươi bảo ta nói cho ngươi cái gì? Nói phán đoán của ta? Ngươi sẽ nghe sao?"

A Niệm nghe được Chuyên Húc cũng không nói cho Tiểu Yêu, lập tức tâm bình khí hòa , thấp giọng hỏi: "Ta, ta... Muốn cùng ngươi cùng đi Thần Nông sơn, có thể chứ?"

A Niệm vì Chuyên Húc mà cúi đầu với tiểu yêu, Tiểu Yêu không khỏi thở dài, hỏi: "Ta nghe nói phụ vương muốn tuyển phu quân cho ngươi, chẳng lẽ Cao Tân không có nam nhân vừa lòng ngươi sao?"

Mặt A niệm thoáng đỏ hồng, nàng nói “Bọn họ ai cũng không bằng được chuyên Húc ca ca”

Tiểu yêu thở dài, vỗ vỗ chỗ ngồi cạnh mình, nói với A Niệm: "Tiểu muội, ngươi lại đây."

A Niệm ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Tiểu Yêu, Tiểu Yêu nói: "Ngươi là muội muội của ta, cho nên ta kỳ thật không hy vọng ngươi thích Chuyên Húc."

Tiểu Yêu vốn tưởng rằng A Niệm sẽ tức giận, không nghờ tới A Niệm lại im lặng. Tiểu Yêu nói: "Ta thành thật nói với muội, năm đó Chuyên Húc tuy rằng diễn trò, nhưng chuyện ca ca có nhiều nữ nhân bên mình đúng là sự thật. Hiện tại bên cạnh hắn có tớ ba người, những nữ nhân ta không biết , khẳng định cũng có."

A Niệm thấp giọng nói: "Ta nghe nói bên cạnh hắn có hai thị nữ dung mạo xuất , sớm hay muộn cũng nạp làm thị thiếp."

"Không chỉ có ngần đó nữ nhân, ngày sau, nếu có nữ nhân thích hắn, nguyện cùng hắn, có thể giúp hắn, hắn lại không chán ghét, chỉ sợ hắn đều nhận lấy." Tiểu Yêu cười khổ lắc đầu, thở dài, "Ta nói sai rồi! Chỉ cần có thể giúp hắn, cho dù hắn chán ghét, cũng sẽ nhận lấy."

A Niệm hoang mang nhìn Tiểu Yêu. Tiểu Yêu giải thích: "Phụ vương cự tuyệt theo Cao Tân tứ bộ nạp phi, trừ ngươi và ta, đại khái toàn bộ Cao Tân đều không vừa lòng với phụ vương. Rất nhiều người nói, nếu phụ vương thuận theo 2 bộ thường hi, Bạch Hổ tuyển phi, căn bản sẽ không bùng nổ ngũ vương chi loạn.

Tuy rằng ngũ vương chi loạn đã bị phụ vương trấn áp, nhưng đã chết bao nhiêu người? Họa tới bao nhiêu bộ tộc? Đến bây giờ thường hi bộ và Bạch Hổ bộ còn tồn tại khúc mắc, ít nhiều mang đến phiền toái cho phụ vương.

Nếu chuyện này đổi thành Chuyên Húc, khẳng định hắn sẽ không cự tuyệt, đôi khi cưới một nữ nhân, có thể giảm rất nhiều phân tranh, thậm chí có thể tránh được chiến tranh, ngươi cảm thấy Chuyên Húc lựa chọn điều gì?"

A Niệm há miệng thở dốc, lại im lặng.

Tiểu Yêu khe khẽ thở dài, chua sót nói: "Kỳ thật, ta cũng không thích cách làm của Chuyên Húc, nhưng bởi vì ta ở dân gian lưu lạc mấy trăm năm, từng là người dân bình phàm  nhất, cho nên ta hoàn toàn hiểu Chuyên Húc ca ca, có lẽ, cái này gọi là khổ cho một mình hắn, mừng cho khắp thiên hạ."

A Niệm trầm mặc, đuôi mày khóe mắt tất cả đều là đau thương.

Tiểu Yêu nói: "Tiểu muội, ta thật sự không mong ngươi thích Chuyên Húc, để cho phụ vương giúp ngươi ở tuyển phu quân tốt ở cao tân, đừng nhớ thương Chuyên Húc ."

A Niệm nước mắt chảy cuồn cuộn, lắc lư muốn ngã: "Ta cũng tưởng quên hắn được! Nhưng khi ta ta vừa ra sinh ra đã được gặp hắn, mẫu thân lại câm điếc, phụ Vương Chính sự nặng nề.

Ngày bé ta chậm biết nói, người khác đều hoài nghi là ta câm điếc, hắn lại không chút để ý, vì dạy ta nói chuyện, bắt chước các loại điểu kêu.

 Người khác ở sau lưng nghị luận mẫu thân thân phận thấp kém, ta trốn ở góc phòng khóc một mnhf, hắn lại cổ vũ ta . Cho dù đi xa bên ngoài, hắn cũng nhớ rõ hàng năm gửi quà tặng cho ta. Từ nhỏ đến lớn, hắn vẫn là bạn ta, trong trí nhớ của ta đều là hình ảnh của hắn, ngươi nói ta làm sao đi quên? Lúc này ở thế gian đi đâu tìm được nam nhân giống hắn , có thể hiểu ta, biết rõ tâm ý và sở thích của ta? Cho dù hắn chỉ cho ta một phần, cũng còn hơn người khác cho ta thập phần."

A Niệm lấy tay khăn lau đi nước mắt: "Ta biết ngươi tốt với ta, thực lòng xem ta làm muội muội, mới nói những lời này cho ta nghe, đối với ngươi... Ta đã cố gắng bốn mươi năm để quên hắn, ta thật sự làm không được! Ta đã suy nghĩ cẩn thận , dù sao này thế gian ngoại trừ phụ vương, có nam nhân nào không tam thê tứ thiếp đâu? Cho dù Chuyên Húc ca ca có nữ nhân khác, chỉ cần hắn vẫn tốt với ta, ta cái gì đều không cần."

Tiểu Yêu trừng mắt: "Ngươi, ngươi...Vì sao không thể nghĩ tốt cho mình? Vì sao từ bỏ một nam nhân thì sẽ không thiết sống nữa ? Như vậy chỉ có ngươi đau lòng mà thôi!"

A Niệm khóc: "Ta không giống ngươi và phụ vương, không có khí phách của 2 người, trong tâm đau đớn vẫn có thể cười sống. Ta chỉ biết nếu không có Chuyên Húc ca ca, mặc kệ thiên hạ có cái gì, một chút lạc thú đều không có, sống không bằng chết!"

"Ngươi như vậy, sẽ làm phụ vương rất khổ tâm."

A Niệm lau nước mắt nói: "Phụ vương đều hiểu được, bằng không ta làm sao có thể biết Chuyên Húc ca ca bên cạnh luân có nữ nhân tâm tình? Sư phó vương nói cho ta biết , người còn nói Chuyên Húc ca ca sắp cưới Hinh Duyệt của Thần Nông tộc. Ta biết phụ vương muốn đánh mất ý niệm trong đầu của ta, nhưng ta đã nói với phụ vương , ta chính là quên không được!"

Tiểu Yêu khó hiểu, quên không được? Chẳng lẽ người thần tộc sinh mệnh dài lâu, đều đã không thể quên được một người sao? 

A Niệm khóc cầu khẩn: "Tỷ tỷ, này thế gian ngoại trừ phụ vương và mẫu thân, chỉ ngươi có thể giúp ta , tỷ tỷ, ngươi giúp giúp ta đi!"

Hinh Duyệt cũng gọi Tiểu Yêu là tỷ tỷ, A Niệm cũng gọi một tiếng tỷ tỷ, lại mong Tiểu Yêu thành tâm giúp đỡ. Cho dù là người có tâm quỷ, đều không thể tính kế với a niệm. Tiểu Yêu bất đắc dĩ nói: "Ta muốn thương lượng cùng phụ vương một chút, ngươi về trước đi."

"Ta ở đây chờ ngươi."

Tiểu Yêu không còn cách nào, chỉ có thể lập tức đi tìm Tuấn Đế.

Thật không ngờ, đi ra cửa điện không xa, đã thấy phụ vương đứng ở nhà thuỷ tạ trung.

Tiểu Yêu đi đến trước mặt Tuấn Đế, chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn Tuấn Đế: "Phụ vương, người biết con sẽ đi tìm người?"

Tuấn Đế nói: "A Niệm muốn đi theo ngươi Thần Nông sơn?"

"vâng"

Tuấn Đế nhìn xa xa vào khoảng không: "Tiểu Yêu, ta nên đồng ý cho A Niệm đi Thần Nông sơn sao?"

Tiểu Yêu nói: "Bốn mươi năm, con nghĩ tất cả phương pháp có thể phụ vương , hiển nhiên không hiệu quả. Bây giờ, A Niệm đã bày tỏ nỗi lòng, nếu chúng ta phản đối, nàng nhất định sẽ không nghe. Phụ vương cho rằng ngăn cản nàng, nhất định phải dùng phương pháp cứng rắn? Nếu người cho rằng ép gả A Niệm cho người khác là có thể cản được, Chẳng lẽ Người lại không làm hay sao?"

Nhìn lên bầu trời xa xăm, Tuấn Đế nói:

 "Hôn nhân của Mẹ con và ta là hôn nhân chính trị, Khi các con lớn lên, ta không muốn con gái của ta lại trải qua nỗi thống khổ giống như mẹ con đã từng, ta tuyệt đối không lấy hôn nhân của các con làm hôn nhân chính trị , cũng tuyệt không bắt buộc hôn sự của các con, nhất định sẽ để cho các con sống cùng người mình thích."
 
Tiểu Yêu thấy sống mũi cay cay, nàng làm bộ như nhìn ra xa khoảng không:

"Phụ vương, con vừa rồi vì muốn A Niệm quên đi ý niệm trong đầu, trước mặt A Niệm nói rất nhiều điều bậy bạ cho Chuyên Húc. Nhưng bình tĩnh nghĩ lại, phụ vương, cho dù người cho phép A Niệm tự mình chọn lựa vị hôn phu, người có thể cam đoan hắn cả đối tốt với A Niệm? Có thể cam đoan hắn là thật tâm thích A Niệm, mà không phải hướng về phía người? Người có thể cam đoan hắn sẽ cưới A Niệm sau đó lại coi trọng nữ nhân khác?"

Tuấn Đế cường ngạnh nói: " ta không thể cam đoan tâm của hắn, nhưng ta có thể cam đoan người của hắn."

Tiểu Yêu bật cười: "Phụ vương, người có từng nghe qua câu kêu trộm hương thiết ngọc? người càng là như thế này, chỉ sợ nam nhân kia càng lén lút tơ tưởng, người căn bản quản không được. Huống chi loại nam nhân này muốn tới có ý tứ sao? Vốn con không hiểu A Niệm, lúc này đột nhiên hiểu được , nàng đúng là chân chính có cốt khí, có bản lĩnh. Tất cả nam nhân này đều không thể so sánh cùng chuyên húc.

Mặc kệ như thế nào, Chuyên Húc quen biết A Niệm từ nhỏ đến lớn, đối với A Niệm có tình cảm sâu sắc, sự quan tâm dành cho nàng chỉ có thêm không giảm. A Niệm nhìn như hồ đồ, nhưng thực tế, nàng nhìn đại sự rất sáng suốt, nàng hiểu được người nam nhân nào thật tâm với nàng, người nam nhân nào là giả ý lấy lòng nàng. Nàng nói rất đúng, so sánh với những nam nhân này, nàng thà rằng Chuyên Húc một phần tốt, cũng không cần bọn họ thập phần tốt."

Tuấn Đế trầm mặc, sau một lúc lâu, hỏi: "Tiểu Yêu, con nói A Niệm đi theo Chuyên Húc có thể hạnh phúc sao?"

"A Niệm không cần mình là duy nhất, nàng chỉ cần Chuyên Húc đối tốt với nàng cả đời, con tin tưởng ca ca , cũng tin tưởng A Niệm và ca ca từ nhỏ đến lớn có tình ý. A Niệm chắc chắn có thể hạnh phúc, tuy rằng hạnh phúc này con không thể thấy được, giống như con xem Tĩnh An vương phi không hề cảm thấy đó là hạnh phúc, nhưng đối Tĩnh An vương phi mà nói, nhất định cảm thấy mình thực hạnh phúc. Hạnh phúc là cái gì đâu? Bất quá là có được thứ mình muốn , cho dù người khác nói gì, trong mắt đều không đáng một đồng."

Tuấn Đế cười khổ: "Con dám mang phụ vương ra trêu ghẹo sao ?"

Tiểu Yêu lè lưỡi: "Thỉnh bệ hạ thứ tội. Phụ vương, nếu bốn mươi năm ngăn cách cũng không thể làm cho A Niệm quên Chuyên Húc, ngược lại làm cho nàng cân nhắc điều tốt của Chuyên Húc, cảm thấy rời xa Chuyên Húc sống không bằng chết, vậy không bằng làm cho A Niệm tận mắt chứng kiến. Nghe nói là một chuyện, tự mình trải qua là một chuyện khác, nàng tận mắt chứng kiến Chuyên Húc bên cạnh những nữ nhân khác, chịu vài lần ủy khuất, có lẽ sẽ cảm thấy, cho dù Chuyên Húc thật sự là mật đường, bên trong lại ngâm hoàng liên, mỗi lần uống một ngụm, đều phải đem hoàng liên từ từ nhấm nát nuốt xuống, có lẽ A Niệm sẽ chùn bước."

(hoàng liên là vị thuốc quý, đắng vô cùng)
 
Tuấn Đế trầm tư chốc lát, nói: "Con mang A Niệm tới Thần Nông sơn đi! Có con chiếu cố nàng, ta mới có thể yên tâm vài phần."

Tiểu Yêu kiễng chân: "Phụ vương, A Niệm không lẻ loi một mình, Đúng như lời người nói, chúng con phía sau còn có người che chở! Mặc kệ A Niệm cuối cùng gả cho ai, ai cũng không dám chậm trễ nàng! Hiện tại người nên sầu không phải là phụ vương, mà là Chuyên Húc!"

Tuấn Đế cười rộ lên: "Con ý! Đừng chỉ để ý đến ưu phiền của người khác, chính chuyện của mình lại toàn cất giấu ở trong lòng!"

Tiểu Yêu cười cười: "Phụ vương không cần quan tâm con, con và A Niệm không giống nhau, con không sao."

Tuấn Đế thở dài, nguyên nhân vì Tiểu Yêu và A Niệm không giống nhau, ngay cả quan tâm cũng không biết nên như thế nào vì nàng quá mạnh mẽ, mới làm cho người ta lo lắng.

Sáng sớm, Tiểu Yêu cùng A Niệm đi khởi hành, đi hướng Thần Nông sơn.

Tiểu Yêu cố ý không nói với Chuyên Húc, ngay cả Miêu phủ cũng giấu, đến khi xuất phát mọi người mới biết A Niệm cũng đi Thần Nông sơn.

ĐếnThần Nông sơn, đã là lúc chạng vạng. Mấy ngày trước đúng lúc có môt trận tuyết lớn, Tử Kim đỉnh trắng xoá một màu. Chuyên Húc sợ Tiểu Yêu quần áo không đủ ấm, nghe tin Vân Liễn của Tiểu Yêu đã gần vào núi, hắn cầm một chiếc áo khoác đứng chờ bên ngoài, đến khi Vân Liễn hạ xuống, cửa xe đẩy ra, đi xuống là hai nữ nhân đẹp Linh Lung thiên hạ, 2 đôi mắt đẹp lưu chuyển, trăm miệng một lời kêu lên: "Ca ca!"

Chuyên Húc chợt sửng sốt, nhất thời không biết nên đem áo khoác lên người ai.

Tiểu Yêu cười rộ lên, vừa cười, vừa nhẹ nhàng chạy trên tuyết , vọt nhanh vào trong điện. Rất nhanh đã cầm áo khoác khác, nàng gói kín mình trong áo, cười tủm tỉm nhìn ra bên ngoài.

Chuyên Húc đem áo khoác mang đến mặc trên người A Niệm: "Biết rõ Trung Nguyên trời đông giá rét, sao muội không mặc áo quần cho đủ ấm?"

A Niệm hốc mắt đỏ hoe: "Ca ca, muội lần trước hiểu lầm huynh, đi không từ giã, huynh không giận muội sao?"

Chuyên Húc cười búng vào mũi A Niệm: "Ta còn tài cán vì việc này giận muội ? Ta đây sớm bị muội làm tức chết rồi! Chạy nhanh vào đi, bên ngoài lạnh lắm."

A Niệm theo Chuyên Húc vào điện, Chuyên Húc nói với nàng: "Vừa hay trên núi hoa mai nở rộ, muội quay đầu nhìn xem.“

A Niệm cười rộ lên, líu ríu nói: "Ca ca gửi quà cho muội có một cây đại mai , muội nhìn bức họa là bút tích của ca ca, không phải chính là vẽ  hoa mai trên núi kia?"

"Bị muội đoán trúng rồi, có một lần ta thấy đẹp mắt, nhớ muội thích hoa mai, liền vẽ một bức.”

A Niệm càng phát ra tiếng cười vui vẻ, nói: "Muội đoán huynh chắc lâu sẽ không về Cao Tân, lần này đến cố ý mang rượu trước kia chúng ta chôn ở trong rừng mang tới..."

Ở Cao Tân khi, A Niệm ảm đạm không có ánh sáng, lúc này cả người bừng sáng như đóa hoa, trong suốt, trơn bóng. Tiểu Yêu không khỏi nghĩ, mặc kệ tương lai như thế nào, ít nhất hiện tại A Niệm thực sự rất vui vẻ , có lẽ đây là nguyên nhân A Niệm không muốn buông tay.

Tiểu Yêu dùng cơm chiều, lấy cớ mệt mỏi, trở về phòng mình ở, để Chuyên Húc ngồi cùng A Niệm. A Niệm đã bốn mươi năm không gặp Chuyên Húc, nàng hẳn là muốn cùng Chuyên Húc một ở riêng một chút.

Tiểu Yêu tắm rửa xong, San Hô giúp nàng lau tóc, Rả Rích nhẹ nhàng mang một vò rượu tiến vào, cười nói: "Đây là nhị Vương Cơ mang đến rượu, điện hạ đưa tới tặng cho Vương Cơ."

Tiểu Yêu cười rộ lên: "Đây là rượu ca ca trước kia cất giữ? Để ở đây, ta sẽ uống ngay."

Tiểu Yêu dựa vào tháp thượng, chậm rãi hớp rượu, uống xong không khỏi thở dài.

"Vì ai thở dài? Vì ai sầu?" Chuyên Húc bước ra sa liễn, đi đến.

"A Niệm đâu?"

"Uống rượu say, Hải Đường đang giúp nàng đi nghỉ ."

Tiểu Yêu cười nói: "Có chuyện gì? Còn muốn tìm muội uống rượu?"

Chuyên Húc ngồi vào tháp bên kia, cầm chén rượu: "Muội mang theo A Niệm đến là có ý tứ gì?"

"Nàng muốn gặp huynh , muội liền để nàng theo tới ."

"Đơn giản như vậy sao?"

"Huynh nghĩ gì phức tạp sao?"

"Ta nhớ rõ, muội trước kia ám chỉ ta tốt nhất nên rời xa A Niệm."

"Cho dù nàng là muội muội của ta, ta cũng không quyền thay nàng làm quyết định."

Chuyên Húc cười khổ: "Muội đang tính toán cái gì đây?"

Tiểu Yêu cười vui sướng khi thấy người khác gặp họa: "Dù sao huynh phải nhớ kỹ, A Niệm là nữ nhi của sư phụ huynh, là muội muội của ta."

Chuyên Húc vỗ trán, đau đầu nói: "Ta hiện tại có rất nhiều việc cần hoàn thành, A Niệm tới không đúng thời điểm."

Tiểu Yêu buông tay, tỏ vẻ bất lực.

Chuyên Húc nói: "Đồ Sơn Cảnh ở Tiểu Chúc Dung phủ, muội tính khi nào thì đi gặp hắn?"

" Muội ngày mai sẽ đi gặp Hắn, sẽ cùng Hắn đi Thanh Khâu, Làm thuốc cho Thái phu nhân, ít nhất 7,8 ngày mới có thể  trở về, A Niệm giao cho huynh ."

Chuyên Húc nhấm rượu, cười tủm tỉm nhìn Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu yên lặng một lúc lâu, cuối cùng không nhịn được, hỏi: "Hắn gần đây có tốt không?"

Chuyên Húc cười hỏi: "Muội nghĩ ta sẽ nói cho muội sao?"

Tiểu Yêu không nề hà: "Ca ca!"

Chuyên Húc nói: "sau khi muội rời đi, hắn qua mười ngày mới tới tìm muội, phát hiện muội đã đi Cao Tân, sắc mặt đột nhiên biến đổi, ta phải cam đoan với hắn muội nhất định sẽ trở về, hắn mới yên tâm. Có điều thường ngày hắn có chút khác thường, Hinh Duyệt nói hắn suốt đêm đứng ở Mộc Tê trong rừng bồi hồi, hơn nữa đặc biệt thích tắm rửa thay quần áo."

"Tắm rửa, thay quần áo?" Tiểu Yêu nhớ tới, lần đó hắn bị Ý Ánh ôm lấy, tới khi đến gặp nàng, liền cố ý thay quần áo.

Chuyên Húc nói: "Ta thấy cảnh không có khả năng từ hôn khi Thái phu nhân còn sống, chỉ có thể chờ sau khi Thái phu nhân chết. Nói thật, ta vẫn nhìn không thấu Đồ Sơn Cảnh này, Phong Long nhìn như tinh minh lợi hại, bay lên cuồng vọng,nhưng có thể nắm hắn trong tay, bởi vì ta biết hắn muốn gì. Đồ Sơn Cảnh nhìn như ôn hòa, nhưng hắn tựa như nước trong, cầm không được, trảo không lao, căn bản không thể khống chế nắm trong tay. Hắn nói thật sự muốn cùng muội sống chung, nhưng vẫn không có hành động thiết thực, muốn Phòng Phong thị cam tâm tình nguyện từ hôn là không dễ dàng, cách buộc bọn họ không thể không từ hôn cũng không khó!"

Tiểu Yêu ngạo nghễ nhìn Chuyên Húc: "Không phải là Phòng Phong thị làm gì bất lợi cho huynh? huynh muốn Cảnh xuất đầu đi đối phó Phòng Phong thị?"

Chuyên Húc tức giận nói: "Ta chỉ vì tốt cho muội!"

Tiểu Yêu nói: "Muội hiểu được ý tứ của huynh, chỉ cần không để ý tới sống chết của Phòng Phong Ý Ánh, là có thể có phương pháp bức Phòng Phong thị từ hôn, thậm chí đơn giản trừ bỏ Phòng Phong Ý Ánh, người chết, hôn ước tự nhiên sẽ không còn. Nhưng hôn ước của Cảnh là do mẫu thân và bà nội tự mình định ra , Phòng Phong Ý Ánh muốn làm tộc trưởng phu nhân, đối với Cảnh cũng làm làm gì tổn hại.

Nói thực ra, nếu Cảnh và huynh giống nhau, thật sự có thể tàn nhẫn không tiếc hủy diệt Phòng Phong Ý Ánh , muội ngược sẽ chọn rời xa hắn. Giống như Huynh là nam nhân sát phạt quyết đoán, mị lực phi phàm, huynh đối với nữ nhân rất bình thường, người muội muốn tìm là người có thể làm bạn cả đời. Cả đời thực sự rất dài lâu, sẽ phát sinh nhiều biến cố, muội tin tưởng chỉ có người bản tính thiện lương mới có thể thiện lương đối với muội cả đời, cho dù muội làm sai, hắn cũng sẽ bao dung muội. Muội không tin một người đối với nhân gian tàn nhẫn chỉ đối với muội là ngoại lệ, muội không dám phóng đại tự của mình."

Chuyên Húc buồn bực ném chén rượu, đứng dậy bước đi: "Đúng vậy, ta rất tàn nhẫn, vậy muội nhanh chạy xa ta đi!"

Tiểu Yêu vội vàng bắt lấy tay Chuyên Húc: "huynh là ngoại lệ duy nhất."

Chuyên Húc cúi đầu nhìn chằm chằm Tiểu Yêu, Tiểu Yêu gượng cười, lấy lòng Chuyên Húc : "huynh là ngoại lệ duy nhất trên thế gian."

sắc mặt Chuyên Húc không chút thay đổi, Tiểu Yêu ngả đầu vào vai Chuyên Húc rầu rĩ nói: "Tại vì huynh không quản muội, dung túng muội, nên muội mới dám nghĩ gì là nói."

Chuyên Húc ngồi xuống, trông thấy tóc Tiểu Yêu rơi xòa trên tháp thượng đen nhánh: "Tiểu Yêu..." Hắn cúi đầu, nhìn những sợi tóc từng đợt từng đợt quấn quanh bàn tay hắn, chậm chạp không nói tiếp.
 
Tiểu Yêu ngẩng mặt nhìn hắn: "sao vậy?"

Chuyên Húc nói: "Hy vọng Cảnh có thể đối tốt với muội, không phụ tâm ý của muội dành cho hắn!"

Tiểu Yêu cười khẽ thở dài: "Muội cũng hy vọng."

Chuyên Húc buông bàn tay ra khỏi làn tóc đen, mỉm cười nói: " sáng sớm Ngày mai phải đi gặp Cảnh, muội nghỉ sớm chút đi!"

Chuyên Húc đứng dậy, Thu chén rượu trong tay Tiểu Yêu , kéo nàng đứng lên, goik: "San hô, hầu hạ Vương Cơ nghỉ ngơi."

Chương tiếp theo (8.1)


1942 view
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.3
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.1 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 15.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 10.2
Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5 Trường tương tư tập 2 (Tố trung tình) - chương 16.5
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.8 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 8.8
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 7.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - kết thúc - cảm nghĩ về truyện và các nhân vật
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 11.2 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 11.2
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 5.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.4
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 11.7
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 6.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 18.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - Chương 2.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.6 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 17.6
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 1.1
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.3 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 14.3
Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.1 Trường tương tư tập 3 (Tư vô nhai) - chương 9.1

Tags : Trường tương tư tập 2, Tố trung tình, chương 7.4, Truong tuong tu tap 2, To trung tinh, chuong 7.4, trongtuongtu, totrungtinh, donghoa, dong hoa
Shopthao.com - Bán buôn bán lẻ hàng tiện ích giá rẻ nhất - 093 688 5764

Chủ đề

Home
Truyen ngon tinh hay
Mẹo vặt

Add by Google chào mừng bạn ghé thăm website vanvat.biz của tác giả Nguyễn Nhất Linh, website sưu tầm cơ sở dữ liệu hình ảnh và mọi thứ, vạn vật trên đời. van vat - Xem thêm nhiểu truyen ngon tinh hay tại thảo truyện.com Viem tai giua

van vat